Kể từ khi Văn Ân rời đi, đã mấy ngày rồi Kiều Hi chưa ghé qua vườn quả.
Bò Tây Tạng là loài ma thú cỡ lớn, mỗi ngày không biết ăn bao nhiêu cỏ và quả ma thuật, thải ra một lượng phân khổng lồ. Kiều Hi từng dặn dò nó không được đại tiện bừa bãi. Tuy việc tiểu tiện khó kiểm soát, nhưng chuyện đại tiện thì nó luôn đi đúng nơi quy định.
Vì vậy, khi nhìn thấy Kiều Hi có ý đồ ra tay với đống phân của mình, Bò Tây Tạng không dám tin vào mắt mình nữa!
“Muu!”
“Hả?” Kiều Hi khó hiểu liếc nhìn Bò Tây Tạng một cái, sau đó cúi đầu nhìn đống phân bò trên mặt đất, lập tức hiểu ra.
Kiều Hi toét miệng cười: “Bò Tây Tạng đừng xấu hổ mà, mỗi ngày em ăn nhiều cỏ như vậy, phải tận dụng triệt để chứ. Phân này tốt lắm đấy, em xem.”
Vừa nói cô vừa xúc một xẻng, đưa đến trước mặt Bò Tây Tạng cho nó nhìn.
Bò Tây Tạng tức đến mức ba chân bốn cẳng bỏ chạy: “Muu ~” Kiều Hi mắc bệnh bò điên rồi!
“Đi chỗ khác chơi, chị mới không có!” Kiều Hi cười mắng.
Phân bò quả thực không quá hôi, chưa kể những đống thải ra từ sớm đều đã lên men nhiều ngày, lại được mặt trời phơi khô cong, nhìn cũng chẳng ghê chút nào.
Ruộng khoai môn trúc cần được bón phân, Kiều Hi đã nghe thấy tiếng chúng than thở về việc sinh trưởng yếu ớt. Vừa hay dùng phân của Bò Tây Tạng, nó là ma thú cao cấp nên hiệu quả chắc chắn dư dả.
Kiều Hi xúc từng xẻng phân bò khô vào thùng, sau khi đầy thì gánh ra ruộng khoai môn trúc. Cô đeo găng tay, bắt đầu bón phân cho cây. Hiện tại khoai môn trúc đã cao đến ngực Kiều Hi, việc rải một nắm phân cho từng gốc cây cũng chẳng phải chuyện đơn giản.
Có vài tàu lá đã bắt đầu mọc mầm môn, Kiều Hi phải cẩn thận tránh né để không chạm vào, những mầm non này rất mong manh, hễ chạm vào là rụng ngay.
Sau khi rải hết phân khô, Kiều Hi thấy vẫn còn vài cây khoai môn trúc chưa được ăn phân, bèn hứng nửa thùng nước, tráng lại thùng đựng phân rồi tưới cho chúng. Chịu khó ăn tạm vậy, loãng một chút thì cứ coi như ăn nhẹ.
Lúc rải phân thì không cảm thấy gì, nhưng khi từ ruộng khoai môn trúc bước ra, Kiều Hi vẫn ngửi thấy một mùi hôi thoang thoảng.
Được rồi, dù ít mùi đến đâu thì vẫn là phân cả thôi.
Cũng may cô đã chuẩn bị từ trước, nước nóng trong lò đã đun sẵn, pha thêm chút nước lạnh là được một chậu lớn đầy ắp. Kiều Hi nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ theo kiểu đánh nhanh thắng nhanh, rồi thong thả đi tìm Bò Tây Tạng.
Cô nàng bò to xác này vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Kiều Hi động vào phân của nó, vẻ mặt ghét bỏ vô cùng.
Kiều Hi giả vờ chưa rửa tay, cố tình đưa tay vỗ vào mông Bò Tây Tạng. Cô vỗ, Bò Tây Tạng liền chạy, vừa chạy vừa đùa nghịch.
Bò Tây Tạng biết Kiều Hi đã rửa tay rồi, nhưng nó cứ cố tình bày ra dáng vẻ ghét bỏ, chọc cho Kiều Hi tức đến mức la oai oái.
Khi chạy gần đến vườn Chanh Cự Quả, Kiều Hi lấy đà phi thân: “Tiểu Tang, đỡ lấy chị!”
Nói rồi cô lao tới, nắm lấy bờm lông trên người Bò Tây Tạng, nhảy phắt lên ngồi vững vàng trên lưng bò.
“Ha ha ha, Tiểu Tang là tốt nhất.” Kiều Hi áp mặt vào lưng nó.
Ngồi trên lưng bò, tầm nhìn của Kiều Hi cao và xa hơn hẳn so với đứng dưới đất. Cây ăn quả hiện giờ đã phủ đầy lá xanh, rất nhiều trái cây ẩn mình trong rừng lá. Đặc biệt là cây khổ đường, những ngọn cây đỏ rực cả một vùng, trước đó đứng dưới gốc cây cô chẳng hề nhìn thấy nhiều đến thế.
Kiều Hi chỉ những chỗ nhiều quả cho Bò Tây Tạng đến ăn. Đợi Bò Tây Tạng ăn cho đã thèm, một người một bò mới chậm rãi lắc lư đi về.
Trước khi ngủ, Kiều Hi quyết định ngày mai sẽ đi thu hoạch quả của cây khổ đường, những quả nhỏ đỏ mọng ấy đã chín vừa tới rồi.
Cắt cắt cắt, Kiều Hi cắt đến hoa cả mắt, chẳng mấy chốc đã đầy một giỏ.
“O o o ~” Kiều Hi, chị đến rồi à ~
Một con ong gấu nhung trắng béo tròn bay đến đậu trên vai Kiều Hi: “O o” Kiều Hi mệt rồi sao? Em ngửi thấy mùi mồ hôi của chị.
Kiều Hi bật cười, những nhóc con này thính thật đấy, cô chỉ mới toát một chút mồ hôi cũng bị chúng phát hiện ra.
“O o” Kiều Hi, ăn mật, ăn đi, mật nhiều lắm! Một con ong chân mảnh nhỏ xíu cũng bay vào lòng bàn tay Kiều Hi.
“Được thôi, đúng lúc chị cũng muốn xem các em ủ được bao nhiêu mật rồi.” Kiều Hi phủi bụi bám trên tay, đi theo hai chú ong nhỏ vào sâu trong rừng.
Lần trước khi dọn dẹp vườn quả, dần dần cô đã làm quen với những chú ong này, giờ đây chúng cũng không còn sợ Kiều Hi và Bò Tây Tạng nữa.
“Oa, giỏi quá đi, đã ủ được nhiều thế này rồi cơ à.” Tổ của ong chân mảnh trông như một hang động nhỏ, hiện tại đã chứa đầy mật ong, vách tổ vẫn đang được mở rộng ra ngoài, nhìn qua quả thực không ít.
Kiều Hi vươn ngón tay chấm một vòng, nếm thử, ngọt thật đấy.
“O o o” Ong chúa của đàn ong chân mảnh bay ra: “Kiều Hi, tặng cho chị, chỗ đó đều là của chị, chúng em còn có thể ủ tiếp! Ủ bao nhiêu cũng không thành vấn đề.”
Kiều Hi cười nói: “Cho chị hết thì các em ăn gì, cứ giữ lại đi, khi nào cần chị sẽ trao đổi với các em.”
Nhóc con này khẩu khí cũng lớn thật, nhưng chúng cũng có thể ăn trái cây, hiện tại đúng là không thiếu cái ăn, nói vậy cũng chẳng sai.
“O o” Chúng em có nhiều lắm, mật ong cho Kiều Hi. Con ong chân mảnh lúc nãy lại lên tiếng.
“O o o” Nhất thời xung quanh đều là tiếng phụ họa của bầy ong nhỏ.
“Được được được, chị nhận, nhưng tạm thời cứ gửi ở chỗ các em được không?” Kiều Hi cười đáp.
Bây giờ cũng chẳng có hũ hay bình gì, đưa cho Kiều Hi thì cô cũng không có đồ mà đựng.
Chơi đùa với lũ ong một lúc, Kiều Hi tiếp tục đi cắt quả khổ đường. Giỏ quả vừa đầy lúc nãy đã được cô cất vào ba lô không gian.
Bên trong ba lô đã sớm được Kiều Hi dọn trống. Việc quá tải trong thời gian dài sẽ khiến thiết bị không gian gặp trục trặc, nếu không gian sụp đổ thì đồ đạc bên trong cũng sẽ tan biến vào hư vô.
Phải duy trì lượng đồ đạc vừa phải mới có thể dùng được thêm vài năm, chiếc ba lô không gian này giá cũng đắt lắm, phải dùng cho cẩn thận.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà chiếu rọi lên gương mặt Kiều Hi. Cô thẳng người dậy, đưa tay đấm đấm lưng, vươn vai một cái, chuẩn bị trở về.
Tuy nhiên trước khi về, cô hái thêm ít lá xếp giấy, định bụng ngày mai sẽ gấp lại để đựng trái cây.
Sữa của Bò Tây Tạng cũng được Kiều Hi tích trữ mấy thùng. Sữa của hai ngày nay đều đã được đun sôi và cấp đông bảo quản, số sữa trước đó uống không hết, Kiều Hi bèn đăng lên thùng hàng để bán.
Ngặt nỗi vì không có vật chứa, cô đành phải bán kèm cả quả bình sữa dùng để vắt. Một bình giá hơn hai nghìn điểm Liên bang, cái giá này quả thực không rẻ, đúng là sản phẩm từ ma thú cao cấp có khác.
Mặc dù Kiều Hi chỉ bỏ vào đó những quả bình sữa sắp mất đi hoạt tính, nhưng do đã bán mấy lần nên số lượng quả bình sữa cũng sắp cạn kiệt.
Lần này đi chợ tự do phải nhớ mua thêm một ít, nếu mua được cây giống quả bình sữa thì tốt quá, như vậy lúc nào cũng có cái dùng, không lo bị đứt hàng.
Kiều Hi múc hai muỗng sữa lớn vào nồi hầm, đun hơi sôi lăn tăn rồi thả đậu khoai đã cắt miếng vào, từ từ khuấy đều. Đậu khoai dần tơi ra, tan chảy thành hỗn hợp khoai nghiền sữa mịn màng. Sau đó, cô vắt thêm một chút nước Chanh Cự Quả biến dị để khử mùi tanh, hương chanh thanh mát hòa quyện với vị nồng nàn của sữa bò Tây Tạng, lấp đầy chiếc bụng đói của Kiều Hi.
Trước khi ngủ, Kiều Hi đặt một cốc sữa nhỏ vào cái đĩa trước cửa để mời Chuột Không Nham hoặc những vị khách nhỏ bé không tên khác ghé thăm.
Chúc chúng ngủ ngon ~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















