Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 22: “lấy Vật Đổi Vật”

Cài Đặt

Chương 22: “lấy Vật Đổi Vật”

Kiều Hi giật mình vội vàng nhảy dựng lên xem đó là thứ gì. Vật thể lạ ngày càng đến gần, cuối cùng cũng nhìn rõ.

Cái gì thế này! Kiều Hi nhìn thấy đủ các loại chim lớn nhỏ, trong miệng hoặc dưới móng vuốt ít nhiều đều đang quắp theo mấy con cá.

Đợi bay đến bên ngoài căn nhà gỗ nhỏ, chúng liền thả xuống rào rào, trong nông trại như vừa có một cơn mưa cá.

“Mấy đứa làm cái gì vậy? Sao lại cho chị nhiều cá thế?” Kiều Hi đứng trong sân, đầu tóc rối bời trong gió.

“Trao đổi cúc cu, đổi lấy cái thứ tròn tròn kia ăn cúc cu.” Vẫn là Cò Bạch Vũ dẫn đầu, những con chim nhỏ khác cũng nhao nhao kêu cúc cu phụ họa theo.

Phải công nhận là cá do mấy con chim này bắt to hơn cá Kiều Hi câu được nhiều, đúng là dân chuyên nghiệp có khác.

“Nhưng chị không có nhiều chả cá viên để đổi với các em như vậy, chị chỉ còn chừng này thôi.” Kiều Hi bưng chậu chả cá viên làm từ cá thường còn lại ra.

“Cúc cu.” “Cúc cu cúc cu.” Đám chim bay sang một bên, chụm đầu vào thương lượng.

Nha Thứu Đầu Nâu khinh thường liếc nhìn đám đồng loại kém cỏi, dứt khoát bay sang một bên, không thèm nghe lén chúng nói chuyện.

“Cúc cu.” Chúng em không để chị làm không công, chúng em sẽ dựa theo kích thước của cá để trao đổi với chị, chỗ thừa thì tặng cho chị.

Kiều Hi nhìn thoáng qua, hái mấy chiếc lá xếp giấy ở cửa, gấp thành hình cái hộp: “Dùng cái này được không? Cũng to cỡ móng vuốt của em đấy.”

“Cúc cu.” Được đấy được đấy, chủ nông trại thông minh.

Cò Bạch Vũ bày ra vẻ mặt “trẻ nhỏ dễ dạy”.

Kiều Hi toát mồ hôi, còn bị chim giáo dục nữa chứ.

“Vậy ai trong số các em đổi trước đây?”

Kẻ đứng mũi chịu sào đương nhiên là Cò Bạch Vũ. Nó quắp một con cá to dài bằng cánh tay, thành công đổi được ba hộp chả cá viên. Kiều Hi nhìn cuộc trao đổi không cân xứng này, trong lòng có chút áy náy: “Cò Bạch Vũ, em có thể lấy đi nửa con cá, thế này nhiều quá.”

“Cúc cu.” Trao đổi công bằng! Cò Bạch Vũ không bao giờ hối hận.

“À, được rồi.”

Thấy nó kiên quyết như vậy, Kiều Hi cũng chỉ đành làm theo thỏa thuận ban đầu, đổi cho chúng từng con một. Nhưng cá thì nhiều mà chả cá thì ít, một chậu chả cá rất nhanh đã hết sạch, trong khi phía sau vẫn còn không ít chim nhỏ đang ngậm cá chờ đợi.

Kiều Hi khó xử nhìn đám chim phía sau, giơ cái chậu rỗng tuếch lên cho chúng xem: “Ngại quá, hết mất rồi.”

Những con chim nhỏ đang chờ phía sau lập tức ỉu xìu như rau héo, con nào con nấy cúi đầu ủ rũ, kêu lên thảm thiết.

Kiều Hi suy đi tính lại, cảm thấy làm vậy đúng là quá tổn thương trái tim chim non, nên mở lời: “Vậy ngày mai các em có thể đến giúp chị một việc được không? Ngày mai chị sẽ làm nhiều chả cá hơn, nhất định các em đều sẽ được ăn.”

Mãi mới an ủi được đám chim đang rầu rĩ này.

Kiều Hi nhờ Bò Tây Tạng đóng băng đống cá đầy sân lại, nhặt sang một bên xếp gọn như đống củi, có Bò Tây Tạng ở đây cũng không sợ bị mấy con vật nhỏ khác trộm mất.

Có điều chuyện ngày mai tiếp tục làm chả cá không phải là ý định bộc phát của Kiều Hi, mà thực sự là cá trong sân quá nhiều, không làm thì cũng chẳng có cách xử lý nào tốt hơn. Bán vào thùng hàng thì rẻ quá, Kiều Hi thấy tiếc đứt ruột.

Dậy từ sáng sớm tinh mơ, đám chim chóc còn chưa đến, Kiều Hi đã bảo Bò Tây Tạng rã đông một phần cá, hì hục cắt thái. Nha Thứu Đầu Nâu đậu trên cây chăm chú nhìn, kêu “quạ quạ” hai tiếng, Kiều Hi còn chưa kịp phản ứng xem nó nói gì.

Chỉ thấy miếng thịt cá lớn vừa được cô lọc ra đã bị phong nhẫn cắt thành từng lát mỏng.

“Tông Tông, cảm ơn em nhiều lắm, em giúp chị đỡ được bao nhiêu việc!” Kiều Hi cười híp mắt nói với Nha Thứu Đầu Nâu.

Nha Thứu Đầu Nâu nhìn Kiều Hi đang cười tươi rói, có chút ngại ngùng, lạnh lùng gật đầu, sau đó giả vờ lơ đễnh nói: “Quạ quạ, em có thể làm thay chị nhiều việc hơn, không cần tìm những con chim khác đâu.”

Phụt, Kiều Hi cười gập cả người. Con chim đen lớn nhìn thì thật thà mà tính chiếm hữu cao ghê, một câu nói tối qua mà ghim đến tận bây giờ.

“Được được được, lúc nào cần chị nhất định sẽ gọi em. Cá nhiều quá, chỉ có hai chúng ta thì làm sao hết được, chúng nó giúp chị chỉ là giao dịch thôi, Tông Tông và chị mới là người một nhà.”

Bắt đầu rồi bắt đầu rồi, Kiều Hi bắt đầu thao túng tâm lý con chim nhỏ đơn thuần rồi.

Nha Thứu Đầu Nâu tin sái cổ, rụt rè gật đầu: “Được rồi”. Sau đó nó cứ đứng một bên quan sát, thấy Kiều Hi cần giúp chỗ nào là phóng một đường phong nhẫn qua.

Kiều Hi thầm nghĩ: Biết con chim nhỏ này hòa nhập cuộc sống nông trại nhanh thế này thì hôm qua đã sai bảo nó rồi, thế thì đỡ tốn sức biết bao.

Đợi đến khi Kiều Hi lọc xong mấy con cá này, Nha Thứu Đầu Nâu cũng dùng phong nhẫn thái lát xong xuôi, đám chim nhỏ kia mới lục tục kéo đến.

Thấy Kiều Hi đã bắt đầu băm thịt cá, đám chim nhao nhao bày tỏ sự ngại ngùng, nào là đến muộn, nào là xin lỗi.

Nghe tiếng chim ríu rít, Kiều Hi nảy ra một ý, đột nhiên nghĩ đến việc để chúng thử xem có dùng phong nhẫn băm thịt cá được không.

Phong nhẫn của Nha Thứu Đầu Nâu quá mạnh, vừa nãy thử một cái đã gọt bay một mảng của cái gốc cây cô dùng làm thớt. Để bảo toàn cái thớt, Kiều Hi không dám để nó thử nữa. Chỉ có mỗi một cái thớt này, phải dùng cẩn thận chút.

Ma thú loài chim đa phần đều thuộc hệ Phong. Những con chim nhỏ nhắn hơn Nha Thứu Đầu Nâu không chỉ một chút này chắc phong nhẫn cũng không lớn đâu nhỉ. Kiều Hi quyết định để chúng thử xem sao.

Quả nhiên, phong nhẫn do những con chim nhỏ phóng ra cũng nhỏ xíu, tuy uy lực bình thường nhưng dùng để băm thịt thì lại cực kỳ hiệu quả.

Thấy việc băm thịt đã có chúng giúp, Kiều Hi yên tâm đi xử lý phần cá còn lại. Bò Tây Tạng thấy thời cơ đến lại rã đông thêm một mẻ cá nữa, vừa khéo để cô lọc thịt thái lát.

Dưới sự trợ giúp của Nha Thứu Đầu Nâu, những tảng thịt cá lớn nhanh chóng được cắt xong, thịt băm cũng đã hoàn thành, hai bên đổi vị trí cho nhau, phối hợp nhịp nhàng.

Kiều Hi vừa định vào bếp lấy trứng chim ra để đánh bông lòng trắng, đột nhiên nhận ra một vấn đề.

Mấy quả trứng này hình như đều là cô trộm từ tổ chim về, giờ lại đập trứng trước mặt bố mẹ người ta, hình như không được tốt lắm nhỉ.

Nhất thời Kiều Hi rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đứng ngây ra ở cửa nửa ngày.

Một con Ngỗng Cát Chân Màng tò mò hỏi: “Cạp cạp, chủ nông trại sao chị không vào đi? Đi lấy trứng hả? Lấy nhiều chút nhé, em thích ăn trứng.”

Hả??? Kiều Hi khiếp sợ quay đầu lại nhìn nó. Sao nó biết cô định đi lấy trứng chim? Mà khoan, sao nó lại ăn trứng chứ!

Có lẽ vẻ kinh hãi của Kiều Hi quá rõ ràng, Ngỗng Cát Chân Màng còn lùi sang bên cạnh tránh né: “Cạp cạp, sao chị ngạc nhiên thế, em nói sai gì à?”

Lúc này Cò Bạch Vũ khoan thai đến muộn, nhưng nó đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai bên. “Cúc cu, loài chim chúng em cũng ăn trứng chim mà, chủ nông trại nhỏ chị không cần phải ngạc nhiên.”

“Cúc cu, nó nói đúng đấy, có thể cho thêm chút trứng, chúng em thích ăn.”

À, được rồi. Kiều Hi nhất thời không biết nói gì. Chim ăn trứng chim, hình như cũng chẳng có gì là không được, có loài chim còn chuyên đi trộm trứng của loài khác để ăn ấy chứ.

Nghĩ thông suốt rồi cô cũng yên tâm vào bếp lấy trứng chim. Tách lòng trắng ra, còn lòng đỏ và xương cá trộn lẫn đều chui hết vào bụng Nha Thứu Đầu Nâu.

Con chim đen lớn còn cố tình tỏ vẻ đắc ý trước mặt đám chim, chọc giận cả đàn. Trong chốc lát lông chim bay tơi tả khắp sân, cuối cùng kết thúc với phần thắng thuộc về Nha Thứu Đầu Nâu dày dạn kinh nghiệm chiến đấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc