Trước đây, những thực khách đến cho rằng cô định giá quá cao, muốn ăn, cũng một lúc suy nghĩ rối rắm.
Nhưng hai người trước mặt lại không quan tâm đến giá cả, thoạt nhìn là người chỉ cần thích là mua.
Khi nhìn thấy trang phục được may thủ công đầy tinh xảo của hai người, tinh xảo từ cái móng tay đến cái túi hàng hiệu phiên bản giới hạn được săn lùng khắp nói, Cẩm Ninh từ đáy lòng tự khen sự sáng suốt của mình.
Ôn Nguyệt Nguyệt cầm lấy cây xúc xích nướng, ngửi một hơi thật sâu, háo hức cắn một miếng lớn, nước thịt tràn đầy cùng với kết cấu xốp mềm như nổ tung trong khoang miệng, cô ấy choáng váng tại chỗ.
Vị thịt này cô ấy chỉ ăn qua ở Phù Dung Trai.
Nhà hàng đó chỉ bán số lượng đồ ăn hạn chế, đặc biệt là loại thịt viên thập cẩm được làm từ lợn cỏ Hồng Sơn. Mỗi lần đến đó, cô đều làm ba suất.
Mà món bây giờ cô ấy đang ăn món có vị giống hệt món ăn đó.
Không, so với sự chú trọng của Phù Dung Trai vào hương vị nguyên bản, thì miếng xúc xích nướng trong miệng cô ấy lại có thêm một lớp gia vị bí mật và mùi thơm của than nướng, khiến miếng thịt vốn đã chất lượng cao trở nên tươi ngọt hơn, hương vị càng thêm đặc sắc.
Cô ấy vô thức nhìn về phía Trịnh Viện, phát hiện đối phương cũng choáng váng sau khi miếng cắn đầu tiên.
Cảm thấy được tầm mắt của cô ấy, Trịnh Viện hỏi: “Cậu có nếm ra vị thịt viên thập cẩm không?”
Ôn Nguyệt Nguyệt vội vàng gật đầu: "Cậu cũng nếm ra?"
"Làm ơn đi, đó chính là món ăn trong mộng của chúng ta đấy, mỗi lần order, nếu không phải mỗi người chỉ được gọi tối đa 3 phần, thì mình có thể ăn đến mức khiến lợn cỏ Hồng Sơn tuyệt chủng đấy.”
Ôn Nguyệt Nguyệt bị lời nói của cô ấy chọc cười, cười đến hoa bay tứ tung.
Cẩm Ninh ở một bên cũng có chút kinh ngạc.
Cô đã nghe qua danh tiếng của Phù Dung Trai, đây là nhà hàng tư nhân cao cấp duy nhất ở thành phố Cẩm Hải đạt ba sao Michelin cho tất cả các món ăn.
Không nói đến giá cả đắt đỏ, nếu không phải là hội viên, thì có tiền cũng chưa chắc ăn được.
Như vậy có thể thấy, hệ thống không hề lừa cô. Tất cả nguyên liệu được nó cung cấp đều là hàng cao cấp, ít nhất chúng sẽ không xuất hiện trên bàn ăn của người thường.
Trịnh Viện tò mò hỏi Cẩm Ninh: "Chủ quán, phần thịt xúc xích của cô được tuyển chọn từ lợn cỏ Hồng Sơn phải không?"
"Đúng vậy."
"Wow, cô thật là đẳng cấp. Xúc xích thịt nguyên chất được làm bằng những nguyên liệu cao cấp như vậy mà chỉ bán 20 tệ, đúng là giá hời."
"Có phải giá hời không? Tôi cứ tưởng đắt chứ.” Cẩm Ninh thành thật nói.
"Không đắt không đắt. Thịt viên thập cẩm của Phù Dung Trai, mỗi suất chỉ có 4 viên, có giá 1288 tệ."
Cẩm Ninh: "······"
Quả nhiên, bần hèn hạn chế tầm nhìn của cô.
“Hơn nữa, mỗi người chỉ có thể được gọi ba phần, vừa đắt vừa kiêu.” Trịnh Viện tràn đầy phẫn nộ, “Nếu không phải tìm được loại thịt viên có chất lượng và hương vị tương tự, ai thèm nguyện phải chi tiền mà bị hạn chế chứ.”
Ôn Nguyệt Nguyệt gật đầu đồng ý, sau đó thấp thỏm nhìn Cẩm Ninh: "Chủ quán, cô không giới hạn số lượng bán xúc xích đúng không?”
Cẩm Ninh nhanh chóng hoàn hồn sau nghe giá thịt viên trên trời: "Không giới hạn, không giới hạn, cô muốn bao nhiêu cũng được."
"Oa, tốt quá, tôi quyết định ngày nào cũng tới đây ăn." Ôn Nguyệt Nguyệt nói xong, lại cắn một miếng lớn.
"Chủ quán, cho chúng ta thêm 10 cây xúc xích nướng, hôm nay chúng ta muốn ăn xúc xích nướng cho thoả thích thì thôi." Trịnh Viện hưng phấn hét lên.
"Được!"
Cẩm Ninh tươi cười rạng rỡ. Đôi khi trong công việc kinh doanh này, phải nhờ đến sự phụ trợ OvO.
Trong lúc chờ nướng xong, cả hai nhớ ra đống đồ đang cầm trên tay, định ăn trong khi chờ đợi, kết quả sau khi mở gói đồ ra, chúng dường như nháy mắt không còn thơm nữa, khiến cảm giác thèm ăn của bọn họ giảm mạnh.
Ôn Nguyệt Nguyệt rối rắm không thôi: "Làm sao bây giờ? Bây giờ mình chỉ muốn ăn xúc xích nướng thôi."
Trịnh Viện: “Mình cũng vậy, nhưng nếu không ăn thì thật lãng phí.”
"Chẳng phải Trịnh Tiểu Vũ không được phép ăn khuya sau tiết tự học sao, thôi cứ mang về để trên bàn vậy." Trong mắt Ôn Nguyệt Nguyệt hiện lên một tia xảo trá.
Trịnh Viện lập tức hiểu ra: “Đúng đúng đúng, em trai tớ đang ở giai đoạn dở ông dở thằng, cái gì chả ăn, cứ như con Tỳ Hưu vậy, vẫn là cậu chu đáo.”
*Tỳ Hưu: một loài thú trong truyền thuyết Trung Quốc, thường được dùng để chỉ sự thịnh vượng và may mắn.
"Lại chẳng." Ôn Nguyệt Nguyệt kiêu ngạo nâng cằm.
Hai người ăn nhịp cùng nhau cười rộ lên.
Sau khi lấy túi xúc xích nướng từ tay Cẩm Ninh, bọn họ hài lòng rời đi.
Cẩm Ninh nhìn hai bóng người hoàn toàn biến mất, rồi mới thu hồi tầm mắt, cười sung sướng.
Nếu mỗi ngày đều có những khách hàng lớn như vậy tới cửa, thì có 100 nhiệm vụ cô cũng hoàn thành một cách nhẹ nhàng.
Cẩm Ninh đang nghĩ tới lúc kiểm kê thành quả, thì trước mắt xuất hiện một màn sáng, hiển thị ——
[ Mức độ hoàn thành nhiệm vụ: 22/78 ]
[ Doanh thu: 440 ]
[ Tiền lãi của ký chủ: 88 ]
Nói thế nào nhỉ, thôi cũng được, còn hơn là một phân tiền cũng không có, như chị gái hàng bên cạnh nói, kiến tha lâu rồi sẽ đầy tổ.
Cẩm Ninh khua khua tay, màn sáng biến mất, cô tiếp tục bóc xúc xích mới ra để nướng, chờ đợi khách hàng mới.
Khoảng bảy giờ, phố ăn vặt tấp nập người đến.
Khoảng thời gian này, tất cả mọi người, dù đang tan học hay tan sở, đều vội vàng đến, bọn họ cũng đều có đủ thời gian để từ từ lựa chọn món ăn yêu thích, thuận tiện giải tỏa căng thẳng trong ngày.
Trên con đường cách đó không xa, có hai sinh viên tóc ngắn đi tới, được bạn cùng phòng gửi gắm đến đây tìm đồ ăn khuya, trong tay đã có vài bịch đồ ăn mua hộ bạn cùng phòng, nhưng bọn họ vẫn chưa tìm được thứ mình muốn ăn, vẫn đang cưỡi ngựa xem hoa.
"Trước khi tới, mình cái gì cũng muốn ăn, nhưng sau khi tới, lại cảm thấy cái gì cũng ăn qua rồi, đột nhiên mất hứng thú ăn uống luôn.” Hồ Tiêu chán nản nhìn các quầy hàng xung quanh mình.
“Nhưng tớ đảm bảo, nếu bây giờ cậu không mua, khi về thấy người khác ăn, cậu sẽ lại thèm cho mà coi, cứ chọn một thứ cậu tương đối muốn ăn đi, trở về ăn với mọi người, là cậu lại muốn ăn ngay ý mà." Người bạn đi cùng cô ấy, Quách Hạ kiến nghị nói.
“Chúng ta cùng xem lại nhé, biết đâu lại có một quán mới thì sao.” Cô ấy vừa nói vừa nhìn về phía cuối con phố, “Này, đằng kia có một chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn, mấy lần trước đến đây mình chưa từng thấy nó."
“Ở đâu?” Quách Hạ nhìn theo tầm mắt của cô ấy nói: “Đi đi đi, có lẽ ở đấy có món mới, đi nếm thử xem.”
Cả hai bắt đầu chạy nước kiệu, càng đến gần mùi hương trên chóp mũi càng nồng đậm hơn.
"Mùi thịt thật quá thơm."
"Đột nhiên tớ lại có cảm giác thèm ăn, ôi tớ đúng là tra nữ có mới nới cũ mà.”
"Hahahaha, còn ai vào đây nữa?"
Vừa trò chuyện vừa đùa giỡn, hai người đã đến trước xe bán đồ ăn. Ánh mắt họ lướt qua cái xe và gian hàng, sạch sẽ và tươi mới là ấn tượng đầu tiên của họ về cái xe bán đồ ăn này.
Nhìn chủ quán xấp xỉ tuổi bọn họ, là một cô gái trẻ có khuôn mặt thanh tú, nhìn rất hiền lành.
Cuối cùng, nhìn về cây xúc xích nướng vàng óng, nhẹ nhàng nằm trên vỉ nướng, mỡ nóng hổi chảy dọc theo thân rồi nhỏ giọt xuống than đỏ, kích thích mùi thơm đặc trưng của thịt và hương gỗ trái cây.
Phần nhân được bọc trong lớp da vàng giòn và hơi run rẩy dưới tác động của nhiệt độ cao. Mỗi lần cử động, con sâu háu ăn trong bụng bắt đầu quằn quại dữ dội, thúc giục chủ nhân nhanh chóng nuốt nó vào bụng.
Hồ Tiêu vốn nói là không thèm ăn, đang điên cuồng tiết nước bọt nhìn cây xúc xích, buột miệng nói: "Chủ quán, cho hai cây xúc xích, cảm ơn."
Cô ấy vừa định quét mã QR để thanh toán thì Quách Hạ ở bên cạnh vội vàng kéo tay áo cô ấy, ra hiệu cô ấy xem bảng giá: "Tiêu Tiêu, mỗi cây xúc xích nướng giá 20 tệ."
"Hả?!" Hồ Tiêu nhìn theo hướng cô ấy chỉ: "20 tệ, đắt như vậy sao?"
Nói xong, cô ấy vô thức nhìn Cẩm Ninh, như đang đợi chủ quán giải thích.
Tuy nhiên, nụ cười của Cẩm Ninh vẫn không thay đổi, giọng nói vẫn trong trẻo sâu thẳm ôn hoà: “Tôi tự tin vào xúc xích nướng của mình.”
"······"
Hai người ngẩn người, nhìn nhau với ánh mắt trần đầy kinh ngạc.
Lần đầu tiên nhìn thấy một chủ quán nói lời tàn nhẫn như vậy.
Trong lúc hai người đang do dự, tiếng bước chân gấp gáp phía sau phá vỡ sự im lặng.
Hai dân văn phòng đã đến vào buổi sáng nay đang vội vàng chạy về phía quầy hàng, Váy Trắng thở hổn hển và giơ bốn ngón tay lên: "Chủ quán, cho bốn cây xúc xích nướng!"
Váy Trắng háo hức đáp lại, sau đó quay đầu nhìn hai người đi cùng mình đang đi về phía này cách đó không xa, lớn tiếng thúc giục: "Đi nhanh lên, xúc xích nướng mới ra lò là ngon nhất."
Nói xong, cô ấy quay lại nhìn những chiếc xúc xích nướng trên vỉ, cảm khái nói: “Cả buổi chiều nay tôi cứ nghĩ đến cây xúc xích nướng của chủ quán thôi. Nó giòn xốp, thơm phức, cắn nhẹ một miếng thôi là nước thịt đậm đà bùng nổ trong khoang miệng, lúc đó tôi cảm thấy cả tâm hồn mình như được thăng hoa, cơ thể cả ngày cáu kỉnh và kiệt sức vì công việc dường như được xoa dịu bởi. Rất sảng khoái.”
Các nữ sinh ở một bên thầm chửi bậy, có phóng đại quá không vậy? Liệu đó có phải trò lừa trẻ con không?
Tóc Đuôi Ngựa vội vàng nói: “Ai có thể ngờ rằng một con phố ăn vặt lại có thể có món xúc xích nướng tuyệt hảo như vậy? Một miếng ngây ngất, hai miếng lên trời, hương vị đó, a a a, không nên nghĩ nữa, càng nghĩ càng thèm, muốn được ăn thêm. Hai cây xúc xích này nướng xong rồi phải không?”
Cô ấy vừa hỏi vừa chỉ vào hai cây xúc xích được nướng trước đó.
Cẩm Ninh vừa trả lời vừa gói những cây xúc xích nướng vào giấy thấm dầu.
Vừa nhận được, bọn họ vội vàng cắn một miếng lớn, đồng thời thở ra một hơi dài đầy thỏa mãn.
Những vết bục trên xúc xích đều tỏa ra mùi thơm quyến rũ, khiến hai cô nữ sinh bên cạnh vô thức há hốc mồm, nước bọt trong miệng chảy ra điên cuồng.
Sự hoài nghi trong lòng của hai người họ dần dần biến mất, món xúc xích nướng có mùi thơm như vậy cũng không cần phải chiêu trò gì cả.
Người bạn đi cùng khác của Váy Trắng cũng đến, ngửi thấy mùi thơm quyến rũ trong không khí, nhìn chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn của Cẩm Ninh mà hỏi: "Đây có phải là chiếc xe bán xúc xích xinh đẹp mà cô đang nói đến không?"
“Ừm hứ.” Hai người tranh thủ ngâm nga đáp lại bằng mũi rồi tiếp tục ăn một cách say sưa.
Một người bạn khác nhìn hai người cắn xúc xích, kết cấu đàn hồi, nước thịt bắn ra sau ngoài khi va chạm với răng, vô thức nuốt nước miếng xuống.
"Chủ quán, cô nướng xong hai cây của chúng tôi chưa?"
“Đã xong rồi.” Cẩm Ninh khéo léo bọc tờ giấy thấm dầu lại, rồi đưa cho hai người.
"Cám ơn!" Sau một lời cảm ơn, hai người cắn một miếng lớn, cả hai đều kinh ngạc.
Trước đó bọn họ chỉ nghe Váy Trắng mô tả mùi vị, cô ấy biểu lộ dư vị khiến bọn họ thèm thuồng.
Vì lý do này mà hai người đã suy nghĩ suốt buổi chiều, trong khoảng thời gian đó họ đều không khỏi nghi ngờ.
Nhưng khi họ đến gần, mùi thơm dai dẳng của thịt trong không khí không ngừng khiến bọn họ mở mang kiến thức về xúc xích nướng.
Cho đến bây giờ, nước thịt được bao bọc bởi mùi thơm thoang thoảng của gỗ trái cây, hoành hành trên mọi vị giác, đậm đà nhưng không mặn, thơm nhưng không nồng.
Thịt băm có độ giòn dai, thỉnh thoảng có thể ăn từng miếng thịt một, hương vị tròn đầy xuyên qua từng kẽ răng, mang lại cảm giác thích thú tột độ cho hương vị.
"Ừm~~~"
Hai người đồng thời thở một dài hài lòng từ khoang mũi của mình một lúc, nhân tiện giơ ngón tay cái lên với Cẩm Ninh, khen ngợi: "Quá đỉnh!"
"Bất kể là kết cấu hay mùi vị, đều có thể giết chết hết xúc xích nướng mà các người từng ăn đúng không?" Váy Trắng dành thời gian để xác nhận hương vị.
Hai người gật đầu điên cuồng, không muốn nói chuyện, chỉ muốn tiếp tục ăn.
Sau khi nhận được sự đồng tình, Váy Trắng mỉm cười kiêu hãnh.
Cô ấy và Tóc Đuôi Ngựa đã ăn xong, tuy vẫn chưa thoả mãn, nhưng xét đến lượng calo và việc quản lý cơ thể, bọn họ chỉ có thể mỗi ngày ăn hai cây, như thế sẽ không béo lên đâu nhỉ?
Sau khi Váy Trắng thanh toán xong, nhìn Cầm Ninh mà hỏi: "Chủ quán, tôi có thể kết bạn WeChat với cô được không? Giờ làm việc của chúng tôi không ổn định, sợ khi chúng tôi đến cô sẽ không có mặt hoặc hết hàng. Sau khi kết bạn, chúng tôi có thể đặt trước, khi đến có thể ăn luôn.”
Ba người bạn đi cùng liếc nhìn cô đầy ngưỡng mộ.
"Đúng đúng đúng, hãy thêm WeChat để đặt lịch đi."
Cẩm Ninh vui mừng khôn xiết. Việc lập group WeChat sẽ giúp mở rộng và ổn định lượng khách hàng. Cô không thể không đồng ý được, ngay khi cô định đồng ý thì hệ thống lại lên tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
