Cố An mặc quần áo xong liền nhanh chóng chạy ra ngoài. Khi đi ngang qua Noãn Noãn và Cố Minh Lễ, cậu ấy còn khoanh tay trước ngực rồi ngẩng cao cằm, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo.
Cố Minh Lễ chẳng thèm nhìn cậu ấy lấy một cái mà chỉ mân mê tóc, véo má hay nắm bàn tay nhỏ của Noãn Noãn. Anh ta vừa nựng vừa đưa ra những lời nhận xét "độc miệng".
"Cái móng giò này của em trông như chân gà vậy, bao giờ mới béo lên được đây?"
Noãn Noãn bị ví đôi tay như chân gà thì mặt mày ngây thơ lắc đầu: "Em không biết ạ."
"Chậc chậc... Tóc không ổn chút nào, khô quá rồi. Kiểu tóc này của em cũng lỗi thời lắm. Đợi lát nữa ăn xong, anh sẽ đưa em đi dưỡng tóc rồi sẵn tiện đổi một kiểu thật thời thượng luôn."
Noãn Noãn ngước nhìn, đôi mắt trong veo dán chặt vào đầu anh ta: "Có giống mái tóc đỏ của anh tư không ạ?"
Cố Minh Lễ đáp: "Không, chỉ đổi kiểu thôi chứ không nhuộm."
Hồi mới nhuộm tóc, anh ta đã bị ông cụ cầm gậy đuổi đánh chạy khắp sân. Nhưng tính anh ta vốn dĩ ương ngạnh, trong nhà càng cấm gì thì anh ta lại càng muốn làm cái đó, thế nên màu tóc trên đầu anh ta cứ vài tuần lại thay đổi một lần.
Bây giờ mọi người trong nhà đã quen rồi nên cũng mặc kệ anh ta cho khuất mắt xuôi tai. Thế nhưng nếu anh ta thật sự nhuộm tóc cho Noãn Noãn, anh ta dám lấy cái đầu trên cổ của Cố An ra bảo đảm rằng mình chắc chắn sẽ bị người lớn trong nhà "xử đẹp".
"Cái gì cũng nghe theo anh ta, nhỡ đâu anh ta làm cho em bộ tóc còn xấu hơn thì lúc đó trông em còn thảm hơn bây giờ đấy."
Vừa dứt lời, cậu ấy đã bị Cố Minh Lễ đá vào mông một cái kèm theo cái nhìn dành cho kẻ ngốc.
"Em tưởng ai cũng giống cái đầu heo của em chắc?"
Cố An xù lông: "Em nói sự thật thôi mà! Cố Minh Lễ, với cái gu thẩm mỹ kỳ quặc quái đản của anh mà cũng đòi dẫn nhóc ấy đi làm tóc à, cười chết heo luôn rồi."
Cố Minh Lễ cười lạnh: "Đúng là cười chết em rồi đấy."
Cố An một lúc sau mới phản ứng kịp, tức đến mức phồng má như cá nóc: "Anh cứ đợi đấy! Bây giờ em đánh không lại anh nhưng quân tử trả thù mười năm chưa muộn!"
Cố An có một ưu điểm là rất biết tự lượng sức mình, ví dụ như lúc này đây. Dù có tức đến mức nổ tung như cá nóc béo nhưng cậu ấy thừa biết mình không phải đối thủ của Cố Minh Lễ, thế nên cậu ấy sẽ không tự chuốc khổ mà xông lên ăn đòn đâu.
Cố Minh Lễ dùng tay so sánh chiều cao giữa đỉnh đầu Cố An và mình rồi bật ra tiếng cười có tính sát thương không cao nhưng độ sỉ nhục lại cực lớn.
"Ha... Anh có đợi em thêm mấy chục năm nữa thì em vẫn không phải đối thủ của anh đâu."
Cố An: "..." Cậu ấy tức đến mức sắp bốc khói, tay vung vẩy loạn xạ trong không trung rồi kiêu ngạo giơ hai nắm đấm về phía anh ta, dựng thẳng ngón giữa lên.
Cố Minh Lễ hét lên: "Cố An, em chán sống rồi đúng không!!"
Tiếng gầm tức giận tức thì của Cố Minh Lễ có thể nói là vang tận mây xanh.
Cố An làm xong cử chỉ đó liền vắt chân lên cổ mà chạy. Lúc tới cầu thang, cậu ấy một tay vịn lan can rồi nhảy phắt lên, mông đặt trên tay vịn vèo một cái trượt thẳng xuống dưới, vừa trượt vừa la hét ầm ĩ.
"Chú út, thím ơi! Anh tư lại muốn đánh cháu này!"
Cố Minh Lễ đuổi theo, đáng tiếc chỉ còn cách một nắm tay nữa là tóm được tên Cố An xảo quyệt kia rồi.
"Nói láo, là em khiêu khích anh trước!"
Cố An chạy đến nấp sau lưng thím Cố, giọng điệu nghe vô cùng ngây thơ và đáng thương.
"Anh tư cứ hay đùa, em nhỏ thế này thì khiêu khích anh kiểu gì được chứ? Hơn nữa em cũng đâu có đánh lại anh, chú út, thím ơi, hai người phải bảo vệ cháu đấy..."
Cố An rất thông minh, cậu ấy không chạy về phía ba mẹ mình vì biết họ sẽ chẳng bảo vệ cậu ấy đâu. Lúc này đương nhiên phải tìm thím út rồi, hì hì...
Cậu ấy nhỏ tuổi lại còn có vẻ ngoài ưa nhìn nên chỉ cần làm nũng một chút là các bậc bề trên sẽ thiên vị cậu ấy đôi phần, ít nhất cũng không để anh tư đánh cậu ấy được!
Quả nhiên, thím Cố vỗ vỗ vai trấn an Cố An rồi lườm con trai mình một cái cháy mắt.
"Cố Minh Lễ! Muốn đánh nhau đúng không? Lại đây mà so tài với mẹ này!"
Khóe mắt Cố Minh Lễ giật giật, anh ta câm nín đảo mắt một cái.
"Mẹ cứ bênh cái con cáo nhỏ đó đi!"
Mẹ Cố nhéo tai Cố An lôi lại: "Đừng có mà giả bộ ngây thơ. Ngày nào con không kiếm chuyện làm là trong lòng không chịu được đúng không hả?"
"Mẹ... mẹ... mẹ... nhẹ tay chút ạ..."
Ông cụ Cố bình thản liếc nhìn hai đứa cháu nội: "Noãn Noãn đâu?"
"Ở đây ạ."
Noãn Noãn dùng đôi tay nhỏ nắm lấy lan can, rụt rè thò cái đầu nhỏ xíu bù xù ra. Đôi mắt cô cong cong mang theo nụ cười trong trẻo, khóe miệng nhỏ nhắn xinh xắn khẽ nhếch lên một độ cong ngoan ngoãn.
"Ông nội ơi, Noãn Noãn ở đây ạ."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên, mọi người nhìn dáng vẻ vừa dịu dàng vừa thẹn thùng rụt rè như thỏ trắng của cô thì đều bật cười.
"Noãn Noãn mau xuống đây nào. Ăn sáng xong mẹ sẽ đưa con đi chơi."
"Dạ vâng ạ..."
Cô đang định đi xuống lầu thì lại được Cố Minh Lễ khom lưng bế bổng lên.
Noãn Noãn chỉ ngạc nhiên trong chốc lát rồi sau đó liền cười vui vẻ, chủ động ôm lấy cổ Cố Minh Lễ.
"Em cảm ơn anh tư ạ." Giọng nói ngọt ngào đến mức báo động.
Cố Minh Lễ ngoài mặt tỏ vẻ khinh khỉnh, thậm chí là chẳng thèm để tâm: "Chỉ là thuận tay thôi."
Nhưng khóe miệng anh ta đã âm thầm nhếch lên, trông ngốc nghếch đến mức mẹ ruột cũng chẳng muốn nhìn.
Tuy nhiên, hành động của anh ta vẫn khiến mọi người khá ngạc nhiên. Bởi lẽ Cố Minh Lễ vốn là kiểu người coi ai cũng là kẻ ngốc, mang đậm bản chất của hội chứng tuổi dậy thì "mọi người đều ngu ngơ chỉ mình tôi tỉnh táo". Anh ta tính tình nóng nảy và đặc biệt thiếu kiên nhẫn với trẻ con, vậy mà anh ta lại ngoại lệ rất kiên trì với Noãn Noãn.
Mẹ Cố và thím Cố nhìn nhau, cả hai đều thấy được vẻ an lòng trong mắt đối phương.
Mẹ Cố quay sang nhìn Cố An thì lại có ý vị giận mà không làm gì được. Thằng con trai ruột này thật sự ngốc hết thuốc chữa rồi, đợi đến ngày Noãn Noãn bị nhà chú út dụ dỗ đi mất thì cứ ở đó mà hối hận đi nhé!
Công tử Cố An nào đó tức giận lườm Cố Minh Lễ và Noãn Noãn một cái. Có gì hay ho đâu chứ! Mình mới là anh trai ruột của nhóc ấy mà!
"Bác gái ơi, ăn xong bác đưa Noãn Noãn đi làm tóc đi, trông thế này xấu quá."
Ông cụ Cố liếc mắt sang quát: "Anh đi nhuộm lại cái đầu tóc đỏ của anh cho tôi! Anh mà cũng có mặt mũi chê tóc Noãn Noãn xấu à!"
Cố Minh Lễ sờ sờ mũi rồi im lặng. Là một đại ca trùm trường, anh ta có thể ngoan ngoãn mặc đồng phục đã là mất mặt lắm rồi, mái tóc chính là sự kiên cường cuối cùng của anh ta, nói gì thì nói anh ta cũng nhất quyết không nhuộm về màu đen đâu!
"Noãn Noãn lại đây với ông nào."
Sau khi mắng Cố Minh Lễ một trận, ông cụ Cố liền biểu diễn màn thay đổi sắc mặt không chút sơ hở, đối với Noãn Noãn thì giọng điệu vô cùng ôn tồn và hiền hậu.
Hơn nữa còn công khai tiêu chuẩn kép một cách đầy hùng hồn trước mặt bao nhiêu người.
Cố Minh Lễ: "..." Thôi được rồi, ai bảo anh ta là con trai chứ? Thứ nhà họ Cố thiếu nhất chính là con gái mà.
Nhưng nếu đổi lại là anh ta thì đối với con trai anh ta cũng... ghét bỏ vô cùng, ví dụ như ông anh trai tự luyến nhà mình hay cái thằng nhóc Cố An này.
Tầm mắt anh ta và Cố An chạm nhau, cả hai đều tỏ vẻ chán ghét mà quay đầu đi chỗ khác.
Cố Minh Lễ: Sao nhìn thằng nhóc này càng ngày càng ngốc thế nhỉ?
Cố An: Đồ con heo đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển!
Sóng não của hai người vào khoảnh khắc này lại trùng khớp một cách kỳ lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)