Giọng nói non nớt ngọt lịm của Noãn Noãn khiến tai người nghe như tan chảy. Mấy người lớn đều hớn hở đứng một bên để xem cái dáng vẻ như ông cụ non của cô khi giáo huấn một mèo một chó.
Đợi đến khi mắng hai đứa nhỏ lông xù đến mức chúng cụp cả tai xuống, Noãn Noãn mới sực nhớ ra ba và ông nội vẫn đang đứng đó và thế là cô lập tức thẹn đỏ cả mặt.
“Ha ha ha… Noãn Noãn của chúng ta thật là giỏi quá đi.”
Dáng vẻ thẹn thùng của Noãn Noãn khiến ông cụ Cố không nhịn được mà bật cười ha ha.
Noãn Noãn ôm lấy Môi Cầu rồi vùi cả khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong lớp lông mềm mại của nó. Môi Cầu mới được tắm vào ngày hôm qua nên trên lông vẫn còn vương lại chút mùi hương thơm phức.
“Noãn Noãn có muốn đi chơi nữa không nào?”
Ba Cố trêu chọc hỏi.
“Có ạ.”
Cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đáp lời bằng giọng nói lảnh lót. Cô bước những bước chân ngắn cũn đến bên cạnh ba và ông nội rồi đặt Môi Cầu xuống để tiếp tục nắm tay họ đi dạo.
Một mèo một chó ban đầu vốn rất cảnh giác trong môi trường xa lạ này. Nhưng bây giờ thấy Noãn Noãn thì chúng cũng dần buông bỏ sự đề phòng và bắt đầu tung tăng chạy nhảy khắp nơi. Chúng hết ngửi chỗ này lại đánh dấu chỗ kia để xác định địa bàn.
Đại Hoàng hưng phấn chạy nhảy khắp nơi và thỉnh thoảng lại vẫy đuôi phát ra những tiếng sủa gâu gâu vui vẻ. Trong khi đó Môi Cầu lại có phần rụt rè và yên tĩnh hơn. Nó chủ yếu thực hiện vài cú nhảy nhẹ nhàng lên tường bao hoặc cành cây rồi đứng từ trên cao nhìn xuống bằng ánh mắt khinh miệt con chó ngốc đang nhảy nhót lung tung kia.
“Noãn Noãn, đây là vườn hoa. Con thấy ông nội làm cho con một chiếc xích đu ở đằng kia thì thế nào?”
Noãn Noãn chớp chớp mắt và nhớ lại những đứa trẻ trong thôn khi chơi đùa trong rừng núi. Chúng thường thích nhất là tìm đến mấy sợi dây leo thô bên cạnh cây dương mai, chúng bảo đó là xích đu rồi đứng lên đó đu đưa trên không trung, nhìn có vẻ hơi nguy hiểm nhưng lại rất vui.
Lúc đó cô còn bận hái củi và cắt cỏ về cho gà vịt ở nhà ăn. Vì thế cô chỉ đứng từ xa nhìn một cái đầy ngưỡng mộ rồi rời đi.
“Dạ được ạ.”
Noãn Noãn gật đầu rồi nhẹ nhàng đáp lại một tiếng. Trong đôi mắt trong veo của cô tràn ngập ý cười.
Nghe thấy cô đồng ý thì cả nhà ai nấy đều vui mừng. Mọi người hào hứng nắm tay cô bắt đầu lên kế hoạch cho khu vườn này. Chỗ kia đặt một cái cầu trượt, còn chỗ này đặt một con ngựa gỗ nhỏ hoặc hố cát. Tất cả đều là những thứ trẻ con yêu thích, họ có ý định biến khu vườn này thành một khu vui chơi luôn.
Noãn Noãn vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, chỉ cần một cái xích đu là được rồi ạ.”
Nói rồi cô giơ một ngón tay ngắn ngủn ra và rụt rè hỏi ba cùng ông nội: “Có... có được không ạ?”
Ba Cố hít một hơi sâu rồi xoa xoa mái đầu mềm mại của Noãn Noãn.
“Noãn Noãn không cần phải cẩn thận như vậy đâu. Con là bảo bối của nhà họ Cố chúng ta nên muốn gì cứ việc nói với ba mẹ hoặc ông nội bất cứ lúc nào. Nhà mình sẽ không bao giờ chê con đòi hỏi nhiều đâu.”
Thực ra ông biết nguyên nhân tại sao Noãn Noãn lại rụt rè như thế, nhưng chính vì biết nên ông mới cảm thấy xót xa. Đứa trẻ này đáng lẽ ra phải được lớn lên trong gia đình mình một cách vô lo vô nghĩ mới đúng.
Noãn Noãn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên rồi dùng đôi bàn tay bé xíu nắm lấy bàn tay to lớn của ba. Đôi mắt cong cong của cô như vầng trăng khuyết đẹp nhất trần gian và lấp lánh những ánh sao rực rỡ.
“Nhưng Noãn Noãn đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi ạ.”
Cô thỏ thẻ nói rồi cọ đầu nhỏ vào lòng bàn tay ba một cái.
“Noãn Noãn đã rất vui rồi. Con có ba, có mẹ, có ông nội và cả các anh nữa nên con đã thấy vô cùng vô cùng hạnh phúc rồi ạ.”
Đây là điều mà trước đây cô thậm chí còn không dám mơ tới.
Mẹ Cố đi tới với đôi mắt đỏ hoe rồi xoa đầu cô. Noãn Noãn của bà sao có thể ngoan ngoãn đến mức này cơ chứ.
“Được rồi, sau này Noãn Noãn cũng phải luôn vui vẻ như thế nhé.”
Noãn Noãn gật đầu và nở nụ cười rạng rỡ. Cô lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp trông giống như một đóa hoa mặt trời nhỏ có thể sưởi ấm lòng người.
Ông cụ Cố nhìn cảnh này thì lén lau nước mắt. Đúng là già rồi nên cũng trở nên đa sầu đa cảm hơn.
Thật tốt quá, con gái nhỏ mất tích của họ đã trở về và đám mây mù đè nặng lên đầu cả gia đình suốt những năm qua cuối cùng cũng tan biến.
Trước khi tìm được cô thì tuy mọi người vẫn sống qua ngày và dường như không có gì khác biệt so với người khác. Nhưng chỉ họ mới biết việc Noãn Noãn mất tích đã gây ra đả kích lớn thế nào đối với gia đình. Suốt ba năm trời đằng đẵng họ vẫn không thể bù đắp nổi nỗi đau đó.
“Ông nội ơi chúng ta đi chơi thôi ạ.”
Vừa đi dạo tiêu thực vừa rèn luyện thân thể lại có thể để Noãn Noãn làm quen với môi trường trong nhà. Quan trọng nhất là thúc đẩy tình cảm của cô với mọi người nên hoạt động này thật sự không còn gì tốt hơn.
Chỉ tiếc là trong nhà có một kẻ lười biếng nên ước chừng phải đợi đến lúc ăn cơm trưa thì người đó mới chịu dậy.
Khi quay về thì biệt thự có người đến. Người đầu tiên bước xuống xe là một người đàn ông có vẻ ngoài rất giống ba Cố.
Ông ấy vừa xuống xe đã vội vàng hỏi: “Ba, con nghe nói đã tìm được Noãn Noãn rồi ạ?”
Nói đoạn tầm mắt ông ấy dừng lại trên người cô bé hơi gầy gò đang đứng cạnh ông cụ Cố. Vừa nhìn thấy thì mắt ông ấy đã đỏ lên ngay lập tức.
“Sao lại gầy thế này, con bé đã phải chịu khổ bao nhiêu chứ!”
Một người phụ nữ nhanh nhẹn đi sát phía sau cũng vội vàng bước tới. Bà ấy nhìn Noãn Noãn đầy xót xa rồi đưa tay sờ vào khuôn mặt nhỏ của cô.
“Lúc nhỏ Noãn Noãn bụ bẫm đáng yêu lắm mà sao giờ lại gầy thành thế này rồi.”
Noãn Noãn nắm chặt tay ông nội. Cô nhìn hai người lạ mặt này với vẻ tò mò pha chút rụt rè nhưng không hề cảm thấy sợ hãi.
Cô rất nhạy cảm với cảm xúc của con người. Hai người này thật lòng xót thương cô chứ không hề mang theo chút ác ý nào.
Vì vậy cô cũng không né tránh.
“Đừng làm Noãn Noãn sợ.”
Ông cụ Cố quát khẽ một tiếng rồi giới thiệu với Noãn Noãn: “Noãn Noãn, đây là chú út của con còn đây là thím út.”
“Cháu chào chú út, cháu chào thím út ạ—”
Noãn Noãn ngoan ngoãn chào hỏi. Giọng nói vừa mềm vừa ngọt lại mang theo chút hơi sữa đó khiến hai vợ chồng chú thím vốn không có con gái cảm thấy yêu chiều không chịu nổi.
“Ôi... Noãn Noãn thật ngoan, đây là quà thím chuẩn bị cho con.”
Nói xong bà ấy lấy ra một chiếc khóa bình an rồi đeo vào cổ cho Noãn Noãn.
“Đây là khóa bình an, cầu chúc cho Noãn Noãn sau này luôn được bình an. Lúc con còn nhỏ thím và chú út còn từng bế con đấy. Tiếc là nhà chúng ta chỉ có mỗi Noãn Noãn là con gái nên lúc đó chú út con phải giành giật với ông nội, với ba con rồi giành với cả các anh của con nữa mới được bế một lúc.”
“Chú ấy cứ bế là không nỡ buông tay vì lúc đó con nhỏ xíu lại mềm mại như cục bông vậy, thế mà giờ đã lớn thế này rồi.”
Nhắc đến lúc Noãn Noãn còn nhỏ thì mọi người đều không khỏi bồi hồi nhớ lại. Nhà họ Cố có khá nhiều nam, mẹ Cố sinh được ba người thì toàn là con trai. Nhà chú út cũng có hai đứa con và vẫn toàn là con trai. Phải đến lượt Noãn Noãn mới khó khăn lắm mới có được một bé gái nên mọi người ai nấy chẳng phải đều quý như vàng sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)