Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 21: Tin Tưởng

Cài Đặt

Chương 21: Tin Tưởng

Chuột Không Nham ôm viên chả cá, vẻ mặt có chút ngại ngùng, miệng rít lên lí nhí. Nếu không phải Kiều Hi dỏng tai lên chăm chú nhìn nó, e rằng cô cũng chẳng nghe rõ nó đang nói gì.

Đúng vậy, nó nói tặng cho Kiều Hi, hy vọng cô sẽ giữ hộ nó.

Con sóc nhỏ này đầu óc không thông minh lắm, nó chỉ biết gia tộc Chuột Không Nham của chúng, từ khi sinh ra đã phải sống những ngày tháng trốn chui trốn lủi tránh né con người. Nguyên nhân cũng vì năng lượng không gian, vì bản tính thích tích trữ bẩm sinh và hơn cả là vì truyền thuyết về khả năng kiến tạo thế giới của loài chúng.

Từ nhỏ nó đã không dám tiếp xúc với con người. Thi thoảng gặp được vài đồng loại thì cũng toàn là những kẻ cực đoan, chưa từng có con chuột nào nói với nó rằng sẽ có một con người như Kiều Hi, người chỉ đơn thuần coi nó là thú cưng mà nuôi nấng.

Thực ra nó rất nhát gan. Nó chạy từ trong rừng sâu ra ngoài này là vì sợ gặp phải ma thú hung dữ, nhưng lại không dám đến quá gần thành phố vì sợ gặp phải con người xấu xa.

Nó muốn tặng hạt hồ đào của mình cho Kiều Hi.

Vật trung gian không gian của nó là một hạt Hồ Đào Sắt. Loại hồ đào này chứa năng lượng không gian nhàn nhạt, rất được loài Chuột Không Nham trong rừng núi yêu thích.

Lớp vỏ cứng của nó có thể phòng ngự phần lớn kẻ địch bên ngoài, nhưng lại không chịu nổi những cú gặm của chính chúng. Chống được người ngoài, không chống được người nhà, rất tốt, chúng rất thích.

Nhưng bí mật lớn nhất nằm ở chỗ, hạt Hồ Đào Sắt này của nó không phải là Hồ Đào Sắt bình thường, hay đúng hơn phải gọi nó là tinh hoa quả thực Hồ Đào Sắt.

Thứ này nó tìm được vào một ngày mưa bão, khi cửa hang bị nước nhấn chìm và nó phải đội mưa chạy trốn. Dưới gốc cây cổ thụ chọc trời kia, Chuột Không Nham đã tìm thấy tinh hoa quả thực vẫn tỏa ra ánh sáng đen tuyền trong màn đêm.

Nó quên cả việc mình vừa thoát chết trong gang tấc, quên cả tiếng mưa rơi xối xả, trong đầu chỉ toàn là lời tạ ơn sự ban tặng của Nữ thần May mắn. Cứ thế, Chuột Không Nham và hạt Hồ Đào Sắt của nó bắt đầu cuộc sống mới cho đến khi gặp Kiều Hi.

Cho đến khi Kiều Hi trở thành chủ nhân mới của chúng.

Nhưng vẫn còn một bất ngờ lớn hơn ở phía sau, tinh hoa quả thực Hồ Đào Sắt có một bí mật động trời hơn nữa - nó có thể chứa đựng sự sống. Đúng vậy, có thể chứa những sinh mệnh nhỏ bé, thậm chí có thể để chủ nhân trốn vào trong hạt hồ đào để thoát thân.

Trong vô số lần đối mặt với nguy cơ sinh tử, Chuột Không Nham đều trốn vào trong Hồ Đào Sắt, tránh thoát những tình cảnh thập tử nhất sinh.

Kiều Hi cầm hạt Hồ Đào Sắt này, cảm thấy có chút bỏng tay. Cô chưa làm gì cho Chuột Không Nham, thậm chí cảm thấy quan hệ giữa hai bên chưa thân thiết đến mức này. Chuột Không Nham làm vậy là vì sao?

Không có vì sao cả.

Có lẽ là do Chuột Không Nham đã yêu thích những ngày tháng ấm áp vui vẻ này, có lẽ là do cảm giác nguy cơ mà Nha Thứu Đầu Nâu mang lại, hoặc có lẽ nó muốn chiếm giữ vị trí quan trọng hơn trong lòng Kiều Hi. Dù sao thì Chuột Không Nham cũng đã dâng lên thứ quý giá nhất của nó, nó muốn được ở bên cạnh Kiều Hi mãi mãi.

Kiều Hi không phải không biết thiết bị không gian có thể chứa đựng sự sống quý giá đến mức nào trong thời đại này, nhưng cô e ngại khi phải đối diện với tình cảm chân thành dường ấy. Cô nghĩ, cô cần phải suy nghĩ kỹ.

Cuối cùng, Kiều Hi vẫn trả lại hạt hồ đào nhỏ cho Chuột Không Nham, nghiêm túc nói với nó: “Chuột Không Nham, cảm ơn em đã tặng chị Hồ Đào Sắt, món quà này chị rất thích, nó rất quý giá.”

Chuột Không Nham vừa hơi vui mừng lại vừa có chút không nỡ muộn màng. Dù sao cũng đã mân mê nó bao nhiêu năm rồi, nó luyến tiếc nhìn hạt Hồ Đào Sắt, giả vờ không để ý mà xua tay: “Vấn đề nhỏ thôi Kiều Hi, chỉ cần chị thích là được.”

“Nhưng mà chị hy vọng có thể sở hữu một không gian lớn hơn, đủ để chị và Bò Tây Tạng, thậm chí là tất cả hoa màu trong nông trại của chúng ta đều có thể vào đó. Vì vậy, chị muốn giao hạt Hồ Đào Sắt này lại cho em, em hãy cố gắng cấu trúc sức mạnh không gian, phấn đấu tạo ra một tiểu thế giới trong truyền thuyết, đón tất cả chúng ta vào đó. Được không?”

“Được thôi.” Chuột Không Nham nhìn hạt Hồ Đào Sắt Kiều Hi đưa tới, đầu óc chưa kịp nhảy số đã đưa tay nhận lấy theo bản năng. “Kiều Hi, em em em, là thật lòng muốn tặng cho chị mà.” Con sóc nhỏ có chút ngượng ngùng.

“Chị biết, nhưng bây giờ cái này không phải là của em nữa đâu nhé, em đừng có hiểu lầm à nha.” Kiều Hi cười cười, xoa dịu sự lúng túng của Chuột Không Nham.

Khác với chuồng vịt của người chăn vịt Văn Ân, loại thiết bị không gian đó là dạng bán mở, liên hệ mật thiết với thế giới bên ngoài mới có không khí để duy trì sự sống. Cấu trúc không gian của nó rất lỏng lẻo, nên cần phải gia cố định kỳ, giống như một ngôi nhà bốn bề gió lùa, lung lay sắp đổ, vậy mà giá cả lại cực kỳ đắt đỏ, người bình thường chỉ có thể thuê.

So sánh ra mới thấy, Kiều Hi thở dài, Chuột Không Nham quả thực đã tặng một món đại lễ.

Không nghĩ nữa, Kiều Hi tiếp tục làm chả cá viên. Bên ngoài truyền đến tiếng “cúc cu”, hình như là Cò Bạch Vũ, hồ Vi Quang gần đây có rất nhiều loài này, nhưng Kiều Hi rất ít khi thấy chúng ở quanh nhà.

Tiếng “cúc cu” ngày càng lớn, Kiều Hi đẩy cửa sổ nhìn ra, thấy bên ngoài đậu đầy các loại chim chóc, cô có chút ngỡ ngàng.

Cô nhìn về phía Bò Tây Tạng. Nếu đám chim này mang theo ác ý, Bò Tây Tạng sẽ không để chúng đến gần Kiều Hi như vậy. Nó không có phản ứng gì, chứng tỏ không có vấn đề gì lớn.

“Cúc cu.” Một con Cò Bạch Vũ không nhịn được mở miệng nói: Mùi cá thơm quá thơm quá, có thể cho em nếm thử một chút không?

Giống như châm ngòi nổ, đám chim đột nhiên nhao nhao cả lên, tranh nhau nói, sợ nói chậm là không còn chả cá để ăn.

Kiều Hi nghe hiểu, nhưng cô không cách nào thỏa mãn tâm nguyện của nhiều con chim như vậy được.

“Số cá chị câu được có hạn, không cách nào mời tất cả các em ăn được. Nếu các em muốn thì chỉ có thể lấy đồ ra để trao đổi thôi.”

Kiều Hi chỉ buột miệng nói một câu, không ngờ đám chim vỗ cánh phành phạch bay đi sạch, chẳng còn con nào trên mặt đất. Không phải chứ, có cần thiết vậy không? Bay nhanh thế.

Có điều đi rồi cũng tốt, cứ ở lì đây mãi, cũng không thể để chúng trân mắt nhìn mình ăn được.

Cất chả cá làm từ Cá Bột Mì đi, cô bắt đầu xử lý số cá nhỏ còn lại. Đám cá này xương nhiều vô kể, Kiều Hi sau khi lọc thịt cá ra thì dùng thìa lớn nạo từng chút thịt, đồng thời lọc bỏ xương dăm bên trong. Không được để lọt cái xương nào, nếu không khẩu cảm sẽ tệ đi.

Cá nhỏ thì nhỏ, nhưng làm ra thịt cá cũng khá dôi, trộn xong lại được một chậu lớn.

Dù hiện tại cơ bắp đã phát triển, Kiều Hi vẫn cảm thấy một trận mệt mỏi rã rời. Đây đúng là việc không dành cho người làm mà, mệt chết đi được.

Chuột Không Nham ôm viên chả cá vừa gặm vừa chơi, Kiều Hi còn chưa làm xong cơm tối thì nó đã ăn no căng bụng và chìm vào mộng đẹp.

Kiều Hi nhẹ nhàng đắp một chiếc khăn tay nhỏ lên người nó, không thể để lạnh bụng được.

Sau đó cô vò một ít bột mạch làm món chính, tối nay ăn mì chả cá.

Chả cá làm từ Cá Bột Mì giàu năng lượng hệ Thủy, dai ngon mọng nước, đến Bò Tây Tạng cũng ăn được mấy viên. Nha Thứu Đầu Nâu thì khỏi phải nói, mổ một viên ném lên trời, rồi đợi lúc nó rơi thẳng xuống thì đớp lấy.

Một miếng một viên, sướng miệng không gì bằng.

Kiều Hi đã dặn dò nó, quả trong rừng nó có thể tùy ý ăn, cho nên dù ăn chả cá không no cũng chẳng sao.

Ăn uống no say, Kiều Hi đang nằm trên ghế định chợp mắt một lát thì bất chợt phát hiện phía xa có một đám đen kịt đang bay tới.

Thứ gì vậy?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc