Thế nhưng một cô bé được bọn họ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa như vậy lại bị bảo mẫu làm lạc mất.
Khi đó đúng lúc công ty xảy ra khủng hoảng nghiêm trọng, tâm phúc do chính tay ông cụ bồi dưỡng lại phản bội khiến nhà họ Cố rơi vào cảnh rối ren. Lúc bấy giờ tất cả mọi người trong nhà bao gồm cả ông cụ đều vô cùng căng thẳng và bận rộn, chính sự sơ suất ấy đã khiến bảo bối của gia đình bị thất lạc.
Ban đầu mọi người cứ ngỡ chỉ là do sự tắc trách của bảo mẫu, nhưng sau khi ba Cố âm thầm điều tra thì mới biết việc Noãn Noãn mất tích là do đám người đó đã cấu kết với bảo mẫu. Mục đích của chúng là muốn khiến nhà họ Cố suy sụp và rơi vào cảnh hoảng loạn.
Hơn nữa dự tính ban đầu của bọn chúng là bắt cóc Noãn Noãn để đe dọa nhà họ Cố, thế nhưng không biết sai sót ở khâu nào đã khiến cô bị thất lạc. Cuối cùng cũng chẳng ai biết tại sao cô lại lưu lạc đến tận thôn Tiểu Khê.
Việc Noãn Noãn mất tích quả thực đã giáng một đòn nặng nề vào nhà họ Cố. Tuy nhiên cuối cùng ông cụ đã xoay chuyển tình thế bằng những thủ đoạn cứng rắn để trừng trị toàn bộ những kẻ phản bội trong tập đoàn.
Sau đó ông cũng khuyên nhủ ba Cố phấn chấn trở lại để đích thân trả thù những kẻ tham gia vào vụ bắt cóc và khiến cô mất tích. Những kẻ đó cho đến tận bây giờ vẫn đang bị giam cầm trong tù và được "chăm sóc đặc biệt".
"Minh Lễ, còn không mau qua đây xem em gái cháu này!"
Thím Cố cất tiếng gọi một câu.
"Tới đây." Một giọng thiếu niên mang vẻ bất cần đời truyền tới.
Noãn Noãn mở to đôi mắt nhìn sang và phát hiện phía sau còn có một người anh trai trông rất đẹp trai. Đôi lông mày và ánh mắt của anh ta toát lên vẻ kiêu ngạo khó thuần, đặc biệt là mái tóc đỏ rực cực kỳ nổi bật khiến cô không kìm được mà cứ ngước nhìn mãi.
Ông nội Cố vừa nhìn thấy mái tóc đỏ của Cố Minh Lễ thì cơn giận lập tức bốc lên. Ông lườm anh ta một cái rồi quay vào nhà vì cảm thấy nhìn thêm một lần nữa cũng đủ làm đau mắt.
Chàng thiếu niên với đôi mắt sắc sảo nhìn về phía Noãn Noãn rồi nhướn mày tặc lưỡi một tiếng. Anh ta bước tới vò mạnh vào mái đầu xù của cô khiến cô bé suýt chút nữa thì ngã nhào.
Phía trên truyền đến tiếng cười nhạo: "Yếu xìu thế này, đứng còn không vững nữa cơ à."
Noãn Noãn: "..." Người anh trai này hơi tốn Noãn Noãn quá rồi.
Thím Cố nhíu mày và bắt đầu dạy dỗ con trai mình: "Thằng ranh con kia, con làm cái gì thế hả! Noãn Noãn còn nhỏ như vậy mà con không biết ra tay nhẹ chút à!"
Cố Minh Lễ ngoáy ngoáy lỗ tai: "Biết rồi biết rồi, lần sau con sẽ nhẹ tay hơn được chưa?"
"Noãn Noãn, đây là anh tư của con. Còn anh ba của con thì lúc này không biết đang đi đóng phim ở xó xỉnh nào rồi, đến tín hiệu cũng chẳng có nên nó vẫn chưa biết con đã về đâu."
Noãn Noãn ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi cất giọng mềm mại gọi: "Em chào anh tư ạ."
Khóe môi Cố Minh Lễ nhếch lên cười một cái, thế nhưng chẳng biết tại sao cái điệu cười này trông lại có chút đòn gánh, cảm giác như đang khiêu khích ai đó vậy.
Ba mẹ ruột của anh ta nhìn mà ngứa cả tay, may mà Noãn Noãn không nghĩ nhiều mà còn bẽn lẽn nở một nụ cười ngọt ngào với anh ta.
Chú út và thím Cố lập tức cảm thấy con gái vẫn tốt hơn nhiều. Vừa ấm áp biết bao chứ đâu có giống thằng ranh con nhà mình khiến họ phải lo bạc cả đầu.
Cả nhà cùng đi vào phòng khách, Noãn Noãn đi phía trước thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn trộm anh tư. Cố Minh Lễ nhướn mày rồi làm một cái mặt quỷ với cô.
Noãn Noãn lập tức cười đến híp cả mắt.
Cố Minh Lễ nghĩ thầm: Cô em gái này trông gầy gò chẳng có mấy lạng thịt, nhưng lúc cười lên trông cũng xinh xắn đấy chứ.
"Thằng nhóc Cố An vẫn chưa ngủ dậy à?"
Cố Minh Lễ ngồi bệ vệ trên ghế sofa, vừa định vắt chéo chân thì thoáng thấy ông nội nên lập tức ngồi ngay ngắn lại. Chỉ là tư thế ngồi vẫn có chút ngông nghênh như một tên tiểu thổ phỉ vậy.
"Noãn Noãn, con lên gọi anh nhỏ một tiếng đi."
Mẹ Cố vỗ nhẹ vào bờ vai nhỏ bé của Noãn Noãn như để khích lệ.
Bà hy vọng Noãn Noãn có thể hòa hợp với mọi người trong nhà, đặc biệt là với mấy anh trai của cô. Bà hiểu tính cậu con trai út của mình, tuy miệng mồm hơi tệ một chút và tuổi còn nhỏ đã biết điệu đà giữ thể diện hơn cả bố nó nhưng thực sự bảo nó ghét bỏ em gái thì chắc chắn là không.
Noãn Noãn gật đầu rồi bước đôi chân ngắn củn đi lên lầu.
Cố Minh Lễ đứng dậy nói: "Con cũng đi lên xem thử."
Noãn Noãn nghe vậy thì khựng lại, đứng ở đầu cầu thang quay đầu nhìn anh ta đầy mong chờ.
Cố Minh Lễ bước tới vỗ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cô: "Đi thôi."
Đôi môi nhỏ của Noãn Noãn nở một nụ cười ngọt ngào rồi lí nhí đáp vâng.
"Anh tư ơi, anh có biết phòng của anh nhỏ ở đâu không ạ?"
"Anh tư, có phải hôm nay anh đến để thăm Noãn Noãn không?"
"Anh tư..."
Cố Minh Lễ nghe cô bé gọi "anh tư" bằng giọng sữa mềm mại hết câu này đến câu khác thì tâm trạng bỗng trở nên tốt lạ thường. Anh ta liền nhấc bổng Noãn Noãn đang bám đuôi phía sau mình lên.
"Á!"
Noãn Noãn đột nhiên bị nhấc bổng lên thì khẽ thốt lên kinh ngạc, sau đó rơi vào một vòng tay mát mẻ. Hai bên má của cô còn bị hai ngón tay thon dài véo nhẹ.
"Không ngờ con nhóc này nói cũng nhiều đấy nhỉ, có phải là thích anh tư của nhóc rồi không?" Cố Minh Lễ nhướn mày, cả người toát ra vẻ bướng bỉnh và hoang dã như một con thú nhỏ.
Thông thường trẻ con không dám lại gần anh ta, cứ hễ lại gần là lại khóc lóc bảo anh ta trông giống người xấu. Bản thân anh ta cũng ghét cay ghét đắng cái lũ nhóc hở ra là khóc lóc không ngừng ấy.
Không biết từ lúc nào Cố An đã bước ra khỏi phòng với mái tóc rối như tổ quạ, gỉ mắt còn chưa lau sạch đã chạy ra nói năng huênh hoang.
Cố Minh Lễ nhìn cậu ấy bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc: "Tự mình ngước lên trời mà xem, trâu bò bị nhóc thổi bay lên hết rồi kìa, cái miệng này của nhóc cũng lợi hại thật đấy nhỉ?"
Cố An: "..." Cậu ấy thẹn quá hóa giận, trợn mắt nhìn Cố Minh Lễ: "Nó là em gái ruột của em chứ không phải của anh! Anh tư, sao anh lại cứ bênh vực nó thế hả?"
Cố Minh Lễ: "Anh thích đấy, nhóc cũng biết nó là em gái ruột của nhóc mà sao cái miệng lại độc địa thế hả?"
"Anh... Anh ơi, gọi anh xuống ăn sáng ạ."
Noãn Noãn yếu ớt lên tiếng cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người.
Cố An bĩu môi: "Biết rồi, cần gì nhóc phải lên gọi, thiếu gia đây cũng đâu có phải không tự dậy nổi."
Nói xong cậu ấy lườm Cố Minh Lễ một cái rồi quay người đi vào phòng ngủ.
Cố Minh Lễ nhướn mày: "Chà? Thằng nhóc này vẫn chứng nào tật nấy, hôm nào phải đánh cho một trận vào mông mới chừa được."
Anh ta đâu có biết rằng bản thân mình trông cũng cực kỳ đáng bị đòn như vậy.
Noãn Noãn che miệng cười trộm, đáng tiếc chưa kịp cười được mấy cái đã bị Cố Minh Lễ búng nhẹ vào cái đầu nhỏ.
"Cười cái gì đấy?"
Noãn Noãn vô tội lắc đầu: "Hổng có gì ạ."
Cố Minh Lễ véo véo hai bên má của cô, xốc xốc cơ thể nhẹ bẫng trong lòng lên, hai hàng lông mày gần như xoắn lại vào nhau.
"Ăn nhiều vào, trên mặt trên người em chẳng có tí thịt nào cả."
Giọng điệu đó quả thực không thể chê vào đâu được.
Noãn Noãn: "Em ăn nhìu nhắm dồi QAQ"
Bị véo má nên Noãn Noãn nói chuyện cũng không được rõ ràng cho lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)