Thân là game designer (người thiết kế game), việc tăng ca là rất bình thường.
Đôi khi, vì để viết code hay xử lý một số trường hợp đặc biệt, bọn họ thường phải làm việc không ngủ không nghỉ.
Từ việc bọn họ bị hói sớm hơn so với các bạn cùng trang lứa, có thể thấy cái nghề này ngột ngạt đến mức nào.
Nhóm người Hướng Nam làm việc cho một công ty startup về phần mềm trò chơi, bận rộn đến mức phải liên tục tăng ca trong suốt mấy tuần, một ngày ba bữa toàn cơm hộp.
Ăn đi ăn lại, đầu lưỡi trở nên nhạt nhẽo, cảm giác như chỉ vì nhu cầu cơ thể mà nhai như một cái máy.
Hôm nay vất vả lắm mới có thể tự mình lựa chọn đồ ăn, món duy nhất họ có thể nghĩ đến là món lẩu cay xé lưỡi, hy vọng sẽ kích thích một chút vị giác của mình, đánh thức nó vốn đã tê liệt sau khi bị đầu độc bởi cơm hộp.
Khoảnh khắc miếng xúc xích nướng được đưa vào miệng, vị giác vốn đã ngủ yên bấy lâu nay dường như chợt bừng tỉnh.
Khi nước thịt bùng nổ trong khoang miệng, vị giác bị kích hoạt sâu sắc, tham lam hấp thụ cái hương vị đậm đà này.
Khi răng chạm vào xúc xích, vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được phần thịt thái hạt lựu xuất hiện bất ngờ bên trong thịt băm, thật mới lạ làm sao, vị giòn dai, ẩm nhưng không ngấy dầu, kèm theo một chút mùi khói và hương thơm trái cây thoang thoảng, đã nâng chất lượng thịt vốn đã xuất sắc lên một mức càng tươi ngon thơm mát hơn, một niếng là đắm say, dư vị vô cùng.
Sau khi ăn xong miếng đầu tiên, mọi người ngước mắt nhìn nhau, ngoài vẻ kinh ngạc ra, trong mắt còn có niềm khao khát sâu sắc.
"A a a, đây là loại xúc xích thần tiên gì vậy, quá tuyệt vời!"
"Thịt mọng nước, hương vị tươi ngon, mình cảm thấy vị nhà làm vậy."
"Thành phần quả thực giống như ở nhà làm, nhưng hương vị lại ngon hơn nhiều so với bất kỳ loại xúc xích nào mình từng nếm qua."
"Có thể nói, 20 tệ cho một cây xúc xích này có vẻ hợp lý."
"Làm sao bây giờ, mình vẫn muốn ăn nữa."
"Mình cũng vậy."
Mọi người nói xong đều nhìn Hướng Nam.
Chỉ thấy vẻ mặt anh ấy ảo não, lẩm bẩm vài câu: “Tớ sai rồi, tớ không nên cảm thấy mình bị hố. Xúc xích nướng thơm ngon như vậy, quả thực là thịt nguyên chất mà. Từ nay về sau tớ chỉ ăn xúc xích nướng nhà cô ấy thôi"
Tất cả mọi người đều cảm thấy buồn cười trước lời nói ngớ ngẩn của anh ấy, thuận tiện nói: “Muốn xin lỗi thì đừng chỉ nói mồm, mau dẫn chúng tớ đi mua thêm mấy cây nữa, các anh em cùng nhau đi tạ tội nhé.”
Hướng Nam đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói: "Đi!"
Mọi người vội vàng ăn nốt phần còn lại trên tay rồi đứng dậy đi.
"Này, mấy người đi đâu đây? Malatang đã sẵn sàng rồi, mau ăn nhân lúc nó còn nóng đi." Ông chủ bưng đồ ăn lên bàn.
Mọi người đưa mắt nhìn món Malatang nóng hổi bốc khói, mỗi nguyên liệu đều được phủ một lớp sa tế đỏ rực, mùi hương thập phần mê người.
Tuy nhiên, bọn họ đột nhiên không có cảm giác muốn ăn, trong miệng đều toàn dư vị của xúc xích nướng mới ăn.
Một người đồng nghiệp nhờ ông chủ gói lại, định ăn thêm xúc xích nướng nữa rồi ăn sau.
Sau khi lấy hộp đồ ăn mang về, mọi người được Hướng Nam dẫn đến chỗ chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn đậu trước đó, nhưng chỉ thấy trống rỗng.
Xung quanh đèn điện sáng trưng, duy chỉ có một khoảng trống tối tăm cô độc, nhưng họ vẫn có thể nhìn thấy sự tuỳ hứng và phóng túng của chủ quán.
"Ôi, bây giờ mới có 10 giờ, đúng vào thời điểm náo nhiệt nhất của khu phố, vậy mà đã thu quán rồi sao?"
"Chậc chậc chậc, xem ra không phải người ta lừa người, mà là do chúng ta trèo cao."
“Còn không phải sao, mình mà có tay nghề, còn làm bộ làm tịch hơn cô ấy, có thể đứng kiếm tiền, ai thèm nguyện quỳ chứ? Nếu bạn coi khách hàng là Thượng đế, khách hàng sẽ chỉ coi bạn như gia súc. Điều này không phải giống cảnh chúng ta đi làm sao?
“Nói có lý, vậy tối nay chúng ta không được ăn à?”
Lời này vừa nói ra, mọi người lại lần nữa nhìn Hướng Nam, trong mắt hiện lên tia oán hận.
Hướng Nam vừa áy náy vừa tủi thân: “Nhìn mình làm gì, mình nào biết cô ấy sẽ đóng cửa hàng sớm như vậy?”
"Đừng trách cậu ấy nữa, ai bảo chủ quán báo giá cao quá khiến người ta chùn bước chứ, nếu A Nam ăn thử một miếng, có thể cậu ấy đã hỏi thêm về thời gian buôn bán rồi."
"Cảm ơn cậu đã thông cảm, lúc đấy toàn bộ tâm trí mình đều là bị làm thịt, nào có nghĩ chính mình sẽ quay lại."
"Từ chuyện này mà chúng ta học được là về sau nếu gặp phải loại tình huống này, nên nếm thử trước rồi mới đưa ra kết luận, nếu không sẽ bỏ lỡ một món ăn ngon."
"Aiz!"
Mọi người than thở hết lượt này đến lượt khác.
Hướng Nam: "······"
Anh ấy nhìn về phái quầy hàng thịt kho bên cạnh, thấy bà chủ vừa tiễn vị khách hàng cuối cùng đi, liền tiến lên hỏi: "Bà chủ, xin hỏi cô có biết khi nào chủ quán bán xúc xích nướng bên cạnh khi nào mở cửa không?"
Bà chủ quầy hàng thoáng nhìn sang bên cạnh, lúc này mới phát hiện Cẩm Ninh đã thu dọn hàng quán rồi, cô bé lại một lần nữa bỏ qua nhóm khách hàng quay lại.
Cô ấy thầm thở dài trong lòng, nói cho đối phương biết giờ làm việc của cô bé, rồi sau đó nói thêm: “Cô bé đó mở cửa hàng rất đúng giờ, tới gọi món nhất định sẽ có đồ ăn.”
"Vâng, cảm ơn cô."
"Không có việc gì."
Chủ quán không khỏi mỉm cười nhìn nhóm người ủ rũ ra về, dường như sự tự tin của cô bé không phải là không có căn cứ, chỉ sau một ngày bán hàng mà đã có được hai nhóm khách quen, so với cô ấy thì mạnh hơn nhiều.
“Sớm biết vậy thì vừa rồi tớ đã ăn chậm hơn một chút, giờ thì hay rồi, không còn gì để ăn nữa.” Đồng nghiệp chép miệng, vẻ mặt tràn đầy dư vị.
"Không thể không nói, cậu cũng khá may mắn, có thể từ trong mấy chục quầy hàng xúc xích nướng mà khai quật được một bảo vật, khá lợi hại đấy." Người đồng nghiệp giơ ngón tay cái lên khen ngợi Hướng Nam.
Hướng Nam cười co quắp, nhớ lại hoạt động tinh lý của mình lúc đó, vẫn còn cảm thấy xấu hổ.
"Ngày mai chúng ta sẽ đến theo khung thời gian đó, nhớ thêm WeChat để có thể ăn mọi lúc mọi nơi."
Mọi người đều gật đầu tán đồng, tâm trạng chán nản của họ lại trở nên tươi sáng hơn.
*
Cẩm Ninh không biết rằng có một nhóm người bị xúc xích nướng làm ảnh hưởng đến tâm trạng.
Lúc này cô đang lái xe, thầm chửi mắng hệ thống lạnh nhạt vô tình, chạy hướng về bãi đậu xe của tiểu khu.
Lúc đầu định buôn bán vào buổi tối, cô hoàn toàn không biết gì về phố ăn vặt này cả, ai mà ngờ được rằng vào lúc mười giờ tối, phố ăn vặt lại náo nhiệt như vậy, gấp mấy lần so với lượng người đến vào buổi trưa.
Cô cảm thấy mình lại lỗ hàng trăm triệu, hơn nữa cô lại có khách quen, nỡ như khách quen quay lại thì sao.
Aiz, không được nghĩ nữa, càng nghĩ càng đau lòng, muốn chém chết hệ thống ngàn lần!
Cẩm Ninh hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại.
Lúc này không có nhiều xe cộ qua lại nên cô về sớm hơn dự kiến mười phút.
Tiểu khu của nhà bọn họ được xây dựng từ lâu lắm rồi, ngoài dãy phòng xép ra, còn có một dãy phòng trệt nhỏ được tu sửa cho những thân viên chức độc thân dùng làm chỗ, hầu hết hiện nay đều được cho người ngoài thuê.
So với phòng xép có nhà vệ sinh khép kín tiện lợi cho việc tắm rửa và đi đại tiện, thì cư dân ở phòng trệt nhỏ chỉ có thể đi vào nhà vệ sinh công cộng để giải quyết.
Nhờ có nơi công cộng này, mới khiến Cẩm Ninh không quá mức chật vật khi sống ở trên ô tô, mỗi ngày thu dọn hàng quán về nhà, cô phải trả 10 xu để tắm rửa ở nhà vệ sinh công cộng rồi mới nghỉ ngơi, cũng không gì ở nhà mấy.
Chỉ là thời tiết đầu xuân khá lạnh vào buổi tối, suốt chặng đường từ nhà tắm đến bãi đậu xe lạnh đến mức khiến toàn thân cô run rẩy.
Cô vừa gập ghế xuống và trải túi ngủ ra, vừa nghĩ đến việc thuê một căn phòng có nhà tắm nếu tiết kiệm đủ tiền trước khi mùa đông đến.
Tuy rằng an ninh ở đây rất tốt, xung quanh có nhiều người quen, nhưng vẫn tiềm ẩn rất nhiều mối nguy hiểm đối với một cô gái sống một mình trên ô tô.
Ngay cả khi ở khu phố quen thuộc, cô vẫn không hề lơ là cảnh giác, chuẩn bị rất nhiều vật dụng tự vệ trên xe để đề phòng.
Sau khi kiểm tra cửa xe đã khoá, kéo rèm và bật báo thức, cô liền chui vào túi ngủ và nằm xuống, đồng hồ vừa vặn điểm 12 giờ đêm.
Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, cô lại rất nhớ bố mẹ, muốn báo cáo kết quả gian hàng ngày đầu tiên với bọn họ, muốn kể cho bọn họ nghe về những con người và sự việc mà cô gặp hôm nay, còn muốn phàn nàn với bọn họ về sự lạnh nhạt vô tình của hệ thống…..
Tuy nhiên, đây cũng chỉ có thể là tưởng tượng.
Cẩm ninh vuốt ve bức ảnh gia đình ba người trên điện thoại, khoé mắt và cái mũi cùng nhau phiếm hồng.
Cô biết mình không còn tư cách để kiêu ngạo nữa, dù chỉ có một mình, cô cũng sẽ sống thật tốt, nỗ lực phấn để bố mẹ yên tâm ở dưới suối vàng.
Chờ khi cô kiếm đủ tiền, cô phải thực hiện lời hứa đưa bố mẹ đi chu du khắp đất nước mới được.
Nghĩ đến đây, cô giơ tay quẹt màn hình sáng trong không trung, biểu thị kết quả buôn bán ngày hôm nay của cô.
[ Mức độ hoàn thành nhiệm vụ: 33/100 ]
[ Doanh thu kinh doanh: 660 ]
[ Thu nhập của ký chủ: 132 ]
Hôm nay, cô đã buôn bán trong 6 tiếng rưỡi, kiếm được 132 tệ, cũng có được ba khách quen, hai trong số họ cũng mang đến những khách hàng mới. Là một khởi đầu tốt.
Hơn nữa, còn có thêm cả hai khách hàng giàu sụ nữa. Mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng tốt, cho thấy một tương lai đầy hứa hẹn.
Nghĩ như vậy, tâm tình Cẩm Ninh trở nên tốt hơn, cô vẫn luôn phải hướng về phía trước, cố lên!
Sau khi nói lời chúc ngủ ngon với bố mẹ trong bức ảnh gia đình trên điện thoại, Cẩm Ninh nhắm mắt lại.
Từ khi kết thúc tang lễ cho đến hôm nay, lần đầu tiên cô ngủ thiếp đi trước sáng sớm, cảm giác mệt mỏi tích tụ hơn nửa tháng nay cuối cùng cũng đã rơi xuống.
Khung cảnh bên ngoài cửa xe tĩnh lặng, trăng sáng sao thưa thớt, ở một nơi không ai có thể nhìn thấy, chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn được bao phủ một vầng hào quang mờ nhạt, cô lập khu vực nơi xe đỗ với môi trường xung quanh, tạo nên một không gian biệt lập.
*
Cẩm Ninh lần này ngủ rất ngon, tự nhiên tỉnh lại trước tám giờ.
Bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang xuyên qua khe hở trên rèm. Những ngôi sao in túi ngủ, biến chiếc túi ngủ đồng màu thành thành chiếc túi ngủ có hương vị độc đáo của thiên nhiên.
Cẩm Ninh thoải mái nằm ườn trên nó, cô tưởng ngày đầu ngủ trên xe sẽ vì lạ chỗ hoặc lo lắng cho sự an toàn của mình mà cô sẽ mất ngủ cả đêm, nhưng cuối cùng cô lại ngủ thông đến sáng. Thật tuyệt vời.
Nằm được vài phút, Cẩm Ninh liền đứng dậy thay quần áo, vệ sinh cá nhân và đơn giản ăn một ít bánh mì cùng số sữa còn sót lại sau khi cho lũ chim bồ câu ăn vào hôm qua.
Xong xuôi mới đến chín giờ sáng, cô lấy hành lý từ cốp xe lên cabin rồi từ từ phân thành từng loại vào hộp đựng đồ thường xuyên sử dụng và nhét nó xuống dưới ghế lái để thuận tiện lấy ra. Quần áo trái mùa và các đồ linh tinh khác thì được đặt lại vào va li và cất vào cốp xe.
Chiếc xe bán đồ ăn này nhìn chung không hề nhỏ nhưng chỉ có diện tích gian hàng là rộng rãi, còn chỗ lái xe lại rất hẹp. Ngay cả khi gập phẳng ghế, Cẩm Ninh cao 1m68 vẫn phải co chân cuộn tròn.
Cô có thể nằm trong khoảng thời gian ngắn, nhưng nếu về lâu về dài thì cơ thể sẽ suy yếu.
"Có vẻ như vẫn phải thuê một căn phòng."
Ngay khi ý tưởng này nảy ra, tâm trí cô đột nhiên lóe lên.
"Hệ thống?"
[ Tôi ở đây. ]
"Tôi nhớ tới khi cùng mi trói buộc, hình như mi đã nói rằng gói quà dành cho tân thủ bao gồm cả nâng cấp xe và nâng cấp nguyên liệu. Việc nâng cấp xe chắc hẳn không chỉ mở rộng đến khu vực buôn bán, phải không?"
[ Đúng vậy. ]
“Vậy ngoài việc mở khóa những món ăn mới khi hoàn thành nhiệm vụ, thì có thể tiếp tục nâng cấp xe bán đồ ăn phải không?”
[ Đúng vậy. ]
Mặt mày Cẩm Ninh sáng ngời: "Điều kiện để nâng cấp xe bán đồ ăn là gì?"
Nếu cô có thể nâng cấp xe, thứ đầu tiên cô muốn nâng cấp chắc chắn sẽ là chỗ lái xe, ít nhất cô cũng phải có được một chiếc giường thoải mái trước đã.
[ Ký chủ chưa hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên nên không có thông báo nào cho đến khi mở khoá quyền hạn. ]
Cẩm Ninh hừ lạnh một tiếng, nó quả thực rất tàn nhẫn.
Tuy nhiên, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi biết chiếc xe bán đồ ăn này cũng có thể nâng cấp.
Nếu người khác kiếm tiền mua nhà, thì cô kiếm tiền trả nợ và nâng cấp xe. Nếu cô có thể biến xe bán đồ ăn này thành một chiếc RV (nhà xe di động) sang trọng đầy đủ tiện nghi có thể đi du lịch cùng gia đình, chẳng phải sẽ tốt hơn là mua một căn nhà cố định sao?
Nghĩ thôi cũng thấy tươi đẹp rồi.
Cẩm Ninh tưởng tượng ra khung cảnh trong tương lai, càng nghĩ càng hưng phấn, thậm chí còn bắt đầu liệt kê những thứ mình cần nhất trong một cuốn sổ nhỏ, hy vọng một ngày nào đó sẽ có được tất cả khi mở khóa được quyền hạn.
Đột nhiên cô cảm thấy hệ thống không còn đáng ghét nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)