*Ngạo kiều: ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, cường ngạnh nhưng bên trong là tuýp người ôn nhu, có phần ngại ngùng, xấu hổ.
Người đàn ông cụp mắt nhìn thời gian, đã 5:55 chiều rồi, anh ấy có thể chờ được, nếu có người xếp hàng thì anh ấy cũng sẽ là người đầu tiên.
"Cảm ơn, vậy tôi ở đây đợi một lát." Anh ấy mỉm cười cảm ơn người phụ nữ.
Người phụ nữ đoán anh ấy hẳn là khách quen nên hỏi: "Anh từng ăn xúc xích nướng của cô ấy chưa?"
"Ăn rồi, cách đây 4 tiếng trước."
Khi người đàn ông nói ra điều đó, tự cảm thấy kỳ quái vì mình lại nhớ rõ như vậy.
Sau khi xác nhận anh ấy là khách quen, người phụ nữ rất ngạc nhiên mà bắt đầu cảm thấy tiếc hận cho Cẩm Ninh.
Thời gian ngắn như vậy mà đã khách quen, chứng tỏ hương vị đồ ăn thực sự rất ngon, nên nhắc cô bé lưu ý mới được.
Người kinh doanh sợ nhất là bị khách hàng quay lưng, này khác gì đuổi khách đâu?
Than ôi, người trẻ làm việc vẫn còn quá bốc đồng.
Người phụ nữ nhìn thời gian rồi nói với anh ấy: "Gần 6 giờ rồi, cô ấy sẽ về sớm thôi. Nếu anh không vội thì đợi thêm một lát nữa."
Xuất phát từ lòng quý mến với cô bé, cô ấy hỗ trợ cô giữ chân khách hàng.
"Vâng, cảm ơn cô."
"Không có gì."
Người đàn ông quay người nhìn về phía lối vào phố ăn vặt, nhón châm mong chờ Cẩm Ninh về.
Lúc này Cẩm Ninh đang chạy như điên đến phố ăn vặt.
Cô nghĩ 20 phút là đủ, nhưng không ngờ công viên cách phố ăn vặt nửa tiếng đi bộ nên cô phải chạy suốt cả quãng đường.
Giờ đây mỗi phút mở quán đều rất quý giá, nếu lãng phí dù chỉ một giây thôi, đều khiến cô đau lòng.
Lúc cô thở hổn hển chạy đến nơi, chỉ còn đúng 1 phút là đến 6h.
"Ai da, cô đến rồi, mau mau, tôi muốn một cây xúc xích nướng, không không không, hai cây, hai cây!"
Như nhìn thấy vị cứu tinh, người đàn ông vội vàng order, lời nói còn kèm theo tiếng nuốt nước miếng, rõ ràng là rất muốn ăn.
Thấy khách quen xuất hiện, Cẩm Ninh kinh hỉ không thôi, dù vẫn đang thở hổn hển nhưng vẫn bắt tay dọn đồ mở quán luôn: "Chờ một lát, tôi sẽ nướng cho anh ngay."
Cẩm Ninh nhanh chóng mở cửa cuốn, gian hàng vừa mới mở ra, toàn bộ than củi và nguyên liệu biến mất trước đó đã được đưa về chỗ cũ. Cẩm Ninh tức giận đến muốn trợn mắt, nhưng cẩu hệ thống vẫn rất thủ ước.
Cô rửa sạch tay, nhanh chóng lấy hai cây ra nướng, hương thơm ngày nhớ đêm mong lại truyền đến chóp mũi của người đàn ông lần nữa, tâm tình nặng trĩu trong lòng anh ấy mới mạnh mẽ rơi xuống.
“A~~” Anh ấy hít một hơi thật sâu mà cảm khái: “Chính là hương vị này, cả buổi chiều tôi đều nghĩ đến đây ăn, đếm từng giây tan tầm, kết quả cô lại không có ở đây, đúng là muốn mệnh của tôi mà.”
Cẩm Ninh bị lời nói khoa trương của anh ấy chọc cười: "Xin lỗi, về nhà tôi sẽ làm thêm cái bản giờ giấc, như vậy anh đến sẽ không phải về tay không.”
"Thời gian buôn bán chẳng lẽ không phải cả ngày sao?"
Người đàn ông đã từng đến rất nhiều phố ăn vặt, tựa như quán nào cũng mở cả ngày, chỉ nghỉ ngơi mỗi khi vắng khách thôi.
Cẩm Ninh lắc đầu: “Tôi ngày mở 8 tiếng, sáng từ 11am đến 3pm, chiều từ 6pm đến 10pm, nghỉ thứ Bảy Chủ Nhật và các ngày lễ tết.”
Người đàn ông: "······"
Tốt lắm, bây giờ ngay cả tiểu thương cũng có giờ làm việc chính quy hơn cả người làm công ăn lương như anh ấy, muốn làm tức chết ai hả!
"Giờ làm việc của cô thật khiến người ta hâm mộ, cũng thật tùy hứng, nhưng với tay nghề của cô lại có vẻ như tư bản làm bộ làm tịch.”
Cẩm Ninh thường nghĩ: Không, không phải thế, tôi còn hận không thể 007 đây này!
Sau khi nhìn vị khách quen đầu tiên rời đi, Cẩm Ninh cuối cùng cũng có thời gian để thở.
Cô đang cân nhắc nên treo bảng thời gian giờ làm việc ở đâu, thì hệ thống đã trực tiếp giúp cô thực hiện điều đó.
Bảng thời gian làm việc có phong cách bắt mắt tương tự như bảng giá. Tấm biển nhỏ bằng gỗ có chữ Khải màu đen ở trên, được cố định ở mép cửa gian hàng gần phía khách đứng.
*Chữ khải: là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.
Khách hàng có thể nhìn thấy ngay khi đứng trước quầy hàng.
Tốt đấy, lại thêm dấu hiệu khiến khách hàng hiểu nhầm cô là ngạo kiều :)
Đối với một loạt hành động của hệ thống, mắt thường cũng thấy được Cẩm Ninh đã tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Rốt cuộc, cô cũng không thể phản kháng được.
Cô tiếp tục bóc hai cây xúc xích mới ra nướng, nghĩ trong khoảng thời gian tới, mới là giờ cao điểm ở phố ăn vặt, ngày hôm nay cô có thể kết thúc tốt đẹp hay không là còn tùy thuộc vào lượng khách hàng tiếp theo.
Vào 6h30, hai người phụ nữ không giống du khách nơi đây, cùng tiến vào phố ăn vặt.
Cả hai đều xách theo túi hiệu phiên bản giới hạn trị giá bảy con số, lối trang điểm tinh xảo làm dung mạo vốn đã xinh đẹp của họ càng trở nên xuất sắc hơn.
Trang phục cao cấp được cắt may khéo léo và chế tác tinh xảo, khiến họ trông thật lộng lẫy và quý phái, đứng trong đám đông thật giống như hạc giữa bầy gà.
Những người đi đường xung quanh ngay lập tức cảm nhận được khí chất bất đồng, theo bản năng mà duy trì khoảng cách với bọn họ, nhưng hương vị nhân gian khói lửa xung quanh cũng đều thu hút bọn họ như những người khác.
Đôi mắt cô gái mặc áo sơmi hồng cánh sen sáng ngời nhìn xung quanh một vòng, nhắm mắt hít một hơi thật sâu hương thơm xung quanh mình, mang theo sự hoài niệm và nỗi mong mỏi vô tận, cảm khái nói: "Cẩm Hải, Ôn Nguyệt Nguyệt ta, cuối cùng đã trở lại! "
Người bạn đi cùng mặc bộ váy trắng Chanel buồn cười nói: "Cậu cho mình cảm giác như mới xuyên không từ thời kỳ nạn đói trở về vậy. Đôi mắt nhìn cái gì cứ như chồn thấy gà, vừa gian xảo vừa độc ác."
Ôn Nguyệt Nguyệt liếc cô ấy một cái, không chút thương tiếc tặng cô ấy một từ "cút": "Người như cậu, vẫn luôn hưởng thụ đủ loại đồ ăn ngon ở đại lục, không hiểu nỗi đau của du học sinh chút nào, ở nước ngoài không khác gì gia súc, ăn uống cực kỳ khổ sở, chỉ nghĩ đến đồ ăn trong nước thôi là mình lại cảm thấy hậm hực.”
“Biết cậu ba năm ở nước ngoài bị đói đến xanh xao vàng vọt, nên cậu vừa xuống máy bay phát là mình liền đưa cậu đến đây luôn, hôm nay chị Viện bao, cậu muốn ăn gì cũng được, thuốc tiêu hóa đều chuẩn bị rồi, ngay cả bác sĩ tiêu hoá cũng được đặt lịch hẹn trước rồi, có thể phục vụ quý cô đây bất cứ lúc nào, là bạn thân, mình đối với cậu rất tốt đúng không.”
Trình Viện còn bị chính mình làm cho cảm động.
Ôn Nguyệt Nguyệt ôm cô ấy, ôm thật chặt: "Viện bảo bối thân yêu của tớ, cậu còn quan tâm tớ hơn cả mẹ ruột. Vì tình bạn bền chặt của chúng ta, nếu cậu sống cô độc hết quãng đời còn lại, tớ nhất định sẽ cùng vào viện dưỡng lão với cậu.”
“Phi phi phi, cậu tự mà vào,, lão nương ta thà chết dưới hoa mẫu đơn, cũng sẽ không sống cô độc cả đời. Nhân lúc bây giờ còn ít người, tốt nhất cậu mau đi ăn đi.”
“Rồi rồi rồi, không vào viện dưỡng lão, vậy mình sẽ bắt đầu với món gà rán, xiên gà nướng và xiên lẩu nhúng, xuất phát!"
Ôn Nguyệt Nguyệt nhấc tay, kéo Trịnh Viện đi thẳng đến một quầy hàng quen thuộc, bắt đầu ăn dạo.
Hai người mới đi được bảy tám mét, bốn tay đã xác đầy túi đủ loại màu sắc, mấy cái túi hiệu trị giá bảy con số bị hai người họ coi như xiềng xích trên vai, không biết bao lần đã nghĩ đến việc vứt bỏ chúng đi.
"Không được không được, đi nữa tay sẽ gãy mất. Chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống, tận hưởng tăng đầu đã.”
Ôn Nguyệt Nguyệt duỗi cổ nhìn chung quanh, chuẩn bị tìm một gian hàng có ít người để dừng chân. Cô ấy sắp chết đói rồi.
Trịnh Viện nhìn về phía cuối phố, mơ hồ nhìn thấu một màu hồng phấn, nổi bật dưới ánh đèn rực rỡ.
Cô ấy kéo Ôn Nguyệt Nguyệt về phía trước, đi được một đoạn thì chỉ về hướng có chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn: "Ở đó có một chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn, tuần trước không có, chắc là của người mới. Chúng ta qua đó ăn đống đồ này nhé, tiện thể ăn món mới luôn.”
"Được được được" Ôn Nguyệt Nguyệt vội vàng gật đầu.
Hai người lập tức tăng tốc độ, càng đến gần thì mùi thịt càng nồng đậm hơn.
Ôn Nguyệt Nguyệt còn cho rằng hương thơm là đến từ đống đồ ăn trên tay mình, không khỏi giơ tay lên ngửi một cái, không phải mùi này.
"Viện bảo bối, cậu có ngửi thấy mùi gì không? Mùi thơm của thịt hòa quyện với mùi trái cây tươi mát và một chút mùi than khói, rất đặc biệt."
"Mình có ngửi thấy, mình nghĩ nó phát ra từ chỗ thức ăn trên tay chúng ta."
"Không phải, chúng ta đã mua đồ ăn nóng đây, toàn là dầu ớt và hương liệu ướp, không có thịt, đây là hương vị thuần thịt."
"Càng đến gần, mùi càng nồng đậm. Chẳng lẽ là từ chiếc xe màu hồng phấn kia sao?" Ôn Nguyệt Nguyệt bắt đầu liếm môi.
Mùi còn thơm và hấp dẫn hơn chỗ đồ ăn trên tay cô ấy.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã có thể nhìn thấy bóng dáng của chiếc xe bán đồ ăn, chút màu hồng phấn giống như một bông hoa nhỏ màu hồng ẩn trên ngọn cây, nhút nhát, rụt rè nhưng thu hút.
“Chúng ta đi xem xem.” Trịnh Viện kéo cô ấy nhanh chóng đi đến.
Vừa đến xe bán đồ ăn, hai người đã bị mê hoặc bởi cây xúc xích trên vỉ nướng.
Màn đêm buông xuống, mỗi gian hàng đều bật đèn chói loá như một điểm nhấn được tùy chỉnh đặc biệt cho từng món ăn, phủ lên từng món một lớp áo đẹp mắt, khiến chúng trông càng hấp dẫn hơn.
So với các gian hàng khác rực rỡ chói loá, xe bán đồ ăn của Cẩm Ninh chỉ có ba ngọn đèn màu cam ấm áp, bao phủ gian hàng từ trên xuống dưới.
Và do sự phản chiếu của ánh sáng kim loại từ chính gian hàng, màu cam trầm tựa như ánh hoàng hôn rực rỡ, thoạt nhìn đã thấy ấm áp một cách khó hiểu.
Không bị ánh sáng lu mờ, những cây xúc xích nướng trên vỉ được bao bọc hoàn toàn bởi ngọn lửa than hồng, như được phủ một lớp gạch đỏ, làm nổi bật phần thân vàng óng, hệt như bức tranh mỹ nữ đang muốn nghỉ ngơi, vẻ mơ màng ôm một chiếc đàn Lute trong lòng, vô cùng quyến rũ.
Lại nghe tiếng dầu mỡ nóng bỏng va chạm với than củi, tựa như lời thì thầm của mỹ nữ, mà cũng giống như lời rủ rỉ tâm tình của đôi tình nhân, ngứa ngáy khó chịu, làm tan chảy trái tim con người.
Mùi hương trên chóp mũi của bọn họ giống như một kẻ xâm nhập đột nhập với sức mạnh tuyệt đối, nó tấn công mạnh vào khứu giác của hai người, kích thích vị giác đang ngoe nguẩy của bọn họ.
"A a a, thơm quá đi mất." Ôn Nguyệt Nguyệt hưng phấn dậm chân, duỗi ra hai ngón tay ra hiệu: "Chủ quán, cho hai cây xúc xích nướng, cảm ơn cô."
Cẩm Ninh báo giá: "Hai cây 40 tệ."
"Đừng nói 40 tệ, muốn 400 tệ, tôi cũng đưa ngay lập tức!" Ôn Nguyệt Nguyệt không thèm để ý mà thúc giục cô, giờ trong lòng và trong mắt cô ấy đều là xúc xích nướng.
Cơn thèm ăn trong ba năm của Ôn Duyệt Duyệt đã đạt đỉnh điểm nhờ món xúc xích nướng này!
Trịnh Viện bên cạnh cô ấy cũng rất thèm thuồng, nhanh chóng lấy điện thoại ra thanh toán, rồi nuốt nước bọt, thúc giục: "Thơm quá, làm ơn làm nhanh lên ạ."
Cẩm Ninh lần đầu tiên nhìn thấy thực khách kích động như vậy: "..."
Không chút chậm trễ, cô gói chúng trong giấy thấm dầu, rồi nhanh chóng đưa cho bọn họ.
Rất muốn nói rằng, ông trời hãy cho cô thật nhiều khách như vậy OvO!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

