Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 11: Người Chăn Vịt

Cài Đặt

Chương 11: Người Chăn Vịt

Rừng quả quá lớn, mấy ngày nay Kiều Hi đều bận rộn cắt tỉa cây ăn quả, đốt cành khô, ngày nào cũng làm những công việc lặp đi lặp lại.

Nói thật lòng, bảo không mệt là nói dối. Sau khi dọn dẹp xong hai khu rừng quả là cây khổ đường và Chanh Cự Quả, Kiều Hi định cho bản thân nghỉ phép nửa ngày, nghỉ ngơi cho tử tế.

Giờ đây, con đường dẫn đến rừng quả đã được móng sắt của Bò Tây Tạng giẫm cho phẳng lì, cành khô gỗ mục trong rừng quả cũng bị đốt thành tro thảo mộc bón lại cho rừng. Khu rừng trồng Hồng Điềm Quả và Quýt Hướng Dương cũng bị Kiều Hi chặt bỏ hơn nửa số cây phát triển không tốt.

Những loài thực vật hoang dã mọc lung tung còn lại càng bị Kiều Hi chặt sạch sẽ, dọn ra một khoảng đất trống nhân tạo.

Còn về loài xén tóc tham ăn không biết đã chui ra hay chưa, mấy ngày nay Kiều Hi quan sát cũng chẳng thấy đâu.

Chỉ có thể tranh thủ thời gian đi chợ tự do tìm xem có loài chim nào ăn sâu bọ không, thuê vài con về càn quét rừng quả một lượt.

Phơi mình dưới nắng ấm, Kiều Hi lười biếng nằm trên ghế suy nghĩ vẩn vơ.

Tiếng vịt kêu cạc cạc vọng lại từ đằng xa.

Mấy ngày nay Hồ Vi Quang náo nhiệt lắm, có rất nhiều loài ma thú chim chóc bay đến đây sinh sản.

Nghe tiếng thì có vẻ lại thêm mấy con vịt, số lượng chắc cũng không ít, tiếng kêu truyền đến tận chỗ cô.

Ồn ào khiến cô không ngủ được, cô dứt khoát lôi đống thịt vụn của ấu trùng xén tóc tham ăn giữ lại từ trước ra, định làm mồi câu cá.

Tuy mấy hôm nay cô đều bảo Bò Tây Tạng đóng băng thùng đựng thịt vụn.

Nhưng để lâu như vậy, thịt cũng hơi biến chất, bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc.

Trước đây lướt điện thoại xem video của mấy cần thủ, thấy bảo nguyên tắc mở mồi là: Xuân tanh, Hạ nhạt, Thu thơm, Đông nồng.

Kiều Hi không biết thật hay giả, nhưng cứ bắt chước làm theo, bỏ thêm ít Đậu khoai chín, vài thìa bột mì, trộn đều những thứ này lại với nhau, bịt mũi vo thành viên.

Một cành cây thô to thẳng tắp, một sợi dây dẻo dai, một cái kim xương cong cong.

Được rồi, chuẩn bị xong xuôi, Kiều Hi xách thùng, mang theo cần câu vừa làm xong đi về phía Hồ Vi Quang.

Tìm một sườn dốc đứng, bảo Bò Tây Tạng xới đất một chút, tạo ra một cái nền nhỏ đủ cho Kiều Hi ngồi.

Kê ghế nhỏ xong, Kiều Hi cũng học theo mấy cần thủ kia, bắt đầu thả thính dụ cá, sau đó quăng cần.

Vừa ngồi xuống một lúc đã cảm thấy cần câu bắt đầu rung lên, nhấc lên xem, quả nhiên là một con cá nhỏ.

Tuy chưa to bằng bàn tay, nhưng Kiều Hi mới ra trận đã thắng lợi, vẫn vui vẻ nhận lấy.

Tiếp đó lại quăng cần, chẳng mấy chốc lại câu được một con!

…………

Một con, hai con, ba con… Khi Kiều Hi phát hiện cái thùng nhỏ đã không chứa nổi số cá câu được nữa thì trên cần câu trong tay cô vẫn đang dính một con.

Sao câu được nhiều thế này, Kiều Hi cũng bị chính mình làm cho kinh ngạc, hào quang người mới này cũng quá mạnh rồi.

Nhưng nhiều thế này thì xử lý sao đây, ăn thì chắc chắn ăn không hết, chẳng lẽ đổ đi? Kiều Hi hơi tiếc, dù sao cũng là vất vả lắm mới câu được.

Hỏi xem Bò Tây Tạng có ăn không? Bò có ăn cá không nhỉ?

………

Trong lúc suy nghĩ miên man thì bên tai Kiều Hi bỗng vang lên tiếng cạc cạc.

Âm thanh rất gần, ngay bên tai Kiều Hi. Quay đầu lại nhìn, không biết một con chim lớn xinh đẹp đã bay đến từ lúc nào.

Nhìn dáng vẻ hình như là, hình như là Vịt Mặt Hoa?

Kiều Hi không rành về vịt, miễn cưỡng có thể nhận ra, nhưng không biết có nhận đúng không.

“Cạc cạc” Chị người ơi, có thể cho em ăn một con cá nhỏ được không? Một con thôi, cảm ơn chị, cạc cạc.

Tuy nhiên cuối cùng Kiều Hi vẫn cho nó một con cá nhỏ, dù sao nó cũng cầu xin nãy giờ rồi, nếu không cho nó ăn một con, Kiều Hi không dám nghĩ con vịt nhỏ này sẽ đau lòng đến mức nào.

……

“Cạc cạc” Ngon quá đi, thêm một con nữa.

Vịt Mặt Hoa vỗ vỗ cánh, vỗ vào cái bụng tròn vo, lảo đảo đi hai bước.

Cá trong thùng nhỏ đã vơi đi quá nửa, không dám nghĩ nếu Kiều Hi không ngăn lại, liệu nó có ăn hết chỗ cá này không.

“Được rồi Vịt Mặt Hoa, em đã ăn rất nhiều rồi đúng không?” Kiều Hi giấu cái thùng nhỏ ra sau lưng, chặn tầm mắt của Vịt Mặt Hoa.

“Cạc cạc” Chưa đủ chưa đủ, em vẫn còn ăn được.

Thấy Kiều Hi xách thùng đi chỗ khác, Vịt Mặt Hoa hơi sốt ruột, đập cánh định bay qua, đáng tiếc… nó cắm đầu xuống đất, không bay nổi nữa.

“Ha ha ha ha ha” Kiều Hi không kìm được cười phá lên, lần đầu tiên thấy con vịt ăn no đến mức không bay nổi, ngốc quá đi mất.

Ngay sau khi ngã chúi xuống, Vịt Mặt Hoa lập tức dùng cánh che đầu, kêu cạc cạc loạn xạ, biện giải cho bản thân.

Nào là đứng lâu mỏi chân nên không bay nổi, nào là sức khỏe nó không tốt, cần phải lấy đà mới được…

Cuối cùng thấy Kiều Hi ôm bụng cười không ngớt, chẳng tin lời nó chút nào, nó mới từ bỏ việc nói hươu nói vượn.

“Cạc cạc” Được rồi, em ăn hơi nhiều một chút xíu thôi, chị đừng cười nữa!

Chị khiến loài vịt mất hết tôn nghiêm rồi, chị biết không hả con người!

“Được được được, ngại quá Vịt Mặt Hoa, chị thực sự là, ha ha, thực sự rất xin lỗi ha ha.” Kiều Hi không nhịn được cười đến chảy cả nước mắt.

Lúc này, bỗng nhiên truyền đến một tiếng còi, rất dồn dập. Vịt Mặt Hoa nghe thấy xong thì vội vội vàng vàng muốn bay về phía đó.

Nhưng rất tiếc, Kiều Hi nhìn ra được nó đã rất nỗ lực bay, nhưng vẫn không bay nổi.

Kiều Hi thấy vậy lại trộm cười một tiếng, cười đủ rồi mới bảo nó: “Thôi được rồi, vịt nhỏ, để chị đưa em qua đó nhé.”

Không thể cứ trân mắt nhìn con vịt nhỏ này giãy giụa ở đây được, trong lòng Kiều Hi sẽ áy náy lắm, dù sao nó cũng mang lại cho cô không ít niềm vui.

Cẩn thận leo từ lưng chừng dốc lên, đặt thùng nhỏ và cần câu ở chỗ Bò Tây Tạng nhìn thấy được, cô gọi: “Bò Tây Tạng, chị đi tiễn em vịt nhỏ này một lát.”

“Moo ~” Bò Tây Tạng hiền lành đáp lời, nó cũng ăn uống no say đang ngủ bù.

Thấy Kiều Hi đi về phía xa, nó đứng dậy đi lẽo đẽo đằng sau một đoạn xa, đảm bảo an toàn cho Kiều Hi.

Ồ, Kiều Hi phát hiện nơi phát ra tiếng còi vậy mà lại có một cái lều tranh bằng tre, bên trong có một người đang nằm, chính người đó đã thổi còi.

Xung quanh toàn là vịt, nhưng chủng loại khác nhau, lớn lớn nhỏ nhỏ đều đang kiếm ăn ở đây.

Thấy Kiều Hi đi tới, người trong lều tranh vội vàng bước ra.

Văn Ân hơi thấp thỏm. Cậu biết cái hồ này nằm trong một nông trại hẻo lánh, nhưng mấy năm nay chẳng gặp chủ nhân đâu, cũng không có ai quản lý, nên cậu cũng chưa từng đến chào hỏi chủ nông trại nơi này.

Không ngờ năm nay lại có chủ nông trại rồi. Tự ý chăn thả trong nông trại của người khác là phạm pháp, trong lòng Văn Ân lo lắng bất an, chỉ sợ vị tiểu thư này báo cáo cậu lên Liên bang.

“Người chăn vịt?” Còn có nghề nghiệp kỳ lạ thế này sao? Kiều Hi trừng to mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc