Chủ quán bên cạnh bán thịt cuộn om ở đây đã hai năm, chứng kiến quá nhiều bạn trẻ thất bại trong kinh doanh.
Bệnh chung của bọn họ là quá mơ mộng, không chịu nổi tịch mịch, nóng lòng nhanh chóng tích lũy, cho nên lúc đến thì sôi nổi, mới lạ và khoa trương, lúc đi thì ảm đạm, tinh thần sa sút.
Có lẽ xuất phát từ lòng thương hại cho những thanh niên non kinh nghiệm nhưng đầy nhiệt huyết trên con đường xây dựng sự nghiệp này, cô ấy không khỏi nói: “Phố ăn vặt của bọn chị chủ yếu đánh vào cái lợi thực tế, giá bình cả bình dân. Loại đồ như như xúc xích nướng này, đều có hương vị giống nhau, nếu định giá quá đắt, sẽ cạnh tranh không nổi. Muốn buôn bán lâu dài phải tuân theo nguyên tắc dòng chảy ổn định, lãi ít tiêu thụ lớn, dựa vào việc tích lũy từng chút một, không được vội vàng."
Cẩm Ninh nghe ra ý tốt của cô ấy, nhưng cô đang ở trong hoàn cảnh đặc biệt, thân bất do kỷ.
*Thân bất do kỷ: có nhiều khi mình không khống chế được những việc mà mình đang làm, có những chuyện mình không muốn làm mà vẫn phải làm để tồn tại với hoàn cảnh sống hiện tại của mình.
Cô mỉm cười nói: “Em tự tin với món xúc xích của mình. Cảm ơn chị đã góp ý”.
Thấy cô kiên quyết như vậy, người phụ nữ cũng không nói gì nữa, chờ khi va vào tường rồi thì cô tự nhiên sẽ quay đầu, dù sao các quầy hàng cũng thay đổi liên tục ở phố ăn vặt này.
Người phụ nữ mỉm cười với Cẩm Ninh, tiếp tục làm việc của mình.
Đúng lúc này, có hai học sinh nữ đi đến quán thịt cuộn om, một người trong đó muốn một phần thịt cuộn om 10 tệ, nữ học sinh còn lại thì vừa hút trà sữa vừa nhìn các hàng quán xung quanh.
Chợt nhìn thấy chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn của Cẩm Ninh, đôi mắt sáng ngời.
Cô ấy tò mò bước sang bên cạnh hai bước, lẩm bẩm: "Ồ, lần đầu tiên thấy một xe bán đồ ăn có màu hồng phấn, bán cái gì vậy?"
Cô ấy vừa lẩm bẩm vừa nhìn quanh xe của Cẩm Ninh, khi nhìn thấy bảng giá phía trên xe, động tác mút trà sữa dừng lại, ngập ngừng mà không khỏi thì thầm: “Xúc xích nướng, 20 tệ một cây?”
Cẩm Ninh đứng sau gian hàng, đang chuẩn bị bóc hai cây xúc xích ra nướng, định dùng hương thơm để thu hút khách hàng.
Sự xuất hiện đột ngột của cô bé này khiến cô trở tay không kịp.
Đối mặt với nghi ngờ, cô không biết phải trả lời thế nào, mạnh mẽ khẳng định xúc xích nướng của mình rất ngon sao?
Liệu bộ dáng nỗ lực tiếp thị của mình, có khiến mọi người đề phòng hơn không?
Trong lúc cô đang rối rắm thì cô bé quay người bỏ đi.
Khi quay lại, câu đầu tiên cô bé nói với bạn mình là: "Quả nhiên quán đẹp thì đắt tiền. Một cây xúc xích nướng có giá 20 tệ, thật quá đáng!"
Người bạn đi cùng nhận lấy phần thịt cuốn om từ tay chủ quán, rồi quay lại nhìn xe bán đồ ăn của Cẩm Ninh: "Cậu chưa từng nghe câu nói kia sao, càng hot càng giết người tàn nhẫn."
Cẩm Ninh nằm không trúng đạn: “…”
"Đi đi đi, dạng xúc xích nhập khẩu kia, 5 tệ hai cây, 20 tệ có thể mua 8 cây đó."
Hai người khoác tay nhau rời đi.
Cẩm Ninh khóc không ra nước mắt, nhìn theo bóng dáng của bọn họ như thể đang bỏ chạy. Chiếc xe hồng phấn nhỏ xinh của cô không cõng nổi cái danh giết người này!
Cẩm Ninh bình ổn tâm trạng đầy phức tạp và tuyệt vọng của mình, tiếp tục bóc xúc xích, nếu giá cả khiến mọi người từ bỏ, cô chỉ có thể dựa vào sức mạnh của món ăn để giành được khách hàng.
Cô miễn cưỡng bóc hai cây ra, đặt lên vỉ nướng, bán không được thì tự mình ăn, cô không tin hôm nay không bán nổi một cây.
*
Lối vào phố ăn vặt.
Hai nữ văn phòng vừa uống cà phê vừa tìm quán bán xúc xích nướng. Cô gái mặc váy trắng than thở: “Công ty giảm biên chế khiến ai cũng hoảng sợ, trước tiên cứ phải ăn cây xúc xích nướng để xoa dịu tâm hồn đã”.
Người đi cùng buộc tóc đuôi ngựa cao ra hiệu cho cô ấy nhìn hàng quán: “Các hàng quán bán xúc xích nướng ở đây lúc nào đông khách, chúng ta lại phải xếp hàng chờ.”
Váy Trắng liếc nhìn những cây xúc xích nướng nóng hổi, màu sắc hấp dẫn, bĩu môi nói: "Phía sau còn có mấy người bán xúc xích nướng nữa, tìm đại một quán đi, dù sao hương vị cũng giống nhau."
Hai người ngựa quen đường cũ đi đến các quán tiếp theo, lần lượt đi đến ba quầy, tất cả đều có người xếp hàng.
"Chậc, hôm nay mọi người sao vậy, đều đến tranh giành xúc xích nướng với mình sao, Sao Thuỷ nghịch hành à?" Vẻ mặt Váy Trắng buồn bực
*Sao Thuỷ nghịch hành: mô tả một giai đoạn mà mọi thứ dường như không diễn ra suôn sẻ, gây ra sự bất tiện hoặc rắc rối trong giao tiếp, công nghệ, và các vấn đề liên quan.
Tóc Đuôi Ngựa cười nói: “Bây giờ là thời gian tan tầm, ai cũng muốn ăn một phát mấy cây, nếu không thì đổi món khác đi, chúng ta đợi bao giờ ít người thì mua sau cũng được?”
“Không được, hôm nay mình chỉ muốn ăn xúc xích nướng, mình không tin không có quán không phải xếp hàng.”
Váy Trắng tiếp tục kéo đồng nghiệp về phía cuối phố, bộ dạng không đạt mục đích thì không bỏ cuộc.
Đi được vài bước, Tóc Đuôi Ngựa bỗng nhiên kinh hỉ nói: "Bên đó có một chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn, rất độc đáo, trước kia chưa từng thấy."
"Đâu đâu?" Váy Trắng theo chỉ dẫn của đối phương, nhìn sang.
Xe bán đồ ăn màu hồng phấn của Cẩm Ninh nổi bật giữa các quầy hàng sặc sỡ với những chiếc bảng hiệu lộn xộn, đột nhiên trông tươi mát tinh tế. Màu hồng phấn kết hợp với vẻ ngoài nhẵn nhụi, nháy mắt kích hoạt tâm thiếu nữ.
Hai cô gái nhìn nhau, đồng thanh nói: "Đi xem!"
Bọn họ nắm tay nhau đi về hướng Cẩm Ninh, vừa đi vừa ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí, như có như không mà dụ dỗ con sâu háu ăn trong bụng bọn họ.
“Thơm quá đi.” Váy Trắng cảm khái: “Hình như truyền ra từ xe bán đồ ăn màu hồng phấn.”
Tóc Đuôi Ngựa nhìn quanh, phát hiện hầu hết hàng quán hai bên đường đều bán món lạnh, có mùi thơm của đồ kho, dầu ớt và mè, nhưng những hương vị này không thơm bằng mùi thịt thoang thoảng trên đầu mũi của cô ấy.
Cô ấy suy đoán: “Hình như là xúc xích nướng.”
"Không đúng, mùi xúc xích nướng không có như vậy. Đây là mùi thuần thịt."
“Chẳng nhẽ là người mới mang món mới?” Tóc Đuôi Ngựa mong đợi nhìn chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn.
Váy Trắng kéo tay bạn, chạy chậm lên: "Mau mau, bỗng nhiên mình thấy đói quá!"
Hai người chạy đến trước xe bán đồ ăn màu hồng phấn của Cẩm Ninh, ngay lập tức bị thu hút bởi xúc xích trên vỉ nướng.
Trên vỉ nướng bạc, vỏ hai cây xúc xích đã xém vàng, vì nhiệt cao mà phồng lên, nước phụt lên. Thân nứt ra, lớp mỡ óng ả từ từ chảy ra, uốn lượn trên thân.
Khi vết nứt tiếp tục mở rộng, mùi thơm bên trong đột nhiên bộc phát, xông thẳng vào mũi bọn họ.
Mùi thơm nồng đậm khiến người ta thèm rỏ rãi, vỏ vàng óng, thân căng phồng, cùng với nước thịt không ngừng tràn ra, ngay lập tức khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh đẹp đẽ khi bản thân cắn một miếng làm nước thịt trào ra trong miệng.
A a a, chịu không nổi.
Váy Trắng nuốt nước bọt, vội vàng nói: "bà chủ, cho hai cây xúc xích nướng!"
Cẩm Ninh cười báo giá: “Hai cây 40 tệ.”
Váy Trắng trong nháy mắt hoàn hồn từ sự mê hoặc của mỹ thực, không xác định hỏi: "Bao nhiêu?"
Cẩm Ninh chỉ vào bảng giá nói: “20 tệ một cây, 40 tệ hai cây.”
Tóc Đuôi Ngựa trừng mắt, không thể tin được mà nói: "20 tệ cho một cây xúc xích nướng, chẳng phải đắt quá sao?"
Váy Trắng điên cuồng gật đầu: "Xúc xích thuần thịt cũng chỉ bán có 4 tệ một cây!"
Là một người yêu thích xúc xích nướng có thâm niên, cô ấy có thể phân biệt rõ ràng giữa bột và thịt. Xúc xích nướng của bà chủ này đã đánh bại tất cả các loại xúc xích bột cả về hương thơm lẫn màu sắc. Tuy nhiên, giá cả quá cao, bà chủ này làm tiền quá.
Đối mặt với nghi ngờ, Cẩm Ninh vẫn nói như cũ: “Tôi tự tin vào món xúc xích nướng của mình”.
Cô nhìn thấy tất cả phản ứng của hai người họ trước món xúc xích nướng, còn vui mừng vì cuối cùng mình đã thu hút được thực khách bằng mùi thơm.
Chỉ cần các cô ấy nếm thử, nhất định sẽ lọt hố. Cho dù lần này không ăn, thì trong lòng họ cũng sẽ luôn nhớ thương về nó.
Có trời mới biết thời điểm cô nướng xướng xích mê người như thế nào, dù ngửi mùi hương này cả trăm lần cũng không chán, chỉ khiến người ta chảy nước miếng.
Nếu hệ thống không tính tiền của cô, cô có thể ăn đến phá sản.
Câu trả lời của Cẩm Ninh khiến hai người cạn lời.
Nhưng lúc này, dù cô nói sản phẩm của mình tốt như thế nào, hai người họ vẫn kéo tay nhau xoay người rời đi.
Không ai thích bị bào tiền cả, rất nhiều thời điểm nói bốc phét là do không có thực lực. Sản phẩm thực sự tốt thì không cần phải nói bất luận cái gì cả, bởi vì sản phẩm có thể tự mình nói lên điều đó.
Hiển nhiên, sự tự tin của chủ quán là giả, mà các cô ấy xác thực là theo mùi thơm mà đến.
Nghĩ như vậy, hai người liền bỏ cuộc.
Váy Trắng nhìn Tóc Đuôi Ngựa, nửa muốn thử nửa tự thuyết phục mình mà nói: "Muốn thử không? Tuy hơi đắt một chút nhưng so với trà sữa thì giá cũng khá ổn. Ít nhất nó được làm từ thịt nguyên chất."
Vừa nói, cô ấy vừa nhìn đồ trên vỉ nướng bằng tầm nhìn ngoại vi của mình. Hương thơm của xúc xích nướng vẫn tỏa ra mùi thơm quyến rũ vô tận kể từ lúc bọn họ đứng trước quầy hàng, khiến cô ấy không khỏi đói bụng.
Muốn ăn!
Tóc Đuôi Ngựa liếc nhìn cây xúc xích nướng, lớp vỏ vàng giòn, óng ánh mỡ. Ôi thôi, thèm ăn quá!
"Cậu nói đúng. Một miếng bánh ngọt nhỏ trong tiệm bánh cũng có giá hơn 20 tệ, một cây xúc xích thịt nguyên chất có giá 20 tệ, có vẻ không đắt, không bằng thử xem, chúng ta vẫn trả được 20 tệ này.”
Hai người tự an ủi lẫn nhau, rồi cắn răng mua.
"Bà chủ, cho hai cây xúc xích nướng." Váy Trắng tự tin nói.
Tóc Đuôi Ngựa quét mã QR thanh toán.
Với âm thanh thông báo "Alipay đã nhận được 40 tệ", Cẩm Ninh cuối cùng đã bán mở hàng.
Sau khi đóng gói vào hộp, cô đưa cho họ bằng cả hai tay, cười nói trong trẻo: "Cảm ơn quý khách đã ủng hộ, hoan nghênh lần sau ghé thăm."
Hai người nhận lấy hộp xúc xích nướng, nhanh chóng cầm xúc xích nướng lên, đặt dưới mũi, ngửi một hơi thật sâu, sau đó há miệng cắn một miếng.
Cảm giác đầu tiên khi đưa vào miệng là sự xốp mềm, khi nhẹ nhàng nhai, nước thịt như trong tưởng tượng lập tức tràn đầy khoang miệng.
Miếng xúc xích được bao bọc bởi hương trái cây thoang thoảng và gia vị bí mật, hương vị lan tỏa ra mọi hướng, giống như vô số phân tử thơm ngon đang nhảy múa say sưa trên đầu lưỡi, làm hương thơm đọng lại trên môi và răng.
Sau khi ăn xong miếng đầu tiên, hai người không còn nếm thử nữa, mà vui vẻ vừa đi vừa ăn.
Lúc này, một cặp đôi đi ngang qua hai người. Thời điểm đi ngang qua nhau, mùi thịt nồng đậm xâm nhập vào khoang mũi cô gái, khiến cô ấy vô thức nhìn hai người họ, ánh mắt dừng lại trên cây xúc xích nướng trong tay họ.
Chàng trai bên cạnh nhìn theo hướng nhìn của cô ấy, khẽ cau mày.
Chính vì các quầy xúc xích nướng hiện tại quá đông, nên bọn họ đã quyết định đi ăn món khác trước, đợi đến khi vãn người thì mới mua.
Kết quả là bạn gái của hắn lại chỉ nhìn chằm chằm vào xúc xích trên tay người khác, mà vô tình nghĩ rằng hắn không muốn mua cho mình.
Chàng trai kìm nén sự nóng nảy nói: "Không phải anh đã nói sẽ mua sau sao? Đừng nhìn nữa, đi ăn cái khác trước đã."
Cô gái thu lại ánh mắt, gật đầu nói vâng.
Hai người tiếp tục đi về phía cuối phố, nhưng mùi thịt thoang thoảng càng ngày càng nồng đậm.
Cô gái vui mừng khôn xiết, nghĩ xúc xích nướng mà hai người đó vừa mua chắc chắn được mua ở gần đây.
Nếu không đông thì cô ấy có thể ăn được.
Nghĩ đến đây, bước chân không khỏi tăng tốc.
Chàng trai cụp mắt nhìn cô ấy, không vui nói: "Em đói à? Sao em đi nhanh thế?"
"Em muốn xem phía trước có ai bán xúc xích nướng không. Có vẻ hai cô gái đó vừa mua nó ở quanh đây."
Chàng trai nói không nên lời: "Sao em chỉ biết xúc xích nướng thôi vậy? Không phải là anh không cho em ăn, tí nữa em ăn không được sao?"
“Nhưng em chỉ muốn ăn xúc xích nướng thôi. Chúng ta đi qua xem thử, đông thì thôi.” Cô gái cầm tay ăn hắn năn nỉ.
Chàng trai thở dài, đành thỏa hiệp: “Được rồi, để xem em có hối hận hay không.”
Cô gái khoác tay hắn, đẩy tăng tốc độ.
Sau khi đi bộ được một đoạn ngắn, đã nhìn thấy chiếc xe bán đồ ăn nổi bật của Cẩm Ninh.
Cô ấy ngay lập tức kết luận mùi thơm mà mình ngửi thấy là đến từ đó.
"Nhìn kìa, ở đó có một chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn, chắc là bán xúc xích nướng đấy."
Cảm xúc của cô gái ngày càng tăng vọt, nụ cường ngày càng tươi rói.
Chàng trai bị cô ấy kéo chạy lên, vẻ mặt bất đắc dĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
