*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khi Lưu Xuyên mang đội tới hậu trường gặp Giang Tuyết thì thấy mắt của Giang Tuyết đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc. Lưu Xuyên khẽ cười nhưng cũng không nói ra, so với nữ tuyển thủ Lâm Đồng quả cảm kiên cường thì tính cách Giang Tuyết mềm mại hơn nhiều, vừa rồi theo dõi trận đấu có lẽ đã kích động muốn khóc nhưng lại ngại không muốn bọn Lưu Xuyên thấy nên mới vội vàng lau nước mắt… Tiếc là lau không sạch nên vẫn nhìn thấy vệt nước trên khóe mắt.
Nhìn thấy chị em tốt, Giang Tuyết cũng lập tức đi tới ôm Lâm Đồng, cười nói: “Đánh tốt lắm!”
Lâm Đồng đắc ý hất cằm: “Đương nhiên!”
Lưu Xuyên cười nói: “Nếu bím tóc phía sau biến thành cái đuôi thì khéo đã vểnh lên tận trời rồi.”
Lâm Đồng đứng qua một bên nói: “Vậy đội trưởng thấy hôm nay tôi đánh không tốt à?”
Lưu Xuyên khẳng định: “Đánh tốt, tiếp tục cố gắng đi!”
Lúc này Lâm Đồng mới vui vẻ, mấy khi nghe được câu khen ngợi của đội trưởng.
“Hồ Lượng có việc tìm cậu ta nên tên đó đi ôn chuyện với bạn cũ rồi, lát nữa tự bắt xe đi tìm chúng ta, cứ lên xe trước rồi nhắn tin địa chỉ nhà hàng cho cậu ta là được.” Lưu Xuyên nói.
“Được.” Giang Tuyết gật đầu, lên xe xong liền nhắn địa chỉ nhà hàng cho Tứ Lam.
Khi mọi người tới nhà hàng thì đúng tầm bữa tối, rõ ràng nhà hàng này rất hot, nguyên tầng một dường như chật kín khách, cũng may Giang Tuyết làm việc cẩn thận đã đặt bàn trước, mọi người trực tiếp đi lên phòng riêng ở tầng hai theo hướng dẫn của nhân viên. Lưu Xuyên cũng rất hào phóng gọi đủ các loại món ăn ngon lành phong phú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


