Nháy mắt đã mười giờ, Cẩm Ninh thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi đến phố ăn vặt.
Lúc này, quả nhiên các vị trí tốt đã không còn, cũng may là cô không muốn đổi chỗ, dù sao cũng có khách quen rồi, cô chỉ hy vọng vị trí hôm qua không bị đoạt thôi.
Cũng hên là địa điểm đó khá xa nên không ai quan tâm, nên cô có thể tiếp tục dựng trại đóng quân ở đó.
Chị gái bán thịt om cuốn bên cạnh đã đến đây từ lúc rạng sáng, nhìn thấy Cẩm Ninh thong thả đỗ xe mở quán, lại vừa lo lắng và tiếc hận nói với cô: “Ai da, em mở quán thật đúng giờ mà, sáng sớm này có hai ông bà lão đến đây, không thấy em liền đi rồi, chị đã nói cho bọn họ biết thời gian mở quán của em, nhưng không biết họ có tới nữa hay không."
Cẩm Ninh trong lòng mắng hệ thống một phen, trên mặt mỉm cười nói: "Cám ơn chị đã thông báo thời gian buôn bán hộ em. Không sao đâu ạ, nếu bọn họ vẫn muốn ăn, nhất định sẽ quay lại thôi."
"Em thật lạc quan, nếu là chị thì đã đau lòng muốn chết rồi."
Chị gái cảm thấy các hàng quán cạnh tranh khốc liệt như vậy, người làm chủ sao có thể tùy tâm sở dục được, ai mà không trợn mắt hận không thể cắm rễ quầy hàng của mình ở đây.
Không thể đơn giản nói là nghé con mới sinh không sợ cọp được, cô ấy xem như là thấy chân nhân rồi.
Cẩm Ninh trong lòng rơi lệ, chị gái đau lòng, còn cô đây là đau thịt.
Ai lại không muốn sáng sớm mở hàng tốt đẹp, đại cát đại lợi, cả ngày đều hanh thông chứ.
Nhưng cẩu hệ thống lại đang bóp cổ cô, cô có muốn sớm cũng không sớm được.
Từ khi ăn một lần vào ngày hôm qua, sau khi trở về nhà, ông ăn cái gì cũng cảm thấy nhạt nhẽo, cứ tâm tâm niệm niệm xúc xích nướng của hàng này.
Sáng sớm nay sau khi đưa cháu đi học, ông lấy cớ ra công viên xem người ta đánh cờ rồi vòng sang phố ăn vặt, định lén ăn một cây cho đỡ thèm nhưng cuối cùng lại vô ích.
Khi ông cảm thấy mất mát quay đầu lại, liền nhìn thấy người bạn già không biết theo đuôi ông từ lúc nào, vừa vặn bị bắt quả tang.
Lúc đó, ông hận không tìm được cái lỗ chui xuống, lần đầu tiên bị bắt quả tang đi ăn mảnh, thất mất mặt.
Đang lúc ông còn tưởng mình sẽ bị răn dạy, thì người bạn già lại chuyển chủ đề nói chuyện, trách cứ ông đi ăn mảnh, là đồ không có lương tâm.
Sửng sốt một lúc lâu thì ông mới nhận ra rằng người vợ của mình cũng thèm món ăn này. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên trong đời, người bạn già của mình nhịn đau ví tiêu tiền.
Sau khi hỏi thăm về giờ làm việc, hai người liền đến công viên gần đó đi dạo, chờ đợi chủ quán mở cửa.
Hai người họ vốn thường lui tới công viên để tìm kiếm việc vui, nhưng nay lại khó tập trung tinh thần thưởng ngoạn, toàn bộ tâm trí họ đều tràn ngập dư vị khó quên của xúc xích nướng.
Thời gian trôi qua, cảm giác tâm can ngứa ngáy không ngừng tra tấn bọn họ, nên mới có một màn thúc giục vào lúc này.
"Vâng, hai người đợi cháu một chút."
Ông lão thuần thục quét mã QR thanh toán, rồi cùng lão phu nhân của mình nhìn Cẩm Ninh thao tác.
Hôm qua lần đầu tiên đến đây, họ chỉ lo nhìn xúc xích nướng nên phớt lờ các động tác của Cẩm Ninh, nhưng hôm nay nhìn lại, cảm thấy cô bé thuần thục như tay lão luyện vậy.
Bà cụ tò mò hỏi: “Đây không phải lần đầu tiên cô bé buôn bán đúng không?”
"Trước đó cháu từng bán ở nơi khác, hôm qua mới dọn đến đây ạ."
"Chuyển tới đây cũng tốt, ở đây có rất nhiều người, sức chi tiêu cũng mạnh, đồ ăn của cháu lại ngon như vậy, không cần lo không bán được hàng, bọn ta sẽ còn tới nữa?" Bà cụ nửa khuyến khích nửa an ủi.
"Cảm ơn sự ủng hộ của ông bà, cháu sẽ không ngừng cố gắng ạ."
Trong lúc bọn họ tán gẫu thì thì xúc xích đã nướng xong, cô gói chúng trong giấy thấm rồi đưa cho bọn họ.
Hai người vừa cầm lấy liền đưa ngay vào miệng, nhấm nháp từng chút một, dù có ăn bao nhiêu lần thì vẫn là hương vị quen thuộc này, ngậy mà không ngấy, xốp ẩm mà không khô, ăn ngon tuyệt!
Sau khi tiễn hai lão tiền bối đi, thì nhóm nam lập trình viên tối qua liền chạy tới, năm người đứng trước quầy hàng mà thở hổn hển.
Cẩm Ninh chỉ cảm thấy như có mảng bóng đen đột nhiên đập vào mắt cô, vây quanh vỉ nướng của cô, trong mắt mọi người đều tràn ngập ánh sáng rực rỡ.
"Bà chủ, cho 20 cây xúc xích nướng, gói làm bốn phần."
Cẩm Ninh sửng sốt một lúc, mới nhận ra vị khách hàng mua cuối cùng vào tối qua trước khi cô đóng quán, trong lòng cảm thấy vui mừng vì lại là khách quen!
"Vâng, xin chờ tôi một lát."
Cẩm Ninh thuần thục bóc xúc xích ra và xếp từng chiếc lên vỉ nướng.
Đây là đơn hàng lớn nhất kể từ khi quán khai trương đến nay, vốn tưởng rằng chiếc bếp nướng nhỏ sẽ kham không nổi, kết quả khi cô đặt những chiếc xúc xích lên nướng thì chiếc vỉ nướng đã mở rộng vô tận, lấp đầy cả gian hàng, lượng than củi bên dưới cũng tăng theo số lượng đồ ăn, một lần nướng 20 cây là không thành vấn đề.
Tốc độ nấu nướng và nhiệt độ đun cũng rất nhanh chóng, chưa đầy một phút, hai mươi cây xúc xích đã được nướng xong.
Sau khi Cẩm Ninh dựa theo yêu cầu mà đóng gói xong, vừa ngẩng đầu lên, trong mắt năm người đàn ông đều tràn ngập sự kinh ngạc.
"Bà chủ, công nghệ vỉ nướng này của cô thật tiên tiến, có thể kéo dài vô tận, nướng còn nhanh, lợi hại quá.”
Nhờ điểm độc đáo này mà đã thành công khiến sự chú ý vào xúc xích nướng của những người đàn ông kỹ thuật phân tán.
Đã không tính hương vị xúc xích nướng ngon thì thôi, đến thiết bị nướng còn tiên tiến như vậy, chẳng nhẽ chủ quán là đại lão ẩn mình sao?
Có khi là đại tiểu thư của nhà nào đó muốn trải nghiệm cuộc sống cũng nên?
"Chỉ một công cụ do con người thiết kế thôi, không có lợi hại như các anh nghĩ đâu." Cẩm Ninh nói dối không chớp mắt.
"Tôi kỳ thật nợ cô một lời xin lỗi, thực xin lỗi, ngày hôm qua là tôi quá nông cạn, tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, xin lỗi.” Hướng Nam khom lưng cúi đầu thật sâu về phía cô.
"???" Cẩm Ninh tức khắc sững sờ tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt.
Mấy người đồng nghiệp đi cùng anh ấy cũng không giải thích mà chỉ cười nói: "Cảm ơn vì sự hiếu khách, ngày mai bọn tôi sẽ lại đến, tạm biệt!"
Nhóm người vội vàng rời đi, để lại Cẩm Ninh một mình hỗn độn trong gió, rốt cuộc anh ta nói cái quái gì vậy?
Cẩm Ninh không cho phép bản thân nghĩ nhiều nữa, lại có một vị khách quen khác đến, chính là cô gái ngày hôm qua đã tới cùng bạn trai Nguỵ Tâm Di.
"Chào bà chủ nhỏ, nay tôi lại đến nè." Cô ấy cười khanh khách và vẫy tay chào Cẩm Ninh.
"Xin chào, bạn cần gì?" Cẩm Ninh cũng khách sáo hỏi lại.
“Tôi muốn hai cây xúc xích nướng, một cây ăn ở đây và một cây đóng gói, cảm ơn.”
"Được, xin hãy chờ một lát."
Cẩm Ninh bóc xúc xích ra nướng, mùi thơm quen thuộc lập tức xộc vào khoang mũi Ngụy Tâm Di, khiến con sâu háu ăn tàn sát bừa bãi trong bụng.
Cô ấy không khỏi khen ngợi: “Xúc xích nướng của bà chủ nhỏ là món ngon nhất mà tôi từng ăn, cảm giác như miệng tôi bị xúc xích nướng của cô chiều hư rồi, sau khi về nhà thì ăn cái gì cũng đều không ngon, cả trái tim và tâm trí chỉ toàn là nó thôi."
"Đó thực sự là niềm vinh hạnh của tôi." Cẩm Ninh cười cười.
“Quan trọng nhất chính là nó không chỉ ngon mà còn là Thần Khí kiểm nghiệm nhân phẩm con người.”
Cẩm Ninh tò mò nhìn cô ấy, sau đó cụp mắt nhìn xúc xích nướng trong tay, lẩm bẩm: “Hình như chỉ là xúc xích nướng bình thường thôi mà.”
Sao lại trở thành Thần Khí kiểm nghiệm nhân phẩm con người được?
Chẳng nhẽ nó còn có chức năng ẩn?
Ngụy Tâm Di nhìn bộ dáng mơ hồ của Cẩm Ninh, cảm thấy cô thật đáng yêu, tức khắc cười lớn.
Cô ấy kể cho cô nghe về chuyện hôm qua chia tay bạn trai, cuối cùng còn nói thêm: “Thật ra tôi sớm đã muốn chia tay từ lâu rồi, chỉ là thiếu một phần quyết tâm, dùng 20 tệ để thấy rõ bộ mặt thật của một người, mua bán thế này quá hời rồi, không có trói buộc, tôi có thể ăn bao nhiêu tùy thích, ai mà quản được.”
"Chúng ta vất vả kiếm tiền còn không phải chỉ vì cái miệng sao, ăn uống đầy đủ mới có động lực phấn đấu, bà chủ nhỏ có thấy đúng không?"
Cẩm Ninh gật đầu đồng tình: “Bạn nói không sai, phải biết đối xử tốt với bản thân chứ, tôi ủng hộ bạn.”
Bà chủ nhỏ lạc quan vui vẻ, tư tưởng độc lập, xứng đáng có được một người bạn đời thật tốt.
Ngụy Tâm Di nhận lấy xúc xích nướng, đưa tay ra tự giới thiệu: "Tôi tên là Ngụy Tâm Di, rất vui được gặp cô. Nếu có thời gian thì chúng ta cùng nhau đi chơi nhé, tôi làm việc ở ngay tòa nhà phía trước ấy."
Cô ấy chỉ vào tòa cao ốc chọc trời đối diện với phố ăn vặt.
Cẩm Ninh theo hướng cô ấy chỉ mà nhìn thoáng qua, rồi sau đó bắt tay lại với cô ấy: “Tôi tên Cẩm Ninh, rất vui được gặp cô. Đây là thời gian buôn bán của tôi, ngoài giờ làm việc thì đều rảnh."
Cô chỉ bảng thông báo thời gian buôn bán, Ngụy Tâm Di nhìn sang liền trợn mắt há mồm.
Là một cẩu nhân viên thiết kế, cô ấy rất thích thời gian làm việc và những ngày nghỉ theo quy định Nhà nước của Cẩm Ninh.
"Cô là chủ quán tùy hứng nhất mà tôi từng thấy, là dạng người không màng sống chết mà tuỳ ý làm bậy ấy, ôi ôi, hâm mộ quá!”
Ngụy Tâm Di giả vờ gào thét, nhưng hâm mộ là thật.
Cẩm Ninh liền dở khóc dở cười, cô muốn nói, tin tôi đi, tôi không hề muốn nhàn rỗi như vậy đâu, nhưng nói ra mấy lời này thì nghe lại có vẻ khoe khoang, sẽ chỉ khiến cô càng thêm khó chịu hơn.
Cô cười cười, thức thời giữ im lặng.
Cô còn chưa kịp trải nghiệm sóng gió chốn công sở thì gia đình đột nhiên xảy ra chuyện, cô không còn cách nào khác là phải tiếp quản chiếc xe bán đồ ăn của mẹ mình, bây giờ có vẻ như đó cũng không phải là chuyện xấu.
Khi bắt đầu buôn bán, cô quả thực cảm thấy lo lắng cho tương lai bấp bênh của mình, nhưng một khi đã đi đúng hướng, thu nhập hứa hẹn sẽ hơn rất nhiều so với một công việc thông thường. Tất nhiên, tiền đề là phải hoạch định đúng đắn.
Cũng may, cô không phải lo lắng về chuyện này. Hơn nữa, hệ thống ràng buộc với cô, cũng gánh vác nhiệm vụ lập kế hoạch tương lai cho cô, theo hướng đi hiện tại, cô cảm thấy khá lạc quan.
Cần phải nói rằng mặc dù hệ thống này hầu như lúc nào cũng tàn nhẫn nhưng nó có những ưu điểm riêng trong việc hoạch định, nếu cân bằng được ưu điểm và nhược điểm thì nó có thể được coi là một hệ thống tốt.
Cô thậm chí đã nhiều lần nghĩ rằng sự xuất hiện của hệ thống có thể là sự bảo vệ của cha mẹ cô trên thiên đường.
Chắc chắn họ đang bảo vệ cô ở nơi mà cô không thể nhìn thấy.
Sau khi Nguỵ Tâm Di kết bạn WeChat với Cẩm Ninh xong thì vội vã trở về làm việc.
Ở đầu phố ăn vặt.
Hai sinh viên đại học Hồ Tiêu và Quách Hạ đã đến vào ngày hôm qua, hôm nay đã dẫn bạn cùng phòng đi mua đồ ăn cùng.
Nhân Nhân vừa chọn bánh ở một quán bột lọc, vừa hỏi Hồ Tiêu: "Xúc xích nướng 20 tệ có thực sự ngon hơn xúc xích nướng 3 tệ không?"
"Đương nhiên là rất ngon, nếu không ngon thì cho cậu ấn đầu tớ vào bồn cầu." Hồ Tiêu lập lời thề son sắt.
"Ban đầu, bọn tớ muốn mua cho các cậu mỗi người một phần vào ngày hôm qua, nhưng lại nghĩ ăn ngay khi nướng xong sẽ ngon hơn, cho nên hôm nay mới rủ các cậu tới đây, các cậu nhất định nên thử một lần, nếu không mua chỉ vì sợ bị lừa mất 20 tệ thì đó là một thiệt thòi lớn cho mấy cậu, nó thật sự là mỹ vị nhân gian gian đấy!
Hồ Tiêu rất thích ăn nó, nếu mấy đứa bạn tốt mà không ăn thì cô ấy thật sự sẽ đau lòng.
Quách Hạ ở bên cạnh liên tục gật đầu tán thành: “Không ăn là sẽ hối hận lắm đấy.”
"Lần đầu tiên thấy hai cậu nỗ lực như vậy, có vẻ như nó rất ngon, vậy mình sẽ ăn thử nó một lần.” Nhân Nhân vui vẻ đồng ý.
Kỳ Kỳ còn nói: “Vậy thì tớ sẽ thay trà sữa bằng xúc xích nướng.”
Chủ quán hàng bánh bột lọc tò mò hỏi: “Quán xúc xích nướng đó bán ở đâu vậy? Nghe có vẻ khá đắt, thực sự ngon đến vậy sao?"
"Rất rất ngon, là chiếc xe bán đồ ăn màu hồng phấn ở cuối phố, chủ quán là một chị gái nhỏ, nếu bà chủ có thời gian thì có thể đến ăn thử."
"Thật sao, vậy khi nào rảnh tôi sẽ đến nếm thử."
Quách Hạ nghĩ đến thời gian buôn bán của Cẩm Ninh, trầm ngâm nói thêm một câu với đối phương: “Nhưng chỉ mua được trong giờ làm việc của chủ quán đó.”
Bà chủ quán bánh bột lọc lập tức vui vẻ: “Lần đầu tiên tôi nghe thấy một chủ quầy hàng thú vị như vậy, phải đến coi thử mới được, xong việc tôi sẽ đến đấy ngay. "
"Được, gặp lại sau nhé bà chủ."
"Đi thong thả."
Cả nhóm vừa rời đi, Triệu Hoa bán xúc xích nướng bên cạnh, lập tức đi tới hỏi thăm: “Có phải xúc xích nướng 20 tệ mà bọn họ nói đến là do người mới đến bán đúng không?”
"Chắc là vậy, phỏng chừng là một thanh niên trẻ tuổi, chỉ mở quán trong 8 tiếng, mới mẻ làm sao."
Hạ Anh cảm khái xong, nói với Triệu Hoa: "Nhưng anh cũng không cần phải sợ, bên kia khá lười biếng, nên sẽ không uy hiếp đến anh đâu.”
"Cô ta có mở quán cả ngày cũng không thể đe dọa đến tôi được, một cây xúc xích nướng 20 tệ, đây rõ ràng ràng là ăn cướp mà, ngay cả khi bây giờ buôn bán tốt thì cũng là do khách hàng nhất thời cảm thấy mới lạ mà thôi, không thể trụ lâu được.”
Triệu Hoa đã bán xúc xích nướng ở con phố ăn vặt này được 5 năm rồi, có món quái dị nào mà ông ta chưa từng thấy qua chứ.
Nghe những cô bé đó mô tả, đoán chừng chỉ là quán của một người nổi tiếng trên mạng nào đó, vì mới lạ nên mới thu hút được chú ý, trụ được cùng lắm là nửa tháng.
Hạ Anh tán thành: “Đúng vậy, mấu chốt của phố ăn vặt chính là giá cả phải chăng, lãi ít bán nhiều. Xúc xích nướng có giá cao ngất ngưởng này không thể tồn tại lâu trong thị trường được, nhưng cứ đi ăn thử cũng không sao, tí nữa tôi sẽ đi mua, cô không đến để tìm hiểu rõ thực hư sao?”
"Không cần đến.”
Đùa gì chứ, một nhà bốn người ông ta chiếm giữ bốn gian hàng có phong thủy tốt nhất ở đây, chỉ có nhà ông ta là ăn nên làm ra, một hai người mới căn bản không thể làm rung chuyển được địa vị long đầu (vị trí số một) của ta được, việc gì phải sợ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

