Ông cụ nhìn con trai và con dâu với vẻ mặt đầy đắc ý. Bản thân ông cũng không nhận ra mình đang vô tình khoe khoang, trên mặt viết rõ dòng chữ: "Noãn Noãn vẫn là thích ông già này nhất nhỉ."
Ba Cố không chịu thua: "Noãn Noãn ăn xong thì ba sẽ đưa con đi dạo phố."
Cô ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt cong cong mỉm cười. Dù làn da hơi đen nhưng vẫn không giấu được dung mạo tinh tế xinh đẹp, khi cười lên lại càng rạng rỡ hơn.
Cô bé mềm mại nói: "Con cảm ơn ba."
Khóe môi ba Cố nhếch lên, ông ném một ánh mắt bình thản về phía ông cụ.
Ông cụ Cố: "..." Thằng con bất hiếu này!
Mẹ Cố nhìn hai người họ đấu mắt với nhau mà dở khóc dở cười. Không biết từ bao giờ mà hai người uy nghiêm nhất trong nhà lại trở nên trẻ con như thế này.
"Mẹ ơi, anh trai đâu ạ?"
Noãn Noãn đang ngậm một chiếc bánh bao nhỏ tinh tế, cô ngoạm một cái làm chiếc bánh bao trắng trẻo mập mạp khuyết đi một miếng hình trăng khuyết.
Chiếc bánh bao này thật sự quá ngon, Noãn Noãn vừa cắn một miếng là đôi mắt đã sáng bừng lên. Đôi mắt ấy trong veo, lấp lánh như có ánh sao đang nhảy múa.
Noãn Noãn ngoan ngoãn "ồ" một tiếng, chiếc lưỡi nhỏ liếm môi rồi nuốt gọn phần bánh bao còn lại. Lần này hai má cô phồng to hơn, trông giống hệt một chú chuột túi nhỏ đang ăn vụng, khiến người ta chỉ muốn véo vào cái má mềm mại ấy một cái.
Theo thói quen, Noãn Noãn vốn muốn kìm nén lại. Trước đây khi đi ăn nhờ ở trong thôn, cô chẳng bao giờ dám ăn quá nhiều vì sợ bị ghét bỏ. Hôm nay mới đến nên cô cũng theo thói quen muốn kiềm chế bản thân không được ăn quá nhiều.
Thế nhưng bữa sáng này lại quá đỗi thơm ngon. Trong lúc vô ý, khi bừng tỉnh lại thì cô đã ăn hết năm cái bánh bao nhỏ, một bát cháo hải sản và vài cái sủi cảo. Đến khi bụng đã no căng, cô mới có chút cứng nhắc đặt đũa xuống, chột dạ lén nhìn những người khác trên bàn.
Cô ăn khỏe thế này, liệu có bị ghét bỏ không nhỉ...
Gương mặt nhỏ của Noãn Noãn đầy vẻ băn khoăn, hai ngón tay dưới bàn cơm xoắn xuýt vào nhau.
"Noãn Noãn ăn no chưa con?"
Mẹ Cố thấy cô dừng lại liền quan tâm hỏi han: "Có thể ăn thêm chút nữa không? Nếu vẫn ăn được thì hãy ăn thêm, nhưng cũng đừng để bản thân no quá nhé, nếu không sẽ bị đau bụng đấy, biết chưa?"
Hai người còn lại trên bàn cũng nhìn cô với ánh mắt đầy quan tâm.
Noãn Noãn thấy họ không ghét bỏ mình thì trái tim thấp thỏm cuối cùng cũng được buông xuống. Cô ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nở một nụ cười bẽn lẽn mà ngọt ngào.
"Vâng, con no rồi ạ."
Ông cụ Cố thong thả lau miệng, mỉm cười hiền từ nói với Noãn Noãn.
"Hôm nay thấy Noãn Noãn ăn ngon miệng như vậy, ông già này cũng ăn thêm được một bát cháo đấy."
Quản gia cũng đứng một bên cười nói: "Xem ra từ khi cô Noãn Noãn trở về, sức khỏe của ông chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn. Đây đều là phúc khí mà cô Noãn Noãn mang lại."
Gần đây ông cụ ăn uống không ngon, lượng ăn ít hơn hẳn trước kia khiến mọi người đều thầm lo lắng. Hôm nay thấy ông ăn nhiều hơn một chút, ai nấy đều rất vui mừng.
Noãn Noãn vui vẻ cười rộ lên, giọng nói mềm mại khuyên bảo: "Ông nội cũng phải ăn thật nhiều vào nhé."
Ông cụ vỗ tay cười ha hả: "Được được được... Sau này ông sẽ luôn ăn cơm cùng Noãn Noãn, cả hai chúng ta đều ăn thật nhiều."
Noãn Noãn ở bên cạnh gật đầu, việc này cô đương nhiên là sẵn lòng rồi.
"Đi thôi, ông nội đưa cháu đi tìm hai con mèo và chó của cháu, sẵn tiện đi dạo cho tiêu cơm luôn."
Ba Cố không cam lòng tụt lại phía sau liền đứng dậy: "Chẳng phải đã nói là con sẽ đưa Noãn Noãn đi sao?"
Ông cụ Cố liếc ông một cái rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của Noãn Noãn: "Anh nên đến công ty làm việc đi."
Ba Cố bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ còn lại của Noãn Noãn: "Không vội, bây giờ vẫn chưa đến giờ mà. Hơn nữa con là ông chủ công ty, dù có đến muộn thì ai dám nói gì con chứ? So với việc đi làm thì đương nhiên việc ở bên cạnh 'con gái con' quan trọng hơn."
Ba Cố cố ý nhấn mạnh ba chữ "con gái con".
Ông cụ Cố hừ lạnh một tiếng. Trước đây ông còn thấy thằng con cả này chững chạc lễ độ, giờ xem ra chững chạc cái con khỉ!
"Con gái anh thì sao chứ? Chẳng phải vẫn là cháu nội tôi à!"
Hai cha con thật đúng là hễ không hợp ý là bắt đầu cãi vã, cảnh tượng này thật sự hiếm thấy. Thậm chí trước đây chưa từng xảy ra, bởi vì cũng chưa thấy hai người họ vì tranh giành con gái hay cháu gái mà đấu khẩu như thế này.
Quản gia và mẹ Cố đều cạn lời, sao tuổi càng lớn lại càng trở nên trẻ con thế này.
Noãn Noãn nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cô chủ động nắm chặt ngón tay họ rồi dịu dàng nói.
"Ba ơi, ông nội ơi, chúng ta cùng đi thôi ạ."
Thân hình nhỏ bé của cô đứng ở giữa, chẳng hề chiếm diện tích chút nào cả.
"Được được được, nể mặt Noãn Noãn, ông nội không thèm chấp nhặt với người cha trẻ con của cháu nữa."
Ông cụ vui vẻ hớn hở, bước đi đầy tinh thần, hoàn toàn không có vẻ gì là người già cả.
Ba Cố suýt chút nữa không nhịn được mà đánh mất hình tượng để trợn trắng mắt, rốt cuộc là ai trẻ con cơ chứ.
Hai người dẫn Noãn Noãn đi tìm Đại Hoàng và Môi Cầu trước. Hai đứa nhỏ được sắp xếp ở trong một ngôi nhà gỗ trong vườn hoa. Ngôi nhà gỗ này còn to hơn cả căn nhà mà Noãn Noãn từng ở trong thôn, hơn nữa lại còn rất đẹp.
"Đây vốn là phòng để đồ linh tinh. Sau khi dọn sạch đồ bên trong ra sẽ chuyên dùng làm phòng cho thú cưng, những gì thú cưng nhà người ta có thì chúng cũng sẽ có."
Còn chưa đến trước cửa, một mèo một chó với đôi tai nhạy bén đã vui sướng vẫy đuôi lao nhanh về phía Noãn Noãn.
Đuôi Đại Hoàng ngoáy tít như cái quạt điện. Ngay khi sắp lại gần Noãn Noãn, một bóng đen nhỏ nhắn linh hoạt từ trên trời rơi xuống, dẫm một cái lên đầu Đại Hoàng để lấy đà nhảy lên, sau đó đáp xuống lòng Noãn Noãn một cách nhẹ nhàng và hoàn hảo.
Còn về Đại Hoàng, nó bị dẫm cho loạng choạng, cả bốn chân đều nằm bẹp xuống đất.
"Gâu gâu gâu!!"
Đại Hoàng nghiến răng nghiến lợi sủa vang với con mèo đen trong lòng Noãn Noãn, tức chết con chó rồi!
Còn con mèo đen trong lòng Noãn Noãn thì ngồi xổm, vô cùng tao nhã liếm láp cái vuốt, kiêu ngạo và khinh khỉnh liếc nhìn Đại Hoàng dưới đất.
Khá khen cho mi, lần này thì không xong rồi. Đại Hoàng nhảy dựng lên, dốc hết sức bình sinh muốn cắn Môi Cầu. Thế nhưng Môi Cầu đâu có dễ bị bắt nạt như vậy, nó giơ vuốt lên chỉ trong vòng chưa đầy hai giây mà tốc độ vung quyền nhanh đến mức để lại cả tàn ảnh, lại còn chuyên nhắm vào mặt Đại Hoàng mà đánh, hung dữ vô cùng.
Ông cụ Cố và ba Cố cực kỳ lo lắng Noãn Noãn sẽ bị thương. Nhưng sự thật là họ đã lo xa rồi, hai con vật tuy đánh nhau nhưng vẫn luôn để ý đến Noãn Noãn, không hề làm cô bị thương chút nào.
Thậm chí khi Noãn Noãn ra tay ngăn cản, cả hai đều rất ăn ý dừng lại, chỉ là vẫn nhìn nhau không thuận mắt.
"Không được đánh nhau nữa!"
Noãn Noãn đặt Môi Cầu xuống cạnh Đại Hoàng, hai tay chống nạnh tỏ vẻ giận dữ, đôi mắt to trừng lên làm cả hai đều ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn thành hàng.
Noãn Noãn giống như một người lớn thu nhỏ, ngón tay nhỏ nhắn chọc chọc lên cái trán đầy lông của hai đứa rồi bắt đầu chế độ giáo dục.
"Đã nói với các bạn bao nhiêu lần rồi hả? Đại Hoàng và Môi Cầu là người một nhà, người một nhà thì không được bắt nạt nhau, không được đánh nhau. Nếu bị thương thì phải làm sao đây? Bị thương đau lắm đấy. Đại Hoàng và Môi Cầu không nghe lời là không phải bé ngoan, bé hư là sẽ bị đánh vào mông đấy nhé!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)