Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 10: Dọn Dẹp Và Chỉnh Đốn

Cài Đặt

Chương 10: Dọn Dẹp Và Chỉnh Đốn

Dậy từ sáng sớm, Kiều Hi mang theo bánh bao rau dại làm từ bột mì tối qua, dẫn Bò Tây Tạng đi đến rừng Chanh Cự Quả, bắt đầu chỉnh trang lại khu rừng quả này.

Cành khô gỗ tạp, chặt; cản trở lối đi, chặt; lộn xộn không theo trật tự, chặt.

Những cành khô gỗ tạp chặt xuống đều được Kiều Hi ôm ra ngoài rừng quả, rải ra để mặt trời phơi khô, đợi đến chập tối thì gom lại, châm một mồi lửa đốt sạch.

May mà hôm nay trời nắng đẹp, ánh nắng ấm áp hong khô sương sớm trên người Kiều Hi. Cô hít sâu một hơi, thật muốn nằm xuống phơi nắng.

Lắc đầu xua đi ý nghĩ lười biếng, cô tự cổ vũ trong lòng: Kiều Hi, Kiều Hi, cố lên nào.

Đói thì lôi bánh bao rau dại ra gặm vài miếng, khát thì tìm vài quả dại ăn.

Có những gốc cây rễ sâu khó đào, Bò Tây Tạng thay cô xới đất, nhổ bật cả gốc rễ lên. Những cành cây dẻo dai khó chặt, Bò Tây Tạng đóng băng chúng lại, Kiều Hi cầm rìu gõ nhẹ một cái là vỡ tan.

Một người một bò phối hợp ăn ý vô cùng, làm việc thuận buồm xuôi gió.

Chập tối, Kiều Hi dùng bồ cào gom đống cành khô gỗ tạp vương vãi đầy đất lại, bắt đầu châm lửa. Kiều Hi rất cẩn thận, nơi đốt lửa cách rừng rậm rất xa.

Có Bò Tây Tạng ở đây, không sợ lửa bén cháy lan ra núi.

Tuy nhiên khi ngọn lửa bùng lên hừng hực, Kiều Hi vẫn hơi căng thẳng. Không vì gì khác, chỉ là trong đầu cứ luẩn quẩn nhớ lại khẩu hiệu an toàn của kiếp trước: Phóng hỏa đốt núi, mọt gông trong tù.

Ý nghĩ đó khiến Kiều Hi chẳng dám lơ là chút nào, cứ thế đợi đến nửa đêm, nhìn đống lửa tắt hẳn mới quay về nghỉ ngơi.

Đốt lửa nửa ngày khiến gương mặt nhỏ nhắn của Kiều Hi bị nướng đỏ bừng. Bò Tây Tạng lại càng chạy xa tít tắp, nóng chết con bò núi tuyết này rồi.

Bữa tối cũng được giải quyết ngay trong đống lửa. Cô chọn vài củ Đậu khoai to, gạt tro nóng ra rồi ném vào ủ nướng một lát là chín tới, sau đó dùng cành cây khều Đậu khoai ra.

Xé lớp vỏ cháy đen bên ngoài, lộ ra phần thịt vàng ươm, một mùi thơm đặc trưng khiến bụng Kiều Hi kêu vang ùng ục.

Kiều Hi cũng chẳng cầu kỳ, tìm một chỗ sạch sẽ rồi khoanh chân ngồi xuống.

Lôi lọ tương ớt không biết để lại từ lúc nào ra, quệt lên củ Đậu khoai, ăn kèm vài quả khổ đường, thưởng thức một bữa ngon lành.

Vỏ Đậu khoai nướng bị đen, tay Kiều Hi chạm vào cũng bị nhuộm đen sì. Đợi đến khi về nhà nhỏ rửa mặt, cô mới phát hiện mặt mình đã lem luốc như con mèo mướp, nhìn bản thân trong gương, Kiều Hi bật cười ha ha.

Mệt không? Tất nhiên là mệt. Nhưng so với những ngày tháng "chín chín sáu" trước kia thì làm việc cho chính mình khiến Kiều Hi cảm thấy hiện tại tốt hơn nhiều. Tự do tự tại, không cần gò bó bản thân, mệt thì nằm, buồn ngủ thì lăn ra ngủ.

Mệt mỏi cả ngày, Kiều Hi vừa đặt lưng xuống đã ngủ say.

Thức dậy lại là một ngày thần thanh khí sảng.

Tuy đã vào xuân, nhưng Kiều Hi vẫn định đi tỉa cành ngắt lá một chút.

Những cây không định giữ lại, hôm qua cô đã chặt hết rồi. Những cây quá to khỏe, chốc lát không chặt xong sẽ tốn thời gian, Kiều Hi để Bò Tây Tạng đóng băng chúng lại, đợi khô chết rồi mới chặt sau.

Tìm cây kéo lớn chuyên dùng tỉa thưa cành, chuẩn bị xong xuôi, Kiều Hi sửa soạn lên đường.

Tuy nhiên trước khi đi, Kiều Hi vào chuồng bò lấy sữa của Bò Tây Tạng ra đun sôi rồi để nguội.

Trước đó không biết có phải do đi đường xa quá mệt mỏi hay không mà sản lượng sữa của Bò Tây Tạng giảm mạnh, đã lâu lắm rồi không vắt được sữa.

Tối qua khi Bò Tây Tạng quẫy đuôi về chuồng, Kiều Hi mới phát hiện bầu sữa căng tròn. Có lẽ là hai hôm nay ăn ngon uống tốt nên đã bù đắp lại được.

Kiều Hi đặt bình vắt sữa vào chuồng bò, Bò Tây Tạng sẽ tự biết đứng vào đó để vắt.

Phải biết rằng, lúc mới tỉnh dậy, Kiều Hi và Bò Tây Tạng cũng chưa thân thiết lắm. Khi nó bảo Kiều Hi vắt sữa, cô đã cố nhớ lại cảnh vắt sữa từng xem trên tivi rồi dùng tay vắt thủ công.

Lúc đó làm Bò Tây Tạng hoảng hồn, suýt chút nữa tung một cước đá bay Kiều Hi.

Quả bình sữa là quả của một loại cây ma thuật kỳ lạ, có thể giúp nông dân thu thập sữa, tự động hấp thụ một phần năng lượng để duy trì hoạt tính của bản thân.

Phần bầu quả bên dưới khi có chất lỏng chảy vào sẽ phồng lên, có thể chứa sữa và còn có tác dụng bảo quản sơ bộ.

Ngay cả một con bò vùng núi như Bò Tây Tạng còn biết thứ này mà Kiều Hi lại mù tịt.

Lúc đó một người một bò trố mắt nhìn nhau, kẻ nhà quê là Kiều Hi mới phát hiện mình sai quá sai.

Sau đó cô xuống núi mua vài cái bình sữa, dùng luân phiên cho Bò Tây Tạng, sữa thừa thì bán đi tích tiền.

Có điều bình sữa dù tốt đến đâu cũng chỉ dùng được chừng một tháng, dùng lâu sẽ mất hoạt tính, cần thay quả mới.

Hôm đi chợ tự do, Kiều Hi thuận tay mua vài quả, giờ vừa khéo dùng tới.

Dùng lồng lưới đậy sữa lại, Kiều Hi thu dọn gọn gàng rồi xuất phát.

Mầm cây mọc loạn trên gốc, cắt; cành mọc chĩa ra, cắt; cành cây quá cao sau này khó hái quả, cắt.

Kiều Hi cắt một hồi, cả mảng cây ăn quả thấp đi một đoạn. Những chỗ thật sự không với tới được thì để Bò Tây Tạng đóng băng.

Đang cắt dở, cô thấy Chuột Không Nham chui ra từ rừng quả, móng vuốt nhỏ còn ôm một quả khổ đường.

Đã mấy ngày không gặp, con sóc nhỏ này tự nuôi mình béo tròn lên không ít.

Kiều Hi trèo lên thân cây để tiện cắt cành nên nhìn thấy nó từ xa.

Mấy ngày nay Chuột Không Nham sống như cá gặp nước.

Từ khi chủ nông trại và con bò lớn kia đến, nó không còn gặp phải loài ưng đầu mèo chuyên ăn thịt chuột trong nông trại nữa, cũng không gặp phải loài sóc khổng lồ hay cướp đồ của nó.

Thế nên gan nó dần lớn hơn, mấy hôm nay còn dám ăn cái gì đó giữa thanh thiên bạch nhật.

Đang vui vẻ gặm quả khổ đường, Chuột Không Nham ngẩng đầu lên nhìn, hình như trên cành cây đằng xa có người đang đứng, dường như đang nhìn chằm chằm vào nó.

"Chít chít~"

Dọa chết chuột rồi! Chuột Không Nham vội vã vứt quả trong vuốt xuống, chui tọt vào bụi cỏ lẩn trốn.

Chạy một mạch đến cái hang nhỏ bên ngoài nó mới yên tâm.

Gan chuột đúng là bé tẹo, Kiều Hi nhìn mà không nhịn được cười.

Thấy nó chạy biến mất tăm, Kiều Hi tiếp tục cắt cành. Một lát sau, cô lại thấy cái bóng dáng nhỏ bé quen thuộc chui ra từ bụi cỏ.

Lén lén lút lút cứ như tưởng người khác không nhìn thấy mình vậy.

Chuột Không Nham ở trong hang bình tĩnh suy nghĩ lại, cảm thấy bóng dáng kia hình như là chủ nông trại, cô gái tên Kiều Hi.

Cảm giác cũng không có thứ gì đuổi theo mình, tự cổ vũ bản thân một chút, nó lại chui ra khỏi hang.

Thấy Kiều Hi vẫn ở chỗ cũ tỉa cành, Chuột Không Nham lấy hết can đảm, lôi từ trong không gian ra một quả khổ đường, ôm vào lòng.

Chạy đến dưới gốc cây Kiều Hi đang leo, con sóc nhỏ đứng thẳng dậy, hướng về phía Kiều Hi kêu "chít chít" hai tiếng: Tặng chị, đại nhân chủ nông trại.

Nói rồi còn dùng hai móng vuốt nhỏ giơ cao quả lên.

Kiều Hi không nhịn được cười, nhảy từ trên cây xuống, ngồi xổm trước mặt Chuột Không Nham, hai tay nâng niu đón lấy quả khổ đường nhỏ xíu kia.

"Cảm ơn em, Chuột Không Nham đáng yêu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc