Theo lời Văn Ân giới thiệu, cậu là một người chăn vịt chuyên nghiệp đã đăng ký.
Công việc của cậu là lùa vịt đi khắp nơi chăn thả kiếm ăn, dựa vào việc bán trứng vịt và Ma thú vịt cấp thấp để kiếm sống.
Hồ Vi Quang vốn là thiên đường trú ngụ của các loài chim, lần này cậu đến đây một là để chăn thả, hai là tạo cơ hội cho đàn vịt mình nuôi sinh sản, ba là… tiện tay "nhặt chút" trứng chim giá cao mang bán.
Nhắc đến đây Văn Ân hơi thấp thỏm. Trước kia không có chủ nhân thì không sao, nhặt thì cứ nhặt thôi. Nhưng lần này bị chủ nhân bắt gặp, hành vi của cậu có thể bị định nghĩa là trộm cắp, nếu để Liên bang biết được thì sự nghiệp của cậu coi như chấm dứt tại đây.
Kiều Hi không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Văn Ân, cô vẫn chưa hiểu rõ lắm về luật pháp Liên bang: "Nhặt trứng chim? Dạy tôi được không? Tôi không biết phân biệt những thứ này, tôi cũng muốn nhặt để bán."
Kiều Hi hơi vui mừng, lại có thêm một con đường kiếm tiền rồi.
"Cô không trách tôi sao?" Văn Ân có chút ngạc nhiên.
"Tại sao phải trách cậu? Trách cậu cái…" Kiều Hi mới đầu chưa phản ứng kịp, bỗng sực nhớ ra mình đã là chủ nông trại. Văn Ân chăn thả ở đây mà không báo cho cô biết, lại còn tự ý nhặt trứng chim trên đất đã có chủ, dường như có thể xem là trộm cắp. Việc này đối với những chủ nông trại khác là điều không thể dung thứ.
Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại Kiều Hi vẫn xua tay. Cô còn chưa cải tạo xong nông trại, phía Hồ Vi Quang vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, chuyện này cũng không thể trách Văn Ân được.
"Không sao đâu, tôi cũng mới trở thành chủ nhân của nông trại này gần đây thôi."
"Ồ, tôi biết rồi! Lệnh chiêu mộ chủ nông trại, cô đăng ký thành công rồi hả?" Văn Ân hưng phấn ra mặt. Cậu cũng từng đăng ký, nhưng vì không có Ma thú làm nông mạnh mẽ nên bị loại ngay từ vòng đầu.
"Còn cô, sao cô đăng ký thành công vậy?" Văn Ân không nhịn được hỏi. Cô gái nhỏ này ăn mặc đơn sơ, trên người còn có vết tích bị cháy nắng, nhìn qua là biết không phải tiểu thư nhà giàu sống trong nhung lụa với điều kiện ưu việt, làm sao có thể giành được nông trại này chứ?
Vừa hỏi cậu vừa lén đánh giá Kiều Hi so sánh điều kiện của hai người.
"Cái này…" Kiều Hi vừa định giải thích thì thấy Văn Ân há hốc mồm, vẻ mặt kinh hoàng.
"Ma thú to quá! Kiều Hi chúng ta chạy đi đâu đây!" Nói rồi cậu định kéo Kiều Hi cùng chạy trốn.
Bò Tây Tạng! Văn Ân đi nam về bắc, cũng từng nghe danh loài Ma thú tuyết cỡ lớn này, nhưng không ngờ lần đầu tiên nhìn thấy lại là ở phương nam.
"Hèn chi cô xin được nông trại, hóa ra cô có Ma thú nuôi lợi hại thế này." Sự ngưỡng mộ của Văn Ân sắp tràn cả ra khỏi ánh mắt.
Kiều Hi gọi với về phía Bò Tây Tạng: "Không sao đâu, cậu ấy không phải người xấu, Bò Tây Tạng làm tan băng đi em."
Thấy Văn Ân không có động tác nào khác, cũng không có vẻ gì là làm hại được Kiều Hi, Bò Tây Tạng mới làm tan bức tường băng, để Văn Ân không còn bị ngăn cách nữa.
"Tốt thật, lợi hại thật, nó đẹp quá đi mất, Kiều Hi à." Văn Ân nằm mơ cũng muốn sở hữu một con Ma thú cỡ lớn như vậy làm Ma thú nuôi, đáng tiếc cậu chỉ có một bầy vịt béo ú làm bạn.
"Hì hì, tôi cũng thấy có Bò Tây Tạng thật tốt, hạnh phúc lắm." Đối với sự ngưỡng mộ của Văn Ân, Kiều Hi nhận hết. Có người nhà là Bò Tây Tạng quả thực rất tuyệt vời.
"Cạc cạc" Chẳng lẽ tôi không tốt sao?
Tiếng kêu cạc cạc không đúng lúc của Vịt Mặt Hoa phá hỏng tâm trạng kích động của Văn Ân.
Văn Ân bực dọc nói: "Có mày đương nhiên cũng tốt, nếu mày ăn ít đi một chút."
"Cạc cạc! Cạc cạc cạc!" Ai ăn nhiều chứ, vịt là loài ruột thẳng mày không biết à? Tao ăn vào chưa kịp tiêu hóa đã hết rồi, một chút cũng không nhiều!
Nói rồi nó còn vỗ cánh, lao thẳng vào người Văn Ân.
Kiều Hi nhìn hai người họ đùa giỡn cũng thấy rất thú vị.
Trận chiến cuối cùng kết thúc bằng việc Văn Ân túm lấy gốc cánh của Vịt Mặt Hoa, khống chế được nó.
Bị Kiều Hi xem náo nhiệt nãy giờ, Văn Ân cũng ngượng ngùng cười cười.
"Đây là vịt đầu đàn của tôi. Cô biết đấy, Ma thú cấp thấp não không tốt lắm nên cần một đồng loại thông minh để dẫn dắt chúng." Vì việc này mà Văn Ân đã phải khổ sở canh chừng ngoài hoang dã cả tháng trời mới thu hút được con Vịt Mặt Hoa này khiến nó đồng ý làm vịt đầu đàn, theo cậu đi chăn thả.
Không ngờ Vịt Mặt Hoa chẳng đáng tin cậy chút nào, lại còn tham ăn. Vừa hạ cánh là thường xuyên lén lút chạy đi tìm đồ ăn, quên sạch sành sanh cả đàn vịt.
"Vậy cậu có từng nghĩ đến việc đổi một con đầu đàn mới không?" Kiều Hi trêu chọc.
"Cạc cạc" Vịt Mặt Hoa lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu. Tuy bị túm cánh nhưng vẫn bày ra tư thế sẵn sàng, dường như chỉ cần câu trả lời của Văn Ân không vừa ý nó là nó sẽ cho cậu ta biết tay ngay.
"Đổi đi?" Văn Ân hơi ngẩn người, sau đó cười nói: "Cái này tôi chưa từng nghĩ tới thật. Tuy Vịt Mặt Hoa thường xuyên không đáng tin, nhưng lần nào nó cũng dẫn được đàn vịt tìm đến nơi có cây cỏ và nước phong phú nhất. Có đồ ngon cũng không quên lén mang về chia sẻ với tôi, còn để dành những quả trứng vịt tươi nhất cho tôi nữa, thực ra tôi rất cảm kích nó."
"Cạc cạc" Vịt Mặt Hoa cảm động rồi. Không ngờ trong lòng chủ nhân nó lại quan trọng đến thế, lát nữa sẽ không giả vờ tặng đồ ăn không ăn hết cho cậu ta nữa. Dễ lừa thật, chủ nhân ngốc nghếch.
Khó khăn lắm mới gặp được một người thú vị, hai người nói chuyện mãi đến tận chập tối. Kiều Hi mời Văn Ân cùng ăn tối, thùng cá vẫn còn lại một ít, vừa khéo đủ cho hai người ăn một bữa.
Đến trước nhà nhỏ, Kiều Hi dựng vỉ nướng lên. Văn Ân loáng cái đã làm sạch vài con cá đưa cho Kiều Hi dùng.
Rắc nhẹ một chút muối lên mình cá, xoa đều, sau đó đặt lên vỉ nướng.
Lấy ra vài quả Chanh Cự Quả biến dị, vắt lấy nước cốt để chuẩn bị pha nước chấm.
Tìm vài tép tỏi đã nảy mầm, thêm chút muối và mật ong, lại cho thêm tương ớt còn thừa lúc trước, một bát nước chấm chua cay ngon miệng đã được pha xong.
Văn Ân lần đầu tiên thấy cách làm này, trái cây cũng có thể cho vào tương ớt sao? Có ngon không vậy? Cậu tỏ vẻ nghi ngờ.
Tuy nhiên mọi sự nghi ngờ đều tan biến ngay giây phút cậu đưa miếng cá vào miệng. Da cá nướng thơm giòn, chấm với nước chấm chua cay, kết hợp với thịt cá mặn mà thơm phức.
Cảm giác thỏa mãn lập tức bùng nổ. "Ngon quá đi mất, Kiều Hi, đây đúng là món ngon thần kỳ."
Mấy con cá không lớn lắm nhanh chóng bị hai người chia nhau ăn sạch, ngay cả yêu cầu "cho nếm thử một chút" của Vịt Mặt Hoa đang nhảy nhót xung quanh cũng bị từ chối thẳng thừng.
Con thuyền tình bạn giữa một người một vịt lại lần nữa vỡ nát.
Có điều lần này Văn Ân không chiều nó nữa: "Vịt Mặt Hoa, mày đã ăn của chủ nông trại Kiều Hi nhiều cá lắm rồi, sao còn mặt mũi nào mà đòi ăn nữa chứ. Đây là Kiều Hi mời tao, mày không được ăn nữa!"
"Cạc cạc, cạc cạc" Vịt Mặt Hoa phẫn nộ trong vô vọng, mưu toan dùng lý lẽ cùn để phản bác Văn Ân, nhưng bị Văn Ân tóm lấy, nhét thẳng vào chuồng vịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















