Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 23: Rất Nhiều Rất Nhiều Chả Cá~

Cài Đặt

Chương 23: Rất Nhiều Rất Nhiều Chả Cá~

Chỉ là đùa giỡn, không dùng sức mạnh thuộc tính nên Kiều Hi cũng không ngăn cản.

Bên trong còn có mấy con ma thú có kích thước lớn hơn Nha Thứu Đầu Nâu nữa, nó cũng không tính là bắt nạt kẻ yếu.

Nha Thứu Đầu Nâu nên quậy phá nhiều hơn chút, chứ nếu cứ ủ rũ cái mặt chim như hồi ở văn phòng nghề nghiệp thì Kiều Hi mới thật sự khó chịu.

Có điều vấn đề đau đầu đã tới - đánh bông lòng trắng trứng.

Kiều Hi xắn tay áo, thở dài thườn thượt, cả một chậu lớn lòng trắng trứng, phải tốn bao nhiêu sức trâu mới đánh bông lên được đây.

Cô tìm vài cái que gỗ dài đã rửa sạch, bưng chậu, điên cuồng khuấy theo chiều kim đồng hồ, mệt đến thở hồng hộc mà cũng chỉ đánh ra được một đống bọt khí, tóm lại một chữ: mệt!

Nha Thứu Đầu Nâu nhìn động tác đánh trứng của Kiều Hi, nghiêng đầu, nhân lúc cô nghỉ lấy hơi, nó cuốn lên một trận “gió nhẹ”, điều khiển que gỗ xoay tít như lốc xoáy.

Tuy nhiên khả năng kiểm soát sức gió của Nha Thứu Đầu Nâu vẫn còn kém, sức gió vẫn quá lớn. Chỉ chốc lát sau, lòng trắng trứng trong chậu đã bị que gỗ mất kiểm soát đánh tơi bời, bắn tung tóe ra ngoài. May mà Kiều Hi trong lúc nguy cấp đã giữ chặt cái chậu lớn mới giữ lại được số lòng trắng trứng này.

Nó thất vọng kêu "quạ quạ" hai tiếng, xin lỗi Kiều Hi, hình như nó làm hỏng việc rồi.

Kiều Hi vẻ mặt đầy phấn khích nhìn Nha Thứu Đầu Nâu nói: “Tông Tông cảm ơn em, em đã nhắc nhở chị!”

Sức gió của Nha Thứu Đầu Nâu quá lớn dễ mất kiểm soát, không sao cả, hiện trường còn có nhiều chim nhỏ thế kia mà, mấy con chim nhỏ này chắc chắn sức gió không thể lớn được đâu nhỉ.

Thế là Kiều Hi để con Phong Tước đầu tiên thử một chút, sức gió hơi nhỏ, không sợ, sức gió không đủ thì lấy số lượng bù vào, không sợ nhỏ chỉ sợ to thôi.

Thế là Ngỗng Cát Chân Màng cũng gia nhập vào. “Cảm ơn các em, ai giúp đỡ sẽ được nhận thêm một hộp chả cá.”

Lời này vừa nói ra, đám chim nhỏ con nào con nấy đều xắn tay áo… à không, mài móng vuốt, nóng lòng muốn thử. Còn có những loài chim lớn như Cò Bạch Vũ cũng muốn thử, tiếc là bị Kiều Hi từ chối. Có điều cá chúng bắt được đều là cá to, chả cá được chia cũng nhiều hơn đám chim nhỏ, Kiều Hi khuyên giải một hồi chúng cũng không nói gì nữa.

Đám chim nhỏ chia thành từng đội, đội này mệt lại đổi đội khác, chưa đợi đến đội thứ tư lên sân, Kiều Hi đã cảm thấy lòng trắng trứng đánh bông đạt chuẩn rồi.

Không có cái chậu lớn nào thích hợp để đựng hết chỗ thịt cá và kem trứng này, đành phải cầu cứu khán giả đang ăn cỏ ngoài sân là Bò Tây Tạng. Cô nhờ nó dùng băng làm một cái chậu băng khổng lồ. Sau khi thêm gia vị, việc trộn đều cũng không cần Kiều Hi phải bận tâm nữa.

Nha Thứu Đầu Nâu phát hiện ra việc nó điều khiển sức gió để trộn thịt cá đơn giản hơn đánh bông lòng trắng trứng nhiều, chuyện này chỉ tốn vài phút.

Nước cũng đã đun sôi, công đoạn nặn chả cá thì không thể nhờ mọi người giúp được rồi. Kiều Hi tùy tiện bê một tảng đá lót dưới mông ngồi xuống, bắt đầu nặn chả cá.

Đồng thời cô dặn dò đám chim nhỏ giúp trông chừng lửa, chỉ cần lửa nhỏ liu riu, hễ lửa lớn hay nhỏ quá thì nhờ chúng giúp một tay, quạt gió một chút, cũng sẽ được nhận thêm một hộp chả cá.

Một nồi, hai nồi, ba nồi… vớt đủ năm nồi mới nấu hết chỗ chả cá lần này, đủ để chia cho đám chim mà vẫn còn dư dả, trong khi số cá dùng đến còn chưa tới một nửa tổng lượng cá.

Trong lòng Kiều Hi lờ mờ có một ý tưởng nhỏ.

Số chả cá còn lại Kiều Hi giữ một phần cho mình và Nha Thứu Đầu Nâu, phần còn lại đều chia cho đám chim có mặt tại đó. Đám chim nhỏ vừa ăn vừa được gói mang về, vui sướng đến mức không biết nên bay đi đâu.

Có điều, Kiều Hi không định làm việc thiện không công, những thứ này đều là mồi nhử cả đấy.

“Hừm hừm”, Kiều Hi hắng giọng.

“Chị muốn thuê dài hạn các loài chim bắt cá và làm chả cá cho chị, không biết có em nào đồng ý không?”

“Chíu chíu chíu” “Cha cha cha” “Cúc cu, cúc cu cúc cu”. Em đồng ý, em đồng ý. Em cũng đồng ý! Em em em!

Rất nhiều chim nhỏ kỹ thuật bắt cá chẳng ra sao, nếu có thể dùng sức mạnh đổi lấy chả cá, chẳng phải tốt hơn tự đi bắt cá sao?

Rất tốt, bước đầu tiên đã hoàn thành!

“Nếu có em nào mang về cho chị cá ma thú, thì chị sẽ trả thù lao gấp đôi bằng chả cá viên nhỏ.”

“Cúc cu, cúc cu!” Được được được! Lần này đến lượt những con chim lớn hoan hô. Chúng bắt được cá to hơn, tốt hơn nhưng lại nhận được thù lao ngang bằng với đám chim nhỏ làm công kia, trong lòng chúng không có suy nghĩ gì mới là lạ.

“Nhưng mà,” Kiều Hi nhấn mạnh: “Không được bắt cá ma thú có trí tuệ, ở chỗ chị sẽ không thu nhận đâu.”

Không phải loại ma thú nào cũng có trí tuệ, cũng không phải cứ động vật có trí tuệ mới có năng lực. Có rất nhiều loài động vật có thể sử dụng sức mạnh thuộc tính đơn giản nhưng lại không có trí tuệ, ví dụ như Cá Bột Mì mà Kiều Hi câu được trước đó, hay Heo Nanh Nhọn của ông chủ xưởng đồ hộp ở chợ phiên. Những ma thú này có sức mạnh nhưng đầu óc lại giống động vật bình thường nên không được pháp luật bảo vệ.

Nhưng ma thú có trí tuệ thì khác, chúng được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt, có thể giao tiếp với con người, giống như đàn chim bên ngoài này. Kiều Hi không thể sát hại những sinh mệnh nhỏ bé như vậy để trục lợi, cho nên cô phải nói rõ trước.

Trong chuỗi thức ăn ngoài hoang dã, chuyện ma thú cấp cao săn giết ma thú cấp thấp nhan nhản khắp nơi, nhưng Kiều Hi không muốn và cũng sẽ không chủ động sát hại ma thú có trí tuệ. Còn về phần bản thân loài chim, cô không quản được, nhưng cô sẽ không thu mua loại cá đó.

“Cúc cu.” Đám chim lớn cũng đồng ý.

“Được rồi, vậy hôm nay mọi người về nghỉ ngơi trước đi. Sáng mai chị sẽ tuyển dụng mười em đến sớm nhất để làm chả cá cho chị. Ồ đúng rồi, ngày mai tạm thời không thu mua cá nhé.” Kiều Hi chỉ vào đống cá đóng băng còn lại. “Chị phải dùng hết chỗ này đã. Nếu chị cần cá, chị phải thông báo cho các em thế nào đây?”

Cò Bạch Vũ đứng ra: “Chị chủ nông trại, sáng nào em cũng kiếm ăn ở hồ Vi Quang, nếu chị cần cá nhỏ, có thể bảo con chim đen to lớn kia đến báo cho em, em sẽ chuyển lời lại cho mọi người.”

Đám chim cũng ríu rít đồng ý với nó.

Kiều Hi gật đầu: “Được rồi, vậy cảm ơn em nhiều nhé.”

Thương lượng xong, đám chim đều bay đi hết. Kiều Hi vẫy tay, bảo Nha Thứu Đầu Nâu bay xuống, rồi gọi vọng vào cửa hang bảo Chuột Không Nham cũng đi ra.

Một người, một chim, một chuột, một bò, cứ thế thì thầm to nhỏ trong chuồng bò.

“Chị muốn làm chả cá mang đến chợ tự do bán, các em thấy thế nào?”

Lúc này Nha Thứu Đầu Nâu mới vỡ lẽ, hóa ra Kiều Hi định thuê dài hạn đám chim hôi hám kia là để mang ra chợ bán à, làm hại nó hờn dỗi cả nửa ngày.

Con chim đen lớn lặng lẽ thay đổi vẻ mặt gượng gạo, tất nhiên là đen thui cả cục nên Kiều Hi cũng chẳng nhìn thấy.

Kiều Hi ôm lấy Bò Tây Tạng: “Chị biết mà, yên tâm đi Bò Tây Tạng. Nghe nói mấy cái không gian bí cảnh lớn cứ mười ngày mới mở cửa quy mô lớn một lần, ngày thường đều kiểm soát chặt chẽ khe hở không gian để phòng bị sinh vật dị giới, khi đó người ra kẻ vào là đông nhất. Chị chỉ làm trong mấy ngày đó thôi, được không?”

Bò Tây Tạng kêu “Mò ~” một tiếng. Nó chỉ quan tâm đến sức khỏe của Kiều Hi, nếu mười ngày một lần thì đương nhiên là được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc