"Cảm ơn chị gái." Bánh bao nhỏ sốt rột nói cảm ơn, sau đó mở miệng cắn một miếng lớn.
Vừa cắn vào, cô bé sững người tại chỗ, chỉ cảm thấy rất nhiều tiểu tinh linh của hương thơm đang nhảy múa trong miệng mình, khắp nơi đều nồng đậm vị thịt.
Thấy con gái đột nhiên cứng đờ, người mẹ tưởng con bị bỏng nên lo lắng cúi người xuống kiểm tra: "Sao vậy, Y Y, con bị bỏng sao, mau nhổ ra!"
Người phụ nữ xòe lòng bàn tay, đặt lên cằm bé ra hiệu.
Bánh bao nhỏ đột nhiên ngậm miệng lại, lắc đầu rồi nhanh chóng nhai, đôi má phúng phính chuyển động theo từng động tác nhai.
Mãi đến khi nuốt vào, cô bé sáng mắt khen ngợi: "Thơm quá. Đây là cây xúc xích nướng thơm nhất mà con từng ăn. Ngon quá, ngoàm!"
Bánh bao nhỏ cắn một miếng lớn nữa, lần này cái miệng nhỏ đã nhét đầy.
Cẩm Ninh lập tức nghĩ đến chú hamster nhỏ đang ăn, trong lòng đều nhũn ra.
"Ăn từ từ, cẩn thận kẻo bị nghẹn. Thật sự ngon như vậy sao?" Người mẹ dở khóc dở cười.
Cô bé luôn là kiểu no bụng đói con mắt, mỗi lần ăn xúc xích nướng chỉ ăn được một hai miếng là bỏ. Hôm nay là lần đầu tiên bé lại ăn vội vàng như vậy.
Ông bố nhìn cái miệng nhỏ đầy dầu mỡ của bé, ngửi thấy mùi xúc xích nướng ở cự ly gần. Nước bọt của anh ấy túa ra như nước lũ, không cách nào ngăn được, tức khắc vô cùng thèm thuồng.
“Vợ, anh cũng muốn ăn.” Người đàn ông trông mong nhìn cô ấy.
Người vợ lường anh ấy một cái: "Sao anh lại tham gia vậy, đắt quá, Y Y khẳng định sẽ không ăn hết được, đừng lãng phí."
Ý bảo anh chờ ăn đồ thừa của con gái đúng không.
"······"
Người đàn ông bĩu môi, oán giận nhìn cô ấy một cái.
Kỳ thực, vừa mới đến gần con gái, cô ấy cũng đã ngửi thấy mùi thơm đó, tựa như một cái móc câu nhỏ, khiến tâm can ngứa ngáy, nhưng cái giá thật sự không hề rẻ.
20 tệ có thể mua được hơn một cân thịt lợn.
Tính toán như vậy, tiếc tiền ăn lắm.
Tuy nhiên, mùi hương không buông tha bọn họ, mà cứ xộc thẳng vào mũi, như thể đang cố ý thử thách sức chịu đựng của bọn họ, mang theo tư thế không chết không ngừng.
Không thể chịu được nữa, hai người nhìn cây xúc xích trên tay con gái, ánh mắt dần dần hiện lên một tia mong đợi, đứa bé chắc chắn sẽ không ăn hết được.
Bánh bao nhỏ bỗng nhiên cảm thấy không ổn: "..."
Cô bé vội vàng nuốt xuống, lại hung hăng cắn một miếng lớn, vừa ăn vừa nói: “Con có thể ăn hết được. Bố mẹ muốn ăn thì có thể tự mua, bảo bối khẳng định không giành ăn.”
Hai vợ chồng bị nhìn thấu: "······"
"Vợ, ăn không?" Người đàn ông nói xong, không khỏi nuốt nước bọt.
Người phụ nữ nhìn vào vỉ nướng, toàn thân xúc xích nướng chuyển sang màu vàng óng ả, nước thịt chảy uốn lượn trên thân kêu xèo xèo dưới nhiệt độ cao, chóp mũi tràn ngập mùi thịt nồng đậm, thoang thoảng trong đó mùi thơm của khói.
Muốn ăn!
“Vợ, mùi thơm quá, anh mua một cây đây.” Ánh mắt của người đàn ông bị mê hoặc.
Người phụ nữ im lặng cắn răng, sau vài giây giãy giụa, lớn tiếng nói: "Bà chủ, cho hai cây nữa!"
“Được.” Cẩm Ninh mỉm cười đồng ý, thuần thục đóng gói rồi đưa cho người phụ nữ.
Người đàn ông vội vàng lấy điện thoại ra trả tiền với tốc độ ánh sáng, như sợ vợ sẽ hối hận.
Bánh bao nhỏ lúc này đã ăn xong, hài lòng vỗ bụng, trầm ngâm nói: "Ba ba có thể thả con xuống, con sẽ ngoan ngoãn đi theo hai người, sẽ không quấy rầy hai người ăn đâu."
"Ừm ừm, cảm ơn con yêu. Vậy ba ba không khách khí nữa."
Người đàn ông nói xong liền đặt cô bé xuống, nắm tay bé, lấy xúc xích nướng từ trên tay vợ, gấp gáp cắn một miếng lớn.
Vừa vào miệng, cảm giác như nước thịt ứa ra tràn đầy khoang miệng. Miếng thịt xoay tròn giữa răng môi, mỗi lần nhai đều là hương vị cực đỉnh.
"Wow! Đỉnh, đỉnh quá!" Người đàn ông liên tục giơ ngón tay cái lên với Cẩm Ninh.
Người phụ nữ gật đầu đồng tình. Hương vị tuyệt diệu do xúc xích nướng mang lại đã trực tiếp phá vỡ kiến thức của cô ấy về xúc xích thịt nguyên chất. Đúng là mỹ vị nhân gian!
Cẩm Ninh càng mỉm cười chân thành hơn: "Cảm ơn sự ủng hộ của quý khách. Hoan nghênh quý khách lần sau ghé thăm."
Người đàn ông lại cắn một miếng lớn nữa, ừm ừm hai tiếng, vẻ mặt sung sướng mà cùng vợ con rời đi.
Bánh bao nhỏ không quên vẫy tay chào Cẩm Ninh, lễ phép nói cảm ơn: "Cảm ơn chị vì món thịt thơm ngon. Tạm biệt!"
"Tạm biệt bạn nhỏ đáng yêu."
Nhìn thấy cô bé nhảy nhót tung tăng, bím tóc hai bên lắc lư, trái tim của dì Cẩm Ninh dường như tan chảy.
Ôi~ Đứa bé đáng yêu quá đi mất!
Cẩm Ninh vui sướng, xem ra không có thực khách nào không hài lòng khi nếm qua xúc xích nướng, không tồi không tồi, một ngày khai trương tốt đẹp!
Bởi vì ba đợt khách hàng này, Cẩm Ninh lại lấy lại tự tin. Cô nhìn đồng hồ, đã 2h20, còn 40 phút nữa sẽ đóng cửa.
Sau khi cân nhắc một phen, cô tiếp tục lấy ra hai cây ra nướng, trong lòng tính toán nếu đến lúc đóng cửa quán vẫn không có người mua thì cô sẽ tự mình ăn, coi như là bữa trưa đi.
*
Trong một tiểu khu đối diện với phố ăn vặt, một cặp vợ chồng già nắm tay nhau bước ra khỏi cổng.
Ông lão nói với người bạn già: “Hôm nay chúng ta đi dạo phố ăn vặt Thịnh Hưng nhé. Chúng ta sống ở đây đã nhiều năm rồi mà chưa từng đến đó một lần, luôn ngửi thấy mùi thơm từ bên ngoài, chỉ biết ở đó bán đồ ăn, nhưng cũng không biết bán cái gì?"
Sau khi hai vợ chồng già nghỉ hưu, con trai đưa họ về nhà, thứ nhất là thuận tiện cho con trai chăm sóc, thứ hai là hai người lớn tuổi cũng có thể giúp đón đưa con cái.
Lịch trình hàng ngày của hai người là buổi sáng đi chợ nấu cơm, cơm nước xong thì đi ngủ trưa, đến 2-3h chiều thì ra ngoài đi dạo trong công viên một vòng, để rèn luyện thân thể, đến giờ tan học, liền đi đón cháu trai, rồi lại về nhà nấu cơm.
Con trai và con dâu đi làm về là có thể ăn một bữa cơm nóng hổi, hai thế hệ ở chung, cũng coi như là hòa thuận ấm áp.
“Phố ăn vặt là nơi người trẻ tuổi hay lui tới, ông cũng ham vui quá đấy, lại nói, ở chỗ đông người rất dễ xảy ra cảnh chen lấn. Chúng ta đều già cả rồi, cũng đừng tìm phiền phức nữa. Hơn nữa, đồ ăn của mấy quầy hàng này không có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, ăn phải đồ hỏng, thân già của ông sao chịu nổi?”
Bà cụ không ham náo nhiệt, ngày thường đi ra ngoài đều luôn sợ mình xảy ra tai nạn.
Một khi người già bị bệnh phải nhập viện, người gặp rắc rối chính là con cái, bà không muốn gây phiền toái cho con trai và con dâu đang đi làm, cứ thành thật sống, không làm mình sinh bệnh hay bị thương chính là tình yêu thương lớn nhất dành cho con cái rồi.
"Giờ này còn ai đi ra đấy nữa, mọi người đều đang đi làm và đi học rồi. Dù có thì cũng là mấy người già về hưu như chúng ta thôi."
Ông lão lắc lắc tay bà cụ, dùng giọng điệu nịnh nọt: “Chúng ta đi xem để bắt kịp xu hướng nhé. Bà lần này coi như giúp tôi thực hiện tâm nguyện đi, lỡ như nhìn thấy đồ ăn vặt yêu thích của Thần Thần thì chúng ta mua một ít, lúc đến đón cháu tan học thì đưa cho cháu nó ăn, có được không?”
Nhắc tới cháu trai, bà cụ liền lập tức thỏa hiệp: “Nói trước, nếu vệ sinh không đảm bảo thì ông không được phép ăn. Nếu mua cho cháu, thì cũng phải để ý vệ sinh. Đừng để lúc đó phải mất mặt. Đây là tôi nhắc chứ không phải phàn nàn đâu.”
"Được rồi được rồi, nghe bà hết, đi thôi."
Ông lão chỉ cần xem náo nhiệt là được, miễn là vợ buông lỏng, ông tất nhiên sẽ vâng lời bà ấy. Nhưng khi ông ấy đến đó, lại không chắc không khống chế nổi mình, ông cũng có tiền tiêu vặt mà, hừm~
Sau 15 phút đi bộ, hai người bọn họ đã đến phố ăn vặt.
Thoạt nhìn, rất nhộn nhịp. Dù đã quá giờ ăn, nhưng vẫn có rất nhiều người ở đây.
Các quầy hàng ăn nhẹ đầy màu sắc có biển hiệu với nhiều phông chữ khác nhau. Trên quầy hàng bày rất nhiều loại đồ ăn, có hấp, có luộc, có nướng, có chiên, tất cả các loại hương liệu cùng với âm thanh nấu nướng, hoà quyện với đường phố nhộn nhịp, như một lễ hội đầy sống động.
Đôi vợ chồng già đều là giáo viên, luôn sống ở nông thôn, đối với họ, khung cảnh náo nhiệt nhất chính là khu chợ trong thị trấn. Hầu hết các cảnh liên quan đến phố ăn vặt đều chỉ xem trên TV.
Chỉ bây giờ khi đắm chìm trong nó, mới thực sự có thể cảm nhận được khói lửa của thành thị náo nhiệt.
Hai người hòa mình vào đám đông mà đi dạo ngắm nhìn các quầy hàng, trong mắt tràn đầy mới lạ.
Trước quán chuyên nấu đồ ăn trên chảo gang, có hai chủ quầy hàng, một người bên trái, một người ở bên phải. Người đàn ông đang dùng xẻng ấn toàn bộ con mực phủ đầy gia vị xuống. Ngay khi con mực tiếp xúc với chảo gang nóng hổi, hương vị mạnh mẽ liền bị kích thích.
Mỗi khi dùng xẻng ấn con mực xuống, có thể nhìn thấy rõ các xúc tu của nó nhảy múa điên cuồng bằng mắt thường, tưởng tượng lúc đưa nó vào mồm, chắc phải dai giòn sần sật lắm.
Khi lửa gần tắt, người đàn ông đổ một muôi dầu lên chảo gang đang ở nhiệt độ cao. Ngọn lửa đột nhiên bùng lên, đây là bước cuối cùng trước khi món mực ra lò.
Lớp dầu quấn quanh thân con mực ngay lập tức bốc hơi, trong khi những gia vị bí mật được ướp bên ngoài con mực lại được thăng hoa hoàn toàn trong ngọn lửa này, đưa hương vị lên một tầm cao mới.
“Wow!” Ông lão kinh ngạc kêu lên: “Giống như đang chơi tung hứng vậy!”
Bà cụ gật đầu đồng ý: “Thanh niên này thật là lợi hại.”
"Muốn ăn không?" Ông lão hỏi đầy chờ mong.
Bà cụ lắc đầu, gia vị quá nồng.
“Xem thôi.”
Cả hai lặng lẽ nhìn chiếc chảo gang phía đối diện. Người phụ nữ đang cầm xẻng đảo qua đảo lại cơm rang trứng.
Hạt cơm được trộn với trứng chiên vàng mềm, kèm với hành lá xắt nhỏ, sau đó rang với tốc độ tay cực nhanh của chủ quán, mỗi lần lật cơm, mùi thơm của trứng và cơm lan tỏa trong không khí lại càng nồng đậm hơn.
Đảo nhanh trên lửa gas tạo nên hương vị độc đáo của món cơm rang trứng thông thường, là một hương vị không có ở nhà.
“Thật thơm, thật thơm quá!” Ông lão chân thành khen ngợi: “Đáng tiếc buổi trưa tôi đã ăn no, vì vậy chỉ muốn ăn chút gì đó cho thỏa mãn cơn thèm thôi.”
Người vợ liếc nhìn vết dầu, nước sốt và cặn gia vị xung quanh chảo gang, hơi cau mày. Nhưng đồ ăn ở đây thực sự thơm, bề ngoài cũng không tệ, chỉ là vấn đề vệ sinh mà thôi.
“Con phố này vẫn còn dài, chúng ta đi thêm chút nhé.”
Vợ ông ấy nắm tay ông ấy ra khỏi khu vực này, đi tiếp về phía sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)