Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 13: Tiêu Diệt Cỏ Dại

Cài Đặt

Chương 13: Tiêu Diệt Cỏ Dại

Trời dần tối, Kiều Hi chợt nhận ra một vấn đề: "Văn Ân, vậy tối nay cậu ngủ ở đâu?"

"Kiều Hi, cô không cần lo, tôi là người chăn vịt mà." Văn Ân chỉ vào cái chuồng vịt đằng xa, "Ở đó có tất cả đồ đạc của tôi, tôi quen ở đó rồi."

Kiều Hi nhíu mày: "Bé thế sao ngủ vừa?"

Văn Ân cười ha ha: "Kiều Hi, cô đừng khinh thường chuồng vịt của tôi, đây là một thiết bị không gian đấy, bên ngoài nhìn nhỏ nhưng bên trong khá rộng."

"Thiết bị không gian? Loại thiết bị không gian cỡ lớn này chẳng phải cần…"

"Đúng vậy, cứ cách một khoảng thời gian lại phải đi tìm một con ma thú không gian để gia cố, nếu không không gian sẽ mất cân bằng, mọi thứ bên trong đều sẽ hóa thành tro bụi." Văn Ân ngắt lời Kiều Hi, giải thích cho cô.

"Tôi thường nhân lúc vào thành phố buôn bán để đến văn phòng nghề nghiệp gia cố, ở đó có cho thuê tinh linh nuôi."

Văn phòng nghề nghiệp? Kiều Hi phấn chấn hẳn lên, đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao, cô đang cần thuê một hộ lâm viên để trông coi rừng quả.

"Có điều Văn phòng nghề nghiệp tinh linh ở thành phố Triều Dương hình như không có tinh linh không gian, tôi đành phải đi nơi khác gia cố vậy." Văn Ân bổ sung thêm một câu.

"Cậu từng đến Văn phòng nghề nghiệp tinh linh ở thành phố Triều Dương chưa? Trong đó có những gì vậy?" Kiều Hi tò mò hỏi.

"Ừ, tôi từng đến đó rồi. Để tôi nhớ xem, mấy loại tinh linh nuôi phổ biến thì đều có cả, còn có cả những ma thú hoang dã tự nguyện bán thân… à không, ký hợp đồng lao động đang chờ được thuê nữa." Văn Ân cũng khá am hiểu về nơi này.

"Cảm ơn cậu Văn Ân, rừng quả của tôi đang cần một hộ lâm viên, tôi đang sầu vì không biết tìm ma thú ở đâu, cảm ơn cậu đã cho tôi biết." Kiều Hi chân thành cảm ơn Văn Ân.

Văn Ân gãi đầu, trên khuôn mặt đen đỏ vì nắng cháy thoáng hiện lên vẻ ngại ngùng: "Có gì đâu, tôi chỉ kể những gì mình biết cho cô thôi mà."

Kiều Hi cười cười: "Dù sao cũng cảm ơn cậu, tin tức này rất quan trọng với tôi."

"Vậy mau đi nghỉ ngơi đi, Văn Ân."

"Ừ ừ, được rồi."

Sáng sớm hôm sau, Kiều Hi vừa ngủ dậy đã thấy Văn Ân đầu dính lông vịt, hớn hở chạy tới hỏi: "Có muốn ăn một quả trứng vịt tươi làm bữa sáng không?"

Cậu bị lũ vịt đánh thức từ sáng sớm, đã đi lùa vịt từ lâu rồi.

"Tất nhiên là được rồi, tôi chưa từng ăn quả trứng vịt nào tươi thế này đâu."

Vịt mà Văn Ân chăn thả chủ yếu là Vịt Ngốc, lác đác còn có vài con Ngỗng Ngốc to lớn. Loại ma thú cấp thấp này rất khó giao tiếp với con người, nhưng được cái không có tâm cơ, rất thích hợp để chăn thả.

Mỗi sáng Văn Ân đều đi lùa vịt, tiện thể nhặt luôn trứng vịt đẻ rải rác khắp nơi về.

"Kiều Hi, ăn sáng xong tôi dẫn cô đi nhặt trứng chim nhé, giờ đang đúng mùa đấy."

"Ừ ừ, được thôi."

Hai người ăn trứng vịt, uống kèm một ly trà Chanh Cự Quả biến dị. Ăn sáng xong xuôi, Kiều Hi mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị xuất phát.

"Đây là trứng Cò Diên Vĩ, cô nhìn đốm nâu trên vỏ này."

"Đây là trứng Gà Nước Xanh, nhìn màu là biết ngay, nhưng không đáng tiền, có thể nhặt ít về nếm thử."

"Kiều Hi nhìn kìa, quả trứng to tròn này là trứng Chim Cự Liệt, giá rất được, trước đây tôi ít khi nhặt được lắm."…

Hai người len lỏi trong bụi lau sậy và rong rêu, mỗi tổ chỉ lấy một quả, dù trứng có giá trị đến đâu hai người cũng không lung lay.

Trong đó không thiếu những ma thú cỡ trung muốn tấn công hai người, nhưng đều bị Bò Tây Tạng đang ăn cỏ bên cạnh trấn áp.

Sau khi tìm khắp một lượt khu vực cây cỏ rậm rạp gần nông trại, hai người mới chui ra ngoài.

Thu hoạch không nhỏ, chia đôi ra mỗi người cũng được một giỏ lớn.

Văn Ân không biết lôi từ đâu ra hai cái giỏ tre, chia cho Kiều Hi một cái. Kiều Hi cẩn thận xếp trứng chim vào, nghe thấy Văn Ân vỗ ngực đảm bảo với cô:

"Cô đừng coi thường chỗ trứng chim này, đều là trứng ma thú cả đấy, chỗ này ít nhất cũng bán được năm nghìn Điểm Liên bang."

Điều này Kiều Hi tin, thứ gì dính đến ma thú cũng đều đắt đỏ cả.

"Nhưng mà Kiều Hi, ban nãy tôi thấy rừng quả và ruộng đồng của cô mọc đầy cỏ dại, cô định xử lý thế nào?" Văn Ân hỏi.

"Tôi định để Bò Tây Tạng xới đất, cuộn hết rễ cỏ lên."

"Nhưng như thế chẳng phải sẽ làm hại đến rễ cây trồng bên cạnh sao?"

Kiều Hi cười khổ: "Tôi biết, nhưng tạm thời không còn cách nào khác. Kỹ năng của Bò Tây Tạng kiểm soát rất tốt, chắc cũng không ảnh hưởng nhiều đâu, chúng tôi chỉ có thể làm từ từ như vậy thôi."

"Haha, Kiều Hi, đừng dùng cách ngốc nghếch của cô nữa, xem tôi này, đừng quên bạn của cô làm nghề gì." Văn Ân cười bí hiểm, cũng không nói rõ.

"Sao cơ? Văn Ân, cậu định làm gì?" Kiều Hi có chút không hiểu.

——

Chà, nhìn rừng quả bị vịt rỉa qua, mặt đất trọc lóc một mảng, chỉ còn lại chút vụn cỏ xanh.

Văn Ân lùa đàn vịt đến rừng quả, Vịt Mặt Hoa kêu "cạc cạc" ra lệnh, đàn vịt này bắt đầu làm cỏ cho rừng quả, vừa ăn vừa thải phân, tiện thể bón ruộng luôn.

Kiều Hi chưa từng nghĩ vịt còn có thể dùng để làm cỏ. Tuy vốn dĩ vịt cũng ăn cỏ, nhưng mà… thật không thể tin nổi.

Dọn xong rừng quả thì đến ruộng Đậu ván đại đao và Khoai môn trúc. Đội quân vịt dưới sự dẫn dắt của Vịt Mặt Hoa không làm hỏng một cây nào, dọn sạch cỏ dại không chừa một cọng.

Trong đó có mấy con to gan định trộm ăn Khoai môn trúc nảy mầm, bị Vịt Mặt Hoa tung cú đá bay, vài lần như thế là không còn con vịt nào dám làm bậy nữa.

Vịt Mặt Hoa còn kêu "cạc cạc" hai tiếng với Kiều Hi, bảo cho cô biết hôm qua nó không ăn cá của cô uổng công đâu, nó đang bán mạng làm việc đấy.

Kiều Hi cảm nhận được tiếng reo vui truyền đến từ rừng quả và ruộng đồng, là những loài thực vật này đang hoan hô. Xem ra lũ cỏ dại và đất đai cằn cỗi đã khiến những cái cây này chịu đựng đủ rồi.

Trước đây khi đến chưa một lần nào cô nghe thấy tiếng của chúng, chỉ toàn là cảm giác chết chóc nhàn nhạt.

Vốn còn sợ phân vịt quá tươi sẽ làm cháy rễ cây ăn quả, giờ xem ra đã thành cây ma quả rồi thì cũng chẳng sợ.

Vừa dọn dẹp sạch sẽ chiến trường, Văn Ân liền muốn đưa đàn vịt đi nơi khác.

Kiều Hi nói thế nào cậu cũng không chịu ở lại nghỉ thêm một đêm. Tuy cậu nói lần sinh sản này cần tìm nơi ấp trứng, nhưng ấp ở đâu mà chẳng được chứ.

Văn Ân vẫn thấy ngại. Lần này mạo muội làm phiền Kiều Hi, tuy cô không nói gì, còn mời cậu đi nhặt không ít trứng, nhưng ngoài việc để đàn vịt làm cỏ cho rừng quả và ruộng đồng, cậu chẳng có gì để báo đáp Kiều Hi cả.

Vẫn là nên tranh thủ lên đường sớm, lần sau lại đến thăm hỏi đàng hoàng vậy.

Hai người hẹn lần sau Văn Ân đi ngang qua đây nhất định phải tụ tập lần nữa.

Còn định thêm số liên lạc, tiếc là Văn Ân bôn ba khắp nơi, ít dùng thiết bị liên lạc, cậu cũng không có, nên không thêm được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc