Noãn Noãn bước đôi chân ngắn ngủn chạy đến bên cạnh ông nội, còn chưa đợi cô tự mình leo lên ghế thì ông cụ đã hớn hở xốc nách bế bổng cô lên rồi đặt ngồi xuống.
Noãn Noãn: "..." Thật ra cô có thể tự ngồi lên được mà, nhưng dường như người lớn luôn chẳng thấy chán với việc bế cô đặt lên ghế.
Lại là một bữa trưa phong phú và các món ăn hoàn toàn không giống với tối hôm qua. Thế nhưng món nào trông cũng đầy đủ sắc hương vị.
Noãn Noãn đung đưa đôi bàn chân nhỏ đang lơ lửng rồi đôi mắt cô lóe lên những tia sáng lung linh xinh đẹp như những vì sao. Đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng khuyết ấy khiến cả người cô trông vô cùng hạnh phúc.
Trên bàn ăn, hầu như ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cô và dường như điều đó khiến bữa cơm trở nên ngon miệng hơn.
Noãn Noãn mặc chiếc váy nhỏ được dọn dẹp sạch sẽ trông vô cùng xinh xắn và đáng yêu. Tuy rằng dáng vẻ gầy gò vẫn khiến người ta xót xa nhưng nụ cười của cô thật sự giống như một thiên thần nhỏ mang lại cảm giác chữa lành.
Thím út bày tỏ rằng bản thân cũng muốn sinh một đứa con gái rồi. Nhưng với cái gen di truyền của nhà họ Cố thì nếu có mang thai lần nữa, đa phần sinh ra vẫn sẽ là con trai thôi.
Nghĩ đến đây bà ấy bĩu môi, thôi hãy cứ bỏ đi vậy. Hai thằng con trai ở nhà mỗi ngày đều có thể khiến bà ấy tức đến nửa sống nửa chết, nếu thêm một đứa nữa chắc bà ấy phải trở thành khách quen của bệnh viện mất.
"Noãn Noãn ăn nhiều thịt vào nhé."
Các bậc tiền bối lại bắt đầu thân thiết gắp thức ăn cho Noãn Noãn, hơn nữa đa số đều là thịt.
Chỉ trong chớp mắt, thức ăn trong bát trước mặt cô đã chất cao như núi.
Noãn Noãn: "... Con, con không ăn hết được thì phải làm sao đây QAQ"
Tuy rằng đến nhà họ Cố mới được một ngày nhưng cảm giác an toàn mà những người thân này mang lại cho cô là rất nhiều. Vì thế Noãn Noãn hiện tại cũng không giống như lúc ăn cơm tối qua là không dám lên tiếng mà chỉ biết cắm đầu vào ăn nữa.
Ba Cố mỉm cười nói: "Không sao đâu, Noãn Noãn ăn không hết thì có thể để lại cho ba ăn."
Mẹ Cố cười dịu dàng: "Mẹ cũng có thể."
Ông cụ Cố hớn hở xoa cái đầu nhỏ của Noãn Noãn: "Ông nội cũng không ngại ăn cơm thừa của cục cưng đâu nhé."
Gương mặt nhỏ của Noãn Noãn lập tức đỏ bừng lên rồi cô phồng má tự cổ vũ bản thân. Cô có thể ăn hết mà, nhất định phải ăn để bản thân trở nên mập mạp mới được!
Cố Minh Lễ cười khẩy hai tiếng, đầy vẻ châm chọc: "Cho nên nhóc chẳng có cái gì mà còn hy vọng bác cả với ông nội đối xử khác biệt với nhóc à, đang mơ hão đấy phỏng?"
Cố An: "..." Nắm đấm cứng lại rồi nhưng cậu ấy đánh không lại.
Sao cái ông anh tư này của cậu ấy lại đáng ăn đòn đến thế chứ?
Một bữa cơm trôi qua vừa hòa thuận lại vừa như phảng phất khói súng.
Sau bữa ăn, Noãn Noãn chào tạm biệt Đại Hoàng và Môi Cầu đang lưu luyến không rời ở cổng lớn. Cuối cùng cô cũng ngồi lên chiếc xe sang trọng êm ái, bên trái là mẹ, bên phải là thím út, phía trước có anh tư và trên chiếc xe phía sau còn có một anh nhỏ cũng không biết vì tâm lý gì mà cứ nhất quyết đòi đi theo.
"Lát nữa đến trung tâm thương mại Noãn Noãn thích cái gì thì cứ việc lấy đừng khách sáo, cứ quẹt thẻ của thím."
Thím út vô cùng hào sảng lấy thẻ của mình ra rồi nhét vào tay Noãn Noãn.
Mẹ Cố ngăn lại: "Thế này sao được? Noãn Noãn có người mẹ đẻ là chị ở đây rồi thì còn cần đến em nữa sao, tiền ba nó kiếm được chẳng phải là để cho nó tiêu hay sao chứ."
"Tiền của anh chị là của anh chị, nhưng với tư cách là thím, em cũng vui lòng mua đồ cho Noãn Noãn mà."
Hai người phụ nữ với nụ cười đoan trang thanh lịch trên mặt suýt chút nữa đã vì chuyện ai sẽ là người chi tiền cho Noãn Noãn mà đánh nhau đến mức chẳng màng hình tượng.
"Mẹ ơi, thím út ơi, hai người đừng tranh giành nhau nữa mà..."
Noãn Noãn lúc thì khuyên người này, lúc lại an ủi người kia bận rộn vô cùng.
Ngồi ở phía trước đầy hứng thú xem kịch, Cố Minh Lễ bật cười một tiếng. Hai người này bình thường quan hệ tốt như chị em ruột, không ngờ có một ngày lại vì một người mà suýt đánh nhau.
Nói đi cũng phải nói lại, cái con bé Noãn Noãn này thật sự có tố chất của một "hồng nhan họa thủy" đấy chứ...
"Thế này đi, chị mua quần áo váy vóc cho Noãn Noãn."
"Vậy em mua giày và đồ trang sức nhỏ cho con bé."
Hai người phụ nữ đạt được thỏa thuận với nhau thì lúc này mới chịu yên tĩnh lại.
Giọng nói lười biếng của Cố Minh Lễ vang lên: "Mẹ ơi, con thấy mẹ đang nôn nóng tiêu tiền như vậy hay là cho con chút tiền tiêu vặt đi."
Thím út liếc mắt nhìn anh ra: "Cho tiền để con trốn học đi đánh nhau hay là đi chơi game? Tiền của mẹ không phải tự dưng mà có để mang đi cho con học thói hư tật xấu đâu nhé!"
Cố Minh Lễ sờ mũi: "Con có còn là con ruột của mẹ không mà lại phân biệt đối xử như vậy chứ."
Thím út khoanh tay hừ lạnh: "Muốn tiền cũng được thôi, lần thi này chỉ cần mày tiến bộ được năm bậc là mẹ cho."
"Shh... hạng năm từ dưới đếm lên sao..."
Vẻ mặt của Cố Minh Lễ lập tức trở nên đau khổ khiến mẹ Cố cười không dứt, còn thím út thì lườm con trai mình một cái sắc lẹm.
"Con cũng biết là hạng năm từ dưới lên cơ đấy, xem mẹ con rộng lượng biết bao nhiêu, còn chưa bắt con phải thi đỗ tất cả các môn nữa đấy!"
Dù sao thì bà ấy cũng đã bỏ cuộc rồi, để đứa con trai này học tập thì chẳng khác nào bắt nó ra chiến trường. Cùng là gen của nhà họ Cố, sao đến chỗ bà ấy thì thành tích học tập của con trai lại be bét như vậy chứ?
Noãn Noãn tựa vào lồng ngực ấm áp của mẹ, nghe anh tư và thím út cãi cọ mà cô cũng lén cười theo.
Những tòa nhà cao tầng và sự phồn hoa của thành phố là điều mà Noãn Noãn chưa từng thấy bao giờ. Khi ngồi trên xe nhìn ra ngoài đã đủ khiến cô thấy chấn động, đến khi xuống xe đi vào trung tâm thương mại, cô cảm thấy mình như một đứa nhà quê lên tỉnh, nhìn đến hoa cả mắt, đôi môi nhỏ nhắn cứ há hốc ra kinh ngạc.
"To quá đi..."
Không chỉ rộng lớn mà còn sáng sủa thoáng đãng, Noãn Noãn cảm thấy choáng ngợp nên nắm chặt lấy tay mẹ và đi theo sát bên cạnh như một cái đuôi nhỏ. Nếu không cô cũng chẳng biết mình nên đi về hướng nào nữa.
"Đi thôi, trước tiên đưa Noãn Noãn đi chăm sóc da một chút."
Hai người phụ nữ dắt Noãn Noãn hùng hổ đi về phía thẩm mỹ viện cao cấp. Ở đây cũng có dịch vụ chăm sóc dành riêng cho trẻ em, các loại kem dưỡng đều sử dụng thành phần thực vật thuần tự nhiên với dược tính ôn hòa, không gây ra bất kỳ kích ứng hay tác dụng phụ nào cho làn da trẻ nhỏ.
Hai người phụ nữ đã là khách hàng VIP cao cấp ở đây nên đều rất am hiểu nơi này.
"Anh tư, rốt cuộc chúng ta đi theo để làm gì vậy?"
Cố An trợn tròn đôi mắt cá chết nhìn ba người phụ nữ kia bị dẫn đi, còn hai anh em họ thì bị bỏ lại ở phòng khách.
"Nghỉ ngơi."
Nói xong Cố Minh Lễ trực tiếp tựa vào chiếc ghế sofa mềm mại rồi lấy điện thoại ra bắt đầu gửi tin nhắn vào nhóm.
[Lễ]: Có mấy người, ra chơi game đi.
[Hạo]: Anh, cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi, bao lâu nay không tìm bọn em cũng chẳng chơi game, bọn em cứ tưởng anh xảy ra chuyện gì rồi chứ.
[Phóng]: Đúng thế, trong nhóm tag anh biết bao nhiêu lần rồi, anh Lễ đến đánh rank đi nào (icon gạ gẫm.jpg)
[Lễ]: Lúc trước bận việc, em gái tôi về rồi nên phải ở bên cạnh em ấy.
[Hạo]: Đệch!
[Phóng]: Đệch đệch!! Anh lấy đâu ra em gái thế?
Cố Minh Lễ cầm điện thoại nhìn một loạt tin nhắn kinh ngạc trong nhóm mà nhướng mày, khóe môi nhếch lên cười đắc ý.
Cố An nhíu mày khó hiểu, cái tên này đang cười ngốc cái gì vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



