Món ăn vặt hắn ghét nhất chính là xúc xích nướng, toàn là đồ hoá chất nhưng bạn gái hắn lại rất thích ăn. Mẹ hắn nói rằng những cô gái mà suốt ngày ăn mấy loại thực phẩm rác rưởi này, thì sau này sẽ sinh ra con không khoẻ mạnh.
Vì thế, hắn thường chỉ trích sở thích của cô ấy, nhưng cô ấy bề ngoài thì luôn đồng ý, nhưng vẫn lén lút ăn sau lưng.
Trước đây hai người yêu nhau nồng nhiệt thì anh ta có thể nhịn, nhưng gần đây, sự bao dung của anh ta dành cho cô ấy dường như ngày càng ít đi.
Nếu thật sự muốn kết hôn, vẫn phải tìm người biết nghe lời.
Cô gái cuối cùng cũng đến quầy hàng, đôi mắt sáng lập tức dán chặt vào món xúc xích nướng.
Cây xúc xích nướng đỏ hồng được xiên bằng que tre, lẳng lặng nằm trên vỉ nướng, nướng trên than hoa, khiến thân nó hơi phồng lên, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng “bụp” nhỏ.
Cái thân căng tròn nứt ra, lớp mỡ lấp lánh từ vết nứt chảy xuống vỉ nướng nóng hổi mà phát ra tiếng xèo xèo, tựa như một bản giao hưởng mang lại niềm vui cho mọi người.
Khi đến gần hơn, hương thơm thoang thoảng kia càng trở nên rõ ràng và nồng đậm.
Mùi thơm tỏa ra theo từng vết nứt, khí thế trào dâng, tranh nhau kích thích khứu giác của cô ấy, khiến cô ấy không cầm lòng được mà nuốt nước miếng, nước bọt không ngừng túa ra, con sâu háu ăn trong bụng đang gào thét đòi ăn.
"Thật thơm quá, bà chủ, tôi muốn một cây xúc xích nướng." Cô gái như ý nguyện nói ra điều mình đang nghĩ.
Chàng trai lấy điện thoại trong túi ra, đang định quét mã QR thanh toán. Lúc này, Cẩm Ninh báo giá: “20 tệ một cây.”
Nụ cười tươi của cô gái lập tức cứng lại, còn chàng trai thì cau mày kinh ngạc: "Bao nhiêu?!"
Cẩm Ninh mỉm cười chỉ vào bảng giá: “20 tệ một cây.”
Hai người nhìn lên bảng giá, chàng trai cười giận dữ: "Giỏi quá mà, hiện tại công việc như đang đòi mạng của tôi, đến một cây xúc xích nướng cũng tận 20 tệ, sao cô không ăn cướp luôn đi."
Lúc Cẩm Ninh biết được giá niêm yết, thì cô đã chuẩn bị tinh thần để bị chỉ trích. Dù sao thì lúc đó cô cũng nghi ngờ hệ thống như vậy.
Tuy nhiên, chỉ cần đối phương nói không quá phận, cô vẫn có thể nhịn được, dù sao khách hàng là thượng đế mà.
Nụ cười của Cẩm Ninh không thay đổi, nhưng cô gái bên cạnh lại kéo tay áo bạn trai với vẻ mặt khó xử, thì thầm an ủi: "Đừng tức giận, em không ăn nữa, chúng ta đi thôi."
Chàng trai vẫn chưa nguôi giận dù bạn gái đã giải vây, ngược lại bởi vì nụ cười trầm mặc của Cẩm Ninh mà càng ức chế.
Nụ cười của Cẩm Ninh, ở trong mắt chàng trai lại giống như khiêu khích châm chọc, như muốn nói: "Trả không nổi thì biến."
Cái này khiến hắn rất không vui.
Hắn đẩy tay bạn gái ra, quét mã QR thanh toán rồi nói với cô ấy: "Không phải em muốn ăn sao, 20 tệ này anh trả được."
Nụ cười của Cẩm Ninh chùng xuống. Lời lẽ sao lại chói tai như vậy, cứ như cô bắt hắn mua vậy?
Chàng trai trực tiếp lấy cây xúc xích nướng nhét vào tay bạn gái: “Ăn nhanh đi.”
Cô gái nhìn cây xúc xích nướng được nhét vào tay mình, bỗng nhiên lại không thèm ăn nữa.
Vì phép lịch sự, Cẩm Ninh vẫn nói với bọn họ một câu: "Cảm ơn sự ủng hộ của quý khách, hoan nghênh lần sau ghé thăm."
Chàng trai cười lạnh: "Sẽ không có lần sau. Đây là lần duy nhất tôi bị lừa."
Nói xong, kéo bạn gái nhanh chóng rời đi.
Mới đi được hai bước, chàng trai thấy bạn gái vẫn ngơ ngác nhìn cây xúc xích nướng, thấy cô ấy có vẻ không muốn ăn, cơn tức giận chợt ùa về.
Hắn lạnh lùng nói: “Sao em không ăn đi, mới vừa rồi còn đòi mà, em mau nếm thử xem cái 20 tệ và cái 3 tệ có gì khác nhau không, ngửi thấy toàn dầu mỡ, ăn nhiều không sợ sinh bệnh à. Chỉ vì có quá nhiều người như em mới khiến bọn gian thương đó kiêu ngạo đấy. Còn muốn anh lần sau ghé thăm, coi tiền của lão tử đây là rác chắc.”
Lời cằn nhằn của chàng trai khiến cô gái ý thức được vì sao mình đột nhiên lại mất hứng ăn.
Hai người đã ở bên nhau được một năm, lúc bắt đầu thì ngọt như mía lùi, đến bây giờ thì càng ngày càng thiếu kiên nhẫn, không phải là cô không cảm nhận được.
Nhưng cô cảm thấy chỉ cần không phải là sai lầm thì mình có thể chịu đựng được một số tính khí nhỏ nhặt của hắn. Là người ai chả có khuyết điểm, không cần phải làm quan trọng hóa mọi vấn đề. Nhưng hiện tại, cô không muốn nhịn nữa.
Cây xúc xích nướng 20 tệ quả thực có hơi đắt, nhưng cũng không đến mức phải nói mấy lời lẽ ác ý.
Người ta không có ép mua, không mua thì rời đi là được. Nhưng hắn lại nhất quyết mua, mua xong lại châm chọc mỉa mai, nói vài câu khiến cô ấy cảm thấy ngột ngạt, còn không biết xấu hổ hỏi cô ấy sao không ăn.
Làm ơn đi, dù đồ ăn có ngon đến đâu thì vẫn phải có tâm trạng vui vẻ mới ăn được có đúng không?
Oa tức quá mà, còn muốn cô đội ơn đội nghĩa tán thưởng hắn sao, thật xin lỗi, làm không được!
Hơn nữa, chỉ là một cây xúc xích nướng mà thôi, loại chuyện bé như hạt vừng này mà cũng có thể khiến hắn mà tức giận, lải nhải không ngừng, về sau gặp phải chuyện lớn thì làm sao, cảm xúc đàn ông không trầm ổn thì không khác gì quả bom hẹn giờ cả.
"Ngụy Tân Di, ý của em là muốn chia tay với anh sao?!" Chàng trai đuổi theo cô ấy, vẻ mặt không thể tin được.
"Đúng vậy, chia tay đi. Tôi nhịn anh lâu lắm rồi, dạng đàn ông như anh là cái loại tính toán chi li như đàn bà, tôi sớm chịu đủ rồi.”
"Cô chỉ vì cây xúc xích nướng mà chia tay với tôi, có phải cô bị điên rồi không?!"
"Tôi không điên, tôi tỉnh táo, Ngụy Tân Di tôi cùng yêu đương với anh thì mới là điên cuồng mù quáng. Xúc xích nướng không phải là nguyên nhân chúng ta chia tay, mà là tính cách, tính cách anh có hiểu không? Quên đi, có nói anh cũng không hiểu, đi về mà hỏi mẹ anh đi, bà ấy hiểu anh hơn tôi, đừng đi theo tôi nữa, nếu không tôi sẽ kiện anh tội quấy rối tình dục đấy!"
"Cô! Tôi!" Chàng trai tức giận đến thở hổn hển, không có chỗ nào có thể phát tiết: "Chia tay thì chia tay, để xem cuối cùng là ai chịu thiệt!"
Ngụy Tân Di quay lưng lại với hắn, giơ ngón giữa lên, sau khi rút tay lại, cô ấy cầm xúc xích lên cắn một miếng lớn.
*
Cẩm Ninh không hề biết chính món xúc xích nướng của mình đã khiến một cặp đôi chia tay.
Cô chỉ cảm thấy chàng trai vừa mua xúc xích nướng là người không tốt, nhưng ý nghĩ đó cũng vụt tắt trong nháy mắt.
Bây giờ cô không có thời gian xen vào việc của người khác, kiếm tiền trả nợ là ưu tiên hàng đầu của cô.
Cũng may, trong vòng hai tiếng, cô đã bán được 3 cây, lãi ròng là 12 tệ.
Wow 12 tệ, thật đau lòng.
Nếu đổi thành xúc xích thông thường thì cô còn kiếm được nhiều hơn thế, bởi vì vừa nãy có sáu bảy khách đến mua thịt cuộn om, năm người muốn ăn xúc xích nướng, kết quả vừa thấy giá, tất cả đều sợ hãi bỏ đi.
Mỗi khi điều này xảy ra, Cẩm Ninh đều cảm thấy như mỗi phút mình đang mất đi 100 triệu!
Muốn băm cẩu hệ thống thành trăm ngàn mảnh!
Cẩm Ninh quay đầu nhìn về phía quầy hàng bên cạnh, chị gái vẫn luôn tay luôn chân, khách hàng cứ tới mãi không hết.
Khi nào việc buôn bán của cô mới được như vậy?
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, món mới có được mở khóa hay không?
Nếu cô chỉ bán xúc xích nướng thôi thì đến phải năm tháng nào mới trả hết nợ chứ?
Haiz!
Ngay lúc Cẩm Ninh đang lo lắng cho tiền đồ của mình, thì có một nhà ba người đã đi thẳng về phía xe bán đồ ăn của cô.
Một bé gái bánh bao 3 tuổi, kẹp hai chiếc cặp tóc màu hồng trên đầu, cả váy, giày và tất đều toàn màu hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, trắng trẻo mũm mĩm, khiến người ta không khỏi muốn xoa nắn.
Cô bé một tay kéo tay bố, một tay nắm tay mẹ, nhún nhảy nói với bọn họ: "Bố mẹ ơi, con thích chiếc xe màu hồng phấn đó, chúng ta đi nhanh đi, được không?"
"Được được được, đều nghe Y Y." Người bố đáp lại đầy yêu thương.
"Nói trước, chúng ta phải xem ở đó bán gì đã. Nếu cay thì chúng ta đổi món khác nhé?" Người mẹ nhẹ nhàng dỗ dành.
"Không cay đâu, bởi vì con ngửi thấy mùi thịt, rất thơm, rất thơm, chính là từ trong cái xe màu hồng phấn truyền đến."
Hai vợ chồng bị cô nhóc chọc cười: "Con mèo nhỏ tham ăn.”
"Nhưng mà hình như anh cũng ngửi thấy mùi thơm của thịt."
Ông bố béo cũng ngửi thấy hương thơm trong không khí, kích thích con sâu háu ăn trong bụng anh ấy.
“Như mùi xúc xích nướng vậy, nhưng mùi thơm của xúc xích nướng không phải như vậy.” Người mẹ suy đoán.
“Đến xem là biết thôi.” Ông bố theo bản năng mà bước nhanh hơn.
Một nhà ba người tới quầy hàng, Cẩm Ninh vừa bóc mấy cái mới ra nướng. Khi nhìn thấy khách, cô mỉm cười lịch sự.
Bánh bao nhỏ chỉ cao ngang bắp đùi của ông bố. Bé ngửi thấy mùi thơm nhưng không nhìn thấy cô đang bán gì. Cô bé dang rộng vòng tay, nói với bố: “Bố ơi, bế”.
Ông bố bế bé lên, nhìn những cây xúc xích trên vỉ nướng mà không chớp mắt.
Xúc xích nướng màu hồng nhạt sau khi nướng ở nhiệt độ cao sẽ hơi phồng lên, phần thân nứt ra, chứa đầy nước thịt, thỉnh thoảng sẽ có hai giọt rơi xuống than nóng, phát ra âm thanh xèo xèo, chẳng mấy chốc mùi thịt nồng đậm ập thẳng vào mặt mũi.
Nhìn lớp vỏ giòn đã xém vàng, ẩm nhưng không hề khô, lớp mỡ óng ả như tỏa sáng trên thân xúc xích nướng khiến người ta không thể rời mắt.
Nếu cắn một miếng thì không biết nó sẽ thơm đến mức nào.
A, đừng nghĩ nữa, miệng chảy nước miếng mất rồi.
Chắc chắn rằng mùi hương thoang thoảng trước đó đều đến từ đây.
"Wow, là xúc xích nướng, là món con thích nhất, nó thơm quá đi!"
Đôi mắt của bánh bao nhỏ sáng lên, trông giống như các nhân vật hoạt hình nhìn thấy đồ ăn ngon, rất dễ thương và sống động.
Khi người mẹ nhìn thấy xúc xích nướng, chợt cảm thấy khó chịu.
Cô ấy hiếm khi cho con mình ăn loại xúc xích nướng đầy chất phụ gia này. Cô ấy luôn cảm thấy nó không tốt cho sức khỏe, trẻ con đang phát triển không nên ăn nhiều.
"Nhưng con vừa mới ăn nó ngày hôm qua, ngoan, chúng ta ăn món khác nhé?"
Người mẹ không định mua cho bé.
Mặc dù hương vị của xúc xích bột bán ở đây khác với các quầy hàng khác, mùi cũng không nồng, nhưng vẫn không nên loại trừ bất cứ khả năng nào cả nên cô ấy vẫn lo lắng.
"Không, con chỉ muốn ăn thịt thơm." Bánh bao nhỏ mím môi, nhăn mũi nhỏ, tỏ vẻ không vui.
"Được rồi được rồi, bố sẽ mua cho con."
Ông bố thu hồi tâm mắt, nói dứt khoát.
"Yeah, bố là tuyệt nhất, con yêu bố, moa~" Bánh bao nhỏ vui vẻ thơm anh ấy một cái.
Trái tim của người bố già ấm áp, anh ấy âu yếm nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Con mèo nhỏ háu ăn!"
Vợ anh ấy ném ánh mắt bực bội về phía anh ấy, người đàn ông mỉm cười, lấy điện thoại ra quét mã QR, nói: “Làm ơn cho tôi một cây xúc xích nướng.”
“20 tệ.” Cẩm Ninh bình tĩnh báo giá.
Người đàn ông hơi dừng lại, người phụ nữ hít một hơi, ngạc nhiên hỏi: "Bao nhiêu?"
Cẩm Ninh chỉ vào bảng giá: “20 tệ.”
Hai vợ chồng nhìn nhau, ngầm nhìn con gái, chỉ thấy cô bé háo hức nhìn cây xúc xích nướng vàng giòn óng ả đến mắt thường cũng thấy. Mùi thịt thơm nồng nàn trong không khí, khiến ngón trỏ của mọi người không khỏi động đậy.
Công bằng mà nói thì xúc xích nướng ở quán này thực sự rất hấp dẫn.
Bánh bao nhỏ thậm chí còn bắt đầu ríu rít, trong mắt tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn.
Bánh bao nhỏ như phấn điêu ngọc trác, trên đầu có hai bím tóc nhỏ, khiến ai cũng yêu, ánh mắt trông ngóng nhìn cây xúc xích nướng trên tay Cẩm Ninh, bộ dạng của bé vừa đáng yêu lại vừa khát vọng, khiến người ta không đánh lòng làm bé thất vọng.
Người đàn ông không chút do dự nói với vợ: “Nếm thử một cây trước đi, ngửi mùi thì có vẻ là xúc xích thuần thịt của nhà làm. Bà chủ dám bán đắt như vậy, khẳng định nguyên liệu chắc chắn tốt”.
Người phụ nữ không nỡ để con gái mình thất vọng nên miễn cưỡng đồng ý.
Trả tiền xong, Cẩm Ninh nhìn đứa nhỏ, nhẹ giọng hỏi: "Bạn nhỏ, muốn ăn ngay hay đóng gói mang đi?"
"Ăn ngay, ăn ngay."
Bánh bao nhỏ vừa nói vừa đưa bàn tay nhỏ bé ra hiệu, đôi chân hưng phấn không ngừng nhảy nhót trong lòng bố, rất nóng vội.
Cẩm Ninh dùng giấy thấm dầu bọc xiên que lại, dùng hai tay đưa cho cô bé: “Nhiệt độ vừa phải, có thể trực tiếp ăn luôn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
