Cẩm Ninh vô cảm đặt miếng giẻ lau trắng xuống, lén lút liếc nhìn chỗ đặt xúc xích, ba cây xúc xích nướng lặng lẽ nằm tại chỗ, đợi cô sai bảo.
Nhìn chỗ than củi dưới vỉ nướng vẫn ở nguyên chỗ cũ, không có gì bất thường.
Cô lấy chiếc bật lửa mà cô đã sử dụng trước đó ra khỏi kệ, chuẩn bị đánh lửa trước khi bóc xúc xích ra, nhiệt độ sẽ vừa tầm.
Tuy nhiên, thật bất ngờ, dù cô đốt than ở góc độ nào thì nó cũng không phản ứng, vẫn cứ lạnh như tảng băng cứng.
Trong lòng Cẩm Ninh căng thẳng, chẳng lẽ không có mệnh lệnh của hệ thống thì sẽ không cháy sao?
Không hoảng hốt, chỉ cần đổi than củi thôi.
Cô lại quay trở lại kệ chứa đồ, tìm kiếm số than còn sót lại, may thay không bị hệ thống vứt đi.
Cô hào hứng đặt cục than vào lò nướng, đang định đánh lửa thì cục than không những biến mất trong lò, mà cả hàng tồn kho trên kệ đựng đồ cũng không còn nữa.
Càng khó chịu hơn nữa chính là chiếc bật lửa trên tay và cây xúc xích trên kệ cùng lúc biến mất.
"Không phải chứ, như này quá đáng quá!"
Cẩm Ninh hầm hừ chống nạnh, sau khi thở hắt một hơi đầy tức giận, đi đến tủ đựng đồ tìm xúc xích.
Kết quả mới vừa mở ra, sốc!
Cái hộp màu đen đựng xúc xích cũng bị mất, trong ngăn tủ rỗng tuếch.
Đệt!
Cái hệ thống chết dẫm này cũng được đấy!
[ Trong thời gian nghỉ ngơi không được buôn bán, xin ký chủ vui lòng tuân thủ các quy định. ]
Cẩm Ninh im lặng nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lôi hệ thống ra bụp cho nó cái, thật khó chịu.
Cô đứng đó, hít một hơi thật sâu, mới xua đi nỗi bất hạnh trong lòng.
Trong cơn tuyệt vọng, cô miễn cưỡng đóng quán, kéo cửa cuốn xuống, định đi dạo xung quanh để làm quen với môi trường, tiện thể tìm luôn thứ gì đó để ăn.
Chủ quán bên cạnh vừa lúc có chút thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi, thấy cô đóng quán, liền thuận miệng hỏi một câu: “Bây giờ em đi luôn sao?”
Cẩm Ninh cười nói: “Không đi, chỉ đang nghỉ ngơi một chút, 6 giờ tối em lại đến. Đỗ xe ở đây chắc không sao đâu chị nhỉ?”
Người phụ nữ có chút kinh ngạc, vừa mới mở quán được bao lâu, sao đã nghỉ ngơi rồi, thật tùy hứng mà.
Cô ấy ấm áp nói: “Không sao đâu. Các quầy hàng đều theo nguyên tắc ai đến trước thì được trước. Một khi đã bày sẵn thì sẽ không có ai đuổi đi đâu.”
“Tốt quá, cảm ơn chị, vậy em đi trước đây.” Cẩm Ninh vẫy tay chào tạm biệt với cô ấy.
Người phụ nữ gật đầu, nhìn cô rời đi, im lặng lắc đầu, mở bán theo cách này sao mà kiếm được tiền chứ.
Vất vả lắm mới có khách, sao đã đóng cửa nghỉ ngơi rồi, chậc?
Cẩm Ninh vừa đi về phía đầu phố, vừa quan sát nhóm đồng nghiệp ở đây.
Quầy hàng nào cũng bán từ ba món trở lên. Ngay cả quầy bán xúc xích nướng giòn, còn bán cả xiên chiên và đồ ăn vặt nấu trên chảo gang, chủ quán cũng rất thuần thục phát huy tối đa công năng của máy móc.
Vì để kiếm tiền mà mọi người đều làm đủ mọi cách, có thể thấy được ở đây cạnh tranh mạnh mẽ như thế nào.
Nhìn lại xe bán đồ ăn của mình, cô chỉ bán có mỗi xúc xích nướng, giá còn đắt như vậy, vất vả lắm mới thu hút được mấy đợt khách nhờ vào sản phẩm, thế mà lại bị hệ thống cưỡng chế nghỉ ngơi.
Tuy trong khoảng thời gian này lượng khách không lớn, nhưng châu chấu cũng là thịt mà!
Thôi đừng nghĩ nữa, càng nghĩ càng khó chịu, vẫn nên tìm chút đồ ăn để an ủi tâm hồn thôi.
Lúc Cẩm Ninh còn đi học, cô thường hay chuyển lớp, nên có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn.
Vì vậy, ngoại trừ đi học, về cơ bản cô đều đắm mình trong phố ăn vặt, phàm là sản phẩm mới ra, cô đều ăn hết.
Nhưng thứ cô ăn không bao giờ chán chính là món bún ốc, chua cay ngon miệng, dư vị vô tận. Thêm vào đó là phần trứng chiên có màu sắc hấp dẫn, béo ngậy và bông xốp, sau khi đợi nó hút đẫm nước canh thì cô mới nhẹ nhàng cắn.
—
Hương vị đó, ngon khỏi nói.
Nghĩ đến đây, Cẩm Ninh bắt đầu nuốt nước miếng mà đi tìm quán bún ốc, cuối cùng chọn được một quán có nhiều người ăn nhất, cô còn gọi thêm một quả trứng ốp la.
Chẳng qua điều cô không ngờ là trong lúc chờ món ra, cô lại không còn cảm giác thèm ăn nữa, đổi lại trước kia miệng cô sớm chảy nước miếng ròng ròng, gấp không chờ nổi rồi.
Không thể nói cô không đói được, từ sáng đến giờ cô mới chỉ ăn được một cây xúc xích nướng, bụng đang kêu réo nhưng cô lại không có cảm giác thèm ăn lắm.
Hơn nữa, cô rõ ràng cảm thấy món mì ốc này không còn thơm như trước nữa.
Khi cô nhìn ông chủ để quả trứng mới ốp lên bát mì ốc của mình chợt phát ra một tiếng tanh tách khe khẽ, nhưng tuyến tiết nước bọt lại không hề phản ứng.
Ngay cả khi nhìn thấy quả trứng ốp la từ từ đắm mình trong nước canh béo ngậy, làm thăng hoa mùi thơm của bát bún ốc lên một tầm cao mới, mà sao cảm giác đầu tiên của cô lại là dầu mỡ, cơ thể theo bản năng sinh ra ý kháng cự.
Không phải chứ, chỉ một cây xúc xích nướng thôi, mà đã chiều hư cái mồm rồi hả?
Cẩm Ninh xem số dư tài khoản, tính đến 3:20 chiều, cô đã bán được tổng cộng 8 cây xúc xích nướng, thu về 160 tệ, tiền thực tế tới tay là 32 tệ.
Với tâm lý không để bản thân vất vả, ăn uống đầy đủ mới có động lực, nên cô đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua một bát mì ốc với trứng ốp la này, mất 12 tệ, nếu không ăn thì thật lãng phí.
Cẩm Ninh nhìn chung quanh, các thực khách đều ăn uống rất ngon miệng, đủ thấy hương vị của hàng này không tệ, nếu không thực khách sẽ không chịu xếp hàng để ăn.
Cô lau đũa, ấn quả trứng ốp la vào trong canh, để dầu mỡ hòa quyện vào trong đó, chờ sau khi nó nặng trĩu vì hút no nước canh, cô cho vào miệng cắn một miếng.
Mùi thơm của trứng hoà quyện với vị chua cay của nước canh lan tỏa trong khoang miệng, thơm thì có thơm, nhưng vẫn có cảm giác hơi ngán.
Cô đặt miếng trứng ốp xuống, gắp một ít bún và măng chua lên ăn, có thể cảm nhận được vị chua trong miệng và độ mềm đặc trưng của bún gạo, nhưng hương vị vẫn không ngon như cô mong đợi.
Cẩm Ninh càng ăn càng thấy nhạt nhẽo. Dần dần, cô mất đi ý định thưởng thức nữa mà chỉ máy móc ăn hết phần còn lại, phần nước canh vốn luôn làm vị giác thăng hoa nhưng cô cũng không hút.
Cô trả tiền xong, liền tiếp tục đi lang thang quanh phố ăn vặt, tránh xa các quầy bán đồ ăn nhất có thể.
Giờ phút này, cô cơ bản khẳng định vị giác của mình đã bị nguyên liệu do hệ thống cung cấp chiều hư rồi, ăn cái gì cũng nhạt như nước ốc.
Cũng không biết sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống có mở nhiệm vụ mới hay không, không biết có món bún ốc hay không, nếu có thì cô nhất định ngày nào cũng ăn.
Ngoài việc kiếm tiền trả nợ ra thì cũng vì cái mồm, nếu tương lai không còn hứng thú với đồ ăn nữa, vậy còn ý nghĩ gì chứ.
"Hệ thống?"
Cẩm Ninh thử triệu hồi nó trong đầu.
[ Tôi ở đây. ]
[ Nếu mi là hệ thống mỹ thực, thì chắc không cung cấp mỗi xúc xích nướng đâu nhỉ? ]
[ Hệ thống mỹ thực có đủ các loại thực phẩm. Nếu ký chủ muốn mở khóa nguyên liệu mới thì phải hoàn thành nhiệm vụ được chỉ định trước đó, không thể báo trước. ]
"..." Như vậy sao, "Được rồi."
Cẩm Ninh thầm chửi rủa, nếu không bị ép làm trong 8 tiếng, có lẽ cô đã có thể hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, mở khóa được nguyên liệu mới rồi.
Rốt cuộc là ai đã làm chuyện vô đạo đức này?
Cẩm Ninh tức giận thở dài, mỗi lần nói chuyện với hệ thống, cô đều một bụng hỏa khí.
Cô nhìn thời gian, còn hơn hai tiếng nữa mới đến thời điểm mở quán buổi tối, làm gì để giết thời gian đây?
Cô vừa đi vừa nhìn xung quanh, thấy một đàn bồ câu đang bay vòng vòng trên quảng trường cách đó không xa, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến hình ảnh một minh tinh nước ngoài nào đó đáp trực thăng xuống để cho bồ câu ăn, hẳn là rất thú vị.
Có khi một lúc nào đấy cô cũng học hỏi làm thử?
Sau khi suy xét, cô mua một cây kem ốc quế và một túi bánh mì ở cửa hàng tiện lợi gần đó, rồi mang chúng đến khu vực có bồ câu.
Khi đến quảng trường, nhận ra đây thực chất là một công viên được bao quanh bởi cây xanh và hoa nở.
Các bà mẹ đưa con nhỏ đến đây tắm nắng và trò chuyện chúng ở mọi góc. Mấy bà lão ăn mặc sặc sỡ thường tụ tập cùng nhau nhảy múa và chụp ảnh. Trong khu vực có dụng cụ thể dục, nhiều ông lão tràn đầy năng lượng đang rèn luyện cơ thể mà đổ mồ hôi như mưa.
Trong khoảng thời gian mà hầu hết mọi người đều bị mắc kẹt trong phòng làm việc, khung cảnh này thực sự mang lại cảm giác thư giãn và vui vẻ.
Chẳng trách giới trẻ ngày nay luôn muốn nghỉ hưu sớm. Cuộc sống hưu trí này thật sự rất thoải mái.
Có lẽ do ảnh hưởng của họ, Cẩm Ninh không còn ác cảm với việc nghỉ ngơi như trước nữa, dù sao cũng không thể thay đổi được gì, vậy chi bằng học cách tận hưởng nó đúng không.
Cô tìm một chiếc ghế đá trống rồi ngồi xuống, nắng đầu xuân thật ấm áp và dễ chịu.
Cô ăn kem, thỉnh thoảng lại véo vài mẩu bánh mì nhỏ cho bồ câu ăn. Nhìn thấy chúng tràn vào mổ, cô biết rằng mình đã cho ăn rất nhiều.
Lũ bồ câu ăn uống no say liền có thể vỗ cánh bay đi, có thể ăn mà không cần phải làm việc, có thể bay nhảy tùy ý. Cuộc sống đơn giản là tự do như vậy.
Ngoài sự ghen tị, cô cũng có chút khó chịu. Việc cho bồ câu ăn không làm cô bớt căng thẳng, mà chỉ làm tăng thêm chướng ngại cho người không có gì như cô đây. Cuộc sống của cô còn không tố bằng một con chim, vui làm sao được?
Cô lắc đầu thở dài, cất đi chỗ bánh mì còn thừa, giữ lại cho riêng mình. Đàn bồ câu còn sung túc hơn cô rất nhiều.
Một người đàn ông trung niên mập mạp đang lao tới chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn, đó chính là ông bố của nhà ba người trước đó.
Ngay khi tan sở, anh ấy lái xe thẳng đến phố ăn vặt, đỗ xe rồi đi thẳng tới đích đến, không dám chậm trễ một bước.
Đừng trách anh ấy sao lại vội vàng như vậy, bởi anh ấy thật sự muốn ăn thêm một cây xúc xích nướng nữa.
Để không bị vợ nghi ngờ, anh ấy phải về nhà đúng giờ như thường lệ, nhưng thật không may, anh ấy phải đi đường vòng từ cơ quan đến đây.
Muốn về nhà đúng giờ, anh ấy phải đi tốc độ nhanh nhất, may mắn vì giá xúc xích nướng quá cao nên không có ai xếp hàng, bằng không nếu về muộn thì anh ấy sẽ phải nói dối và dỗ dành vợ mình.
Thực ra anh ấy không muốn nói dối vợ mình, nhưng cô ấy rất chi li trong chuyện tiền bạc, cô ấy tuyệt đối không cho phép anh ấy ăn xúc xích nướng 20 tệ mỗi ngày, cho nên anh ấy chỉ có thể lén lút ăn.
Anh ấy thầm xin lỗi vợ trong lòng rồi bắt đầu bước nhanh hơn.
Nghĩ đến hương vị của xúc xích nướng, nước miếng trong miệng cứ ứa ra, hận không thể bay thẳng đến xe bán đồ ăn để ăn một phát hết 9/10 cây xúc xích cho bõ cơn thèm.
Tuy nhiên, khi anh ấy hào hứng đến nơi, nhìn thấy cửa gian hàng đang đóng kín thì cả người vỡ vụn.
Người đâu rồi?!
Giữa ban ngày ban mặt như thế, không buôn bán mà lại chạy đi đâu vậy?
Anh ấy nhìn quầy hàng bên cạnh, lịch sự hỏi: “Xin hỏi, cô gái bán xúc xích nướng ở đâu rồi?”
Người phụ nữ nhìn đồng hồ rồi trả lời: "Cô đi nghỉ ngơi rồi. Tôi nghe nói cô ấy nói đến 6 giờ sẽ mở cửa lại."
Khóe miệng người đàn ông giật giật. Cô bạn nhỏ này, vì bắt đầu kinh doanh tự do nên muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ mà không thèm để ý đến khách hàng chút nào, cho dù đồ ăn ngon nhưng cũng không thể tùy ý như vậy chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

