Cẩm Ninh ngày đầu tiên mở quán đã có khách quen, cô thực sự đã nghĩ đến việc có nên giữ chân khách hàng bằng cách thành lập một group chat hay không.
Nhưng khi nghĩ làm như vậy sẽ khiến khách hàng cảm thấy cô đang cố tình trói buộc họ, liền cũng chẳng nghĩ nữa.
Sẽ hợp lý hơn nhiều nếu khách hàng chủ động nói ra, và tất nhiên cô cầu mà không được.
Cô vừa định trả lời thì hệ thống xuất hiện.
[ Không được phép bán hàng ngoài giờ làm việc]
“Khách hàng đặt hàng trước không được sao?” Cẩm Ninh cùng nó đối thoại trong đầu.
[ Không được phép bán hàng ngoài giờ làm việc]
"······"
Hệ thống đáng chết, thật đúng là không biết linh hoạt, đáng giận.
"Không cần hẹn trước, các bạn chỉ cần đến trong giờ bán, là đều có thể ăn."
Cẩm Ninh chỉ vào tấm biển gỗ trên song cửa sổ, mọi người ở đây đều đồng loạt nhìn sang, sau đó cùng nhau đau lòng.
Giỏi quá mà, thở gian mở hàng ngắn còn chưa nói, lại còn nghỉ cả cuối tuần và các ngày lễ, ai mà không hâm mộ chứ.
Sau khi đọc xong, nhóm sinh viên càng choáng váng hơn.
Là khách quen ở phố ăn vặt, những chủ quán mà họ thường đến, ai mà không 996 hay 007 chứ, dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó, đều không vì kiếm tiền sao.
Hơn nữa, buôn bán càng tốt thì mở quán càng lâu, còn hận không thể bán không ngủ không nghỉ 24h kìa.
Nếu Cẩm Ninh có thể nghe thấy được tiếng lòng của khách hàng, có khi bị làm cho tức chết dù đang sống sờ sờ.
Cô nào có làm bộ làm tịch như vậy, cô nào muốn chỉ làm mỗi 8 tiếng chứ!
Mấy cô gái công sở đau lòng nhìn nhau, cực kỳ hâm mộ, lại cũng có chút oán niệm.
Trong thế giới ngày nay, làm công ăn lương còn không bằng bán xúc xích nướng!
"Được rồi, vậy chúng tôi sẽ cố gắng đến trong giờ làm việc của cô, tạm biệt."
Váy Trắng vẫy tay tạm biệt cô, rồi kéo bạn cùng nhau rời đi.
Sau khi bọn họ rời đi, hai nữ sinh viên vẫn đang quan sát, đã hoàn toàn gạt bỏ nghi ngờ.
Chỉ cần nghe chị gái mặc váy trắng mô tả hương vị xúc xích nướng, sau đó lại ngửi thấy mùi thơm của xúc xích nướng trên tay nhóm người họ, thì con sâu háu ăn trong bụng sớm đã gào khóc đòi ăn, giờ phút này, hai cô ấy không thể chờ đợi lâu hơn được nữa.
Cắn răng dậm chân, lớn tiếng nói: “Chị ơi, chúng em cũng muốn hai cây xúc xích nướng, ăn ngay ở đây.”
"Được, xin hãy chờ một lát."
Cẩm Ninh bóc hai cây xúc xích mới ra để nướng, sau khi hai người trả tiền, ánh mắt họ dõi theo từng động tác của cô.
Với kỹ năng điêu luyện, chị gái nhỏ cắt bỏ những chiếc khóa kim loại ở hai đầu xúc xích, cắm một xiên tre vào một đầu, rồi đâm dọc xuống bằng những ngón tay thon thả của mình. Một cây xúc xích nướng hoàn chỉnh hiện ra trước mắt, mùi thịt tức khắc xông vào mũi.
Xúc xích vừa được đặt lên vỉ nướng đã phát ra âm thanh "xèo xèo" nhỏ. Rõ ràng chỉ có một mặt đang nướng nhưng toàn bộ xúc xích đều phình lên vì nhiệt.
Phần thân phình nhảy múa trên vỉ nướng, phần mỡ óng ánh từ vết bục trên thân chậm rãi chảy xuống than hồng, kích thích một mùi thơm trái cây tươi mát nồng đậm.
Khi họ nhìn lại cây xúc xích nướng, nó đã chuyển sang màu vàng hấp dẫn, mắt thường cũng có thể thấy sự bông xốp và giòn rụm của nó.
Than củi của chị gái nhỏ cũng thật thần kỳ, nóng nhanh còn không nói, lại còn mang theo mùi hương trái cây, xúc xích nướng cũng không quá dầu mỡ, mùi thơm trái cây thoang thoảng khiến bản thân nó càng thơm ngào ngạt tươi mát hơn.
Khiến người ta phải chảy nước miếng.
Hai người đồng thời nuốt khan, sự chờ mong trong mắt họ đạt đến đỉnh điểm.
“Được rồi.” Cẩm Ninh hai tay đưa cho bọn họ, “Nhiệt độ vừa phải, sẽ không làm bỏng miệng.”
Hai người vội vàng giơ tay đón lấy, rồi trực tiếp cho thẳng vào miệng, hương vị đúng như mong đợi, mùi thơm và chất lượng thịt vượt trội hơn hẳn bất kỳ cây xúc xích nướng nào họ đã từng ăn, quả thực là một bữa thịnh yến cả về phần nhìn lẫn phần vị.
"Ôi! Ngon quá." Hồ Tiêu gật đầu khen ngợi.
"Ôi ôi ôi!" Quách Hạ xúc xích đầy mồm nên không nói được, chỉ có thể gật đầu ậm ừ.
Có thể thấy từ đôi mắt sáng của cô ấy rằng nó ngon ngoài sức tưởng tượng.
Hai người ăn nhoằng cái hết một cây xúc xích nướng, vẫn chưa hết thèm.
"Xúc xích nướng ngon quá, có muốn mua cho Nhân Nhân và Kỳ Kỳ mỗi người một phần không?"
Quách Hạ từng bước nhìn cây xúc xích mới được đặt lên vỉ nướng, rất muốn ăn thêm một phần nữa, nhưng tiền cơm hôm nay đã dùng hết, muốn ăn tiếp thì phải đợi đến ngày mai.
Phòng ký túc xá của họ là phòng bốn người. Bởi vì cả hai đều là những kẻ tham ăn có thâm niên, cho nên cảm tình với nhau rất tốt, có đồ gì tốt đều chia sẻ cho nhau.
Hồ Tiêu vừa mút thanh tre vừa hồi tưởng: "Không mua thì tốt hơn, chúng ta phải chần chừ mất bao lâu mới mua, dù hương vị có ngon đến đâu thì khi mang về cũng phải lao lực giải thích, không bằng lần sau dẫn họ đến đây, trực tiếp ngửi và nhìn thật rõ ràng, càng có lực thuyết phục hơn, nếu không sẽ dễ gây ra mâu thuẫn lắm.”
Quách Hạ gật đầu đồng ý, mọi người đều phải lên kế hoạch chi tiêu hàng tháng, thỉnh thoảng thèm lắm mới đến chợ đêm mua đồ ăn, 20 tệ ở căng tin là đủ cho bữa sáng và bữa trưa, nếu tùy tiện mua về thì sợ bọn họ không tiếp nhận nổi, vẫn là nên đưa họ đến tự mình trải nghiệm thì hơn.
*
Sau khi Cẩm Ninh tiễn mấy đợt khách hàng này đi, trong khoảng thời gian tiếp theo lại không có khách hàng mới nào đến.
Cô cũng không vội. Theo mô tả của hệ thống, xúc xích nướng sẽ luôn giữ được hương vị tốt nhất, dù nướng bao lâu cũng không thay đổi hương vị, cũng không ảnh hưởng đến hình thức bên ngoài.
Nói như vậy, cô luôn có thể dựa vào mùi thơm để thu hút khách hàng, không cần phải lo lãng phí nguyên liệu.
Thời gian rất nhanh đã đến 9h30, một nhóm nam văn phòng bước ra khỏi tòa nhà văn phòng gần phố ăn vặt nhất.
Bọn họ mặc áo sơ mi kẻ caro có màu sắc khác nhau, vừa đi vừa tháo thẻ nhân viên trên cổ ra, mặt mày ai cũng mệt mỏi.
“Tối nay ăn gì?” Có người hỏi.
"Đã chín giờ rưỡi rồi, ăn bừa một bữa rồi về tắm rửa ngủ nghỉ thôi."
“Vậy thì đến phố ăn vặt phía trước đi, mình tăng ca đêm đến mất cả vị giác, cần chút vị nặng đô để kích thích khẩu vị.”
"Món ăn thiên cay nhất định phải là Malatang (lẩu cay) rồi. Trong đêm xuân lúc ấm lúc lạnh này, đồ ăn hôi hổi là thích hợp nhất.”
"Nếu ăn Malatang, thì mỗi người cũng ăn một cây xúc xích nướng nữa, đi đi đi."
Một nhóm người đột nhiên trở nên tràn đầy sinh lực, bước nhanh qua đường về phía đích đến.
Năm phút sau, cả nhóm đến phố ăn vặt, ngựa quen đường cũ đi bộ đến các quầy hàng mà họ hay lui tới. Sau khi gọi món, họ tìm một chiếc bàn để ngồi xuống.
Người đàn ông muốn ăn xúc xích nướng hỏi mấy người đồng nghiệp đi cùng: “Các cậu đều muốn ăn xúc xích nướng phải không?”
Mọi người đồng thanh nói: "Muốn muốn muốn."
"Được rồi, để mình đi mua cho các cậu. Các cậu cứ ăn lẩu cay trước đi, tớ nghĩ sẽ phải đợi xúc xích nướng một lúc ấy.”
"Tìm quán không đông người cũng được. Dù sao thì vị cũng giống nhau."
“Cũng đúng, vậy mình đi đây.”
Anh ấy đi thẳng đến các quầy xúc xích, ngạc nhiên khi thấy ở quầy hàng nào cũng đều có người xếp hàng, không có quán nào không đông.
Đang định trở về ăn xong rồi đi mua sau, thì bỗng ngửi mùi thịt thơm quyện lẫn chút mùi than nướng trên chóp mũi, làm nhân tâm anh ấy ngứa ngáy.
Mũi anh ấy ngửi ngửi, vô thức tìm kiếm về hướng có mùi hương.
Đi được vài bước, nhìn thấy một mảnh màu hồng phấn nhỏ giữa dãy quầy hàng đầy màu sắc và ánh đèn điện chói lòa, ma xui quỷ khiến anh ấy bước nhanh qua chỗ đó.
Khoảnh khắc đứng trước xe bán đồ ăn, mùi thơm đọng lại trên chóp mũi lập tức tràn vào tràn ngập sức mạnh.
Đối với người không thịt không vui mà nói, loại hương thơm này có thể gọi là sức hấp dẫn trí mạng, chỉ một chút thôi cũng khiến người ta phải bám dính.
Mắt người đàn ông dán chặt vào cây xúc xích nướng cho đến khi nó chín vàng giòn.
Tiếng mỡ xèo xèo nhỏ giọt vào đống lửa than hồng lập tức đánh thức con sâu háu ăn trong bụng, cảm giác đói chợt dâng trào khắp người, nước bọt trong miệng không ngừng trào ra như lũ vỡ bờ.
Anh ấy không khỏi nuốt nước miếng, dứt khoát order: “Chủ quán, cho năm cây xúc xích nướng, bốn cây gói lại, một cây ăn ngay tại chỗ.”
Cẩm Ninh đôn đả báo giá: "20 tệ một cây xúc xích nướng, năm cây là 100 tệ."
Động tác quét mã của người đàn ông đột nhiên dừng lại: "20 tệ một cây?!"
Cẩm Ninh chỉ vào bảng giá: “Vâng.”
Người đàn ông thoáng nhìn nụ cười dịu dàng của Cẩm Ninh, anh ấy hơi khó quyết định, nếu không mua thì mình sẽ có vẻ keo kiệt.
Nhưng cái giá quá lố bịch. Chẳng trách ở đây không có người xếp hàng, có phải bán rất ế phải không?
Người đàn ông lại liếc nhìn cái xe bán đồ ăn và Cẩm Ninh, sự mong đợi trước đó của anh ấy biến thành thái độ khinh thường sâu sắc.
Quả nhiên, càng hot càng giết người tàn nhẫn, chậc!
Gác lại sự oán giận trong lòng, anh ấy dũng cảm quét mã QR thanh toán: “Của anh đây, xin hãy nhận lấy.”
"Được rồi."
Cẩm Ninh thuần thục gói bốn phần, và đưa cho anh ta một phần bọc trong giấy thấm dầu, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Nhiệt độ vừa phải, anh không cần đợi nguội để ăn đâu.”
“Được.” Người đàn ông tuy có chút miễn cưỡng nhưng vẫn lịch sự nói cảm ơn: “Cảm ơn.”
"Cảm ơn sự ủng hộ của quý khách, hoan nghênh lần sau ghé thăm."
Người đàn ông đeo kính gật đầu rồi nhanh chóng bước đi, như thể có một con sói đói ăn đang đuổi theo phía sau anh ấy.
Quay trở lại chiếc bàn nhỏ nơi người đồng nghiệp đang ngồi, anh ấy tức giận ngồi xuống, vẻ bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt.
"Có chuyện gì vậy? Mua xúc xích nướng thôi sao lại tức giận như vậy? Ai chọc giận cậu à?" Một đồng nghiệp cười nói đùa.
Người đàn ông đặt mấy cây xúc xích trong tay vào giữa bàn, lắc lắc rồi hỏi: “Có thơm không?”
Mấy người vô thức hít một hơi thật sâu, đồng loạt gật đầu.
"Rất thơm, đầy hương vị thịt."
"Cảm giác khác với xúc xích bột mà chúng ta ăn trước đây."
"Nó có mùi giống như bánh thịt chiên. Chẳng lẽ là xúc xích nguyên chất sao?"
"Câu mua nó ở đâu? Có phải của người mới không?"
Mọi người nhìn hộp đóng gói trên tay anh ta, có người sốt ruột giật lấy túi, rồi đặt lên bàn và chia cho nhau.
Vừa mở hộp ra, mùi thịt thơm nồng nàn cùng mùi trái cây nhẹ nhàng xộc thẳng vào mũi khiến ai nấy đều ứa nước miếng.
“Đoán xem nó giá bao nhiêu?” Người đàn ông hất cằm ra hiệu.
"Không phải đều là 3 tệ sao? Cần gì phải đoán?"
Người đàn ông cười cay đắng nói: "20 tệ mỗi cây, có ổn không!"
"20 tệ!!!"
"Cái quái gì vậy?"
"Thịt tiên à?!"
"Khó trách sắc mặt cậu lại cay đắng như thế, bị lừa sao?"
Người đồng nghiệp đưa cây xúc xích nướng đến gần, cẩn thận quan sát xung quanh rồi nhận xét: “Trông rất đẹp mắt, rất thơm, nhưng không đáng 20 tệ. Chẳng nhẽ chủ quán là mỹ nhân, nên cậu ngại từ chối đúng không?"
Những người khác bật cười, người đàn ông lúng túng nói: "Có cái rắm! Mình bị xúc xích nướng hấp dẫn, thậm chí còn không để ý chủ quán là nam hay nữ, chỉ nhìn thoáng lúc trả tiền thôi."
“Có phải là vì cậu muốn giữ được thể diện nên cắn răng chịu mua đúng không?”
Người đàn ông suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Đúng vậy, này, quên đi quên đi, mình đã mua cho mọi người hết đấy, đừng lãng phí, ăn ăn ăn!"
Mọi người mỉm cười đưa xúc xích vào miệng, sau khi cắn một miếng, họ lập tức choáng váng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
