Quản gia nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô mà trái tim như tan chảy, lúc này mới hỏi tại sao cô lại dậy sớm như thế.
Trên mặt Noãn Noãn mang theo nụ cười ngọt ngào mềm mại, giọng nói trẻ con nũng nịu lại êm tai vô cùng.
"Noãn Noãn không ngủ được nữa ạ, trước kia con toàn dậy vào giờ này thôi."
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu, cô đã tỉnh thì không ngủ lại được nữa.
"Vậy tiểu thư Noãn Noãn đi xem phim hoạt hình nhé."
Quản gia đưa cô đến ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại rồi mở tivi chiếu phim hoạt hình. Noãn Noãn nhìn những hình ảnh đầy thú vị ấy mà đôi mắt lập tức chẳng thể rời đi được.
Hồi ở trong thôn cô cũng từng xem tivi nhưng toàn là xem nhờ ở nhà người khác. Hơn nữa vì bận rộn nên thực tế thời gian cô được xem tivi là rất ít.
Cô cố gắng điều khiển ánh mắt dời đi rồi nhìn quản gia với vẻ mong đợi.
"Ông quản gia ơi, Noãn Noãn vẫn chưa rửa mặt, đánh răng và chải đầu nữa ạ."
"Hóa ra là thế, vậy..."
"Để ba đưa Noãn Noãn đi cho."
Chưa đợi quản gia nói xong, trên lầu đã truyền đến giọng nói của ba Cố.
Noãn Noãn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn, đôi mắt to đen lánh sáng rực chạm phải ánh mắt của ba Cố.
Biểu cảm Cố Lâm Mặc dịu dàng hẳn lại: "Noãn Noãn qua đây, để ba đưa con đi vệ sinh cá nhân có được không?"
Quản gia đương nhiên rất vui khi thấy cảnh này, vì như vậy sẽ giúp tiểu thư Noãn Noãn bồi đắp tình cảm với người nhà.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của ba, Noãn Noãn phồng má rồi ngoan ngoãn gật đầu nhỏ.
Cuối cùng cô còn nở một nụ cười cực kỳ ngọt ngào và chữa lành với ông, sau đó cất tiếng nói mềm mỏng.
"Con cảm ơn ba ạ."
Nói xong cô liền nhảy xuống khỏi sofa rồi bước những bước chân ngắn ngủn đi lên lầu. Khi cô đến bên cạnh ba Cố, một bàn tay to rộng đã chìa ra trước mặt cô.
Noãn Noãn do dự một chút rồi mím môi, chậm rãi đặt bàn tay nhỏ gầy gò của mình lên. Lòng bàn tay của ba vừa rộng vừa ấm áp mang lại cho cô cảm giác rất an toàn.
Noãn Noãn sụt sịt mũi, đôi mắt chỉ hơi ửng hồng. Cô cúi thấp đầu không dám để ba nhận ra mình sắp khóc, vì cô đâu phải là đứa trẻ hay khóc nhè đâu.
Bàn tay nhỏ bé được bàn tay to lớn của ba bao bọc lấy. Cố Lâm Mặc chậm rãi dẫn cô đi về phía phòng ngủ, còn nhóc con thì từng bước từng bước đi theo sát bên cạnh ông. Cô lén nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình rồi không nhịn được mà mím môi nở một nụ cười nhẹ. Đôi lông mày cong cong cùng đôi mắt trong trẻo lấp lánh của cô trông thật đẹp biết bao.
Mẹ Cố vốn đang ngủ nhưng nghe thấy tiếng mở cửa cũng giật mình tỉnh giấc, bà vội vàng theo bản năng liếc nhìn sang bên cạnh.
Đứa con gái lớn vừa ngoan của bà đâu rồi!!
Mẹ Cố hoảng hốt hất chăn ngồi dậy, lúc này mới phát hiện chồng mình đã đi vào, hơn nữa tay còn đang dắt theo đứa con gái nhỏ vừa ngoan vừa mềm mại của bà.
Một trái tim tức khắc được thả lỏng. Mẹ Cố xỏ giày đi đến trước mặt Noãn Noãn rồi ngồi xổm xuống ôm đứa bé vào lòng.
"Làm mẹ sợ chết khiếp, mẹ còn tưởng mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ thôi chứ."
Noãn Noãn ôm lấy cổ mẹ rồi vỗ nhẹ, cất giọng mềm mại an ủi.
"Mẹ ơi không sao đâu, có Noãn Noãn ở đây mà."
Cô thật sự quá đỗi ấm áp.
Biết được chồng mình đưa Noãn Noãn đến để vệ sinh cá nhân, mẹ Cố lập tức bận rộn hẳn lên và bày tỏ muốn làm cùng.
"Noãn Noãn muốn tự rửa hay để ba giúp con nào?"
Khuôn mặt nhỏ của Noãn Noãn đỏ bừng, cô lanh lảnh trả lời: "Noãn Noãn có thể tự rửa được ạ."
Bồn rửa mặt hơi cao so với thân hình nhỏ bé của Noãn Noãn, ba Cố liền mang tới một chiếc ghế nhỏ rồi bế xốc nách nhóc con đặt lên đó một cách dễ dàng.
Khoảnh khắc được bế bổng lên, Noãn Noãn khẽ thốt lên kinh ngạc nhưng ngay sau đó cô đã cười tươi đầy vui vẻ.
"Đây là bàn chải đánh răng của con."
Bàn tay thon dài lấy chiếc bàn chải nhỏ màu hồng ra rồi nặn kem đánh răng đưa cho cô.
"Con cảm ơn ba ạ."
Noãn Noãn nhận lấy bàn chải rồi lí nhí cảm ơn, sau đó dưới ánh mắt dịu dàng của ba mẹ, cô tự mình bắt đầu đánh răng. Cô đánh những chiếc răng nhỏ đều tăm tắp thật sạch sẽ, rồi mẹ lại dạy cô cách dùng sữa rửa mặt. Những thứ bà bảo người mua đều dành riêng cho trẻ nhỏ, hoàn toàn tự nhiên không gây hại hay tổn thương da, lại còn mang theo mùi sữa thơm ngọt ngào.
Cuối cùng chính là ba đã dùng chiếc khăn ấm lau sạch từng chút bọt trên mặt cô.
Một hoạt động cha con nho nhỏ cũng khiến Noãn Noãn gần gũi với ba mẹ thêm vài phần.
Sau khi mẹ Cố thoa kem dưỡng da lên mặt cho Noãn Noãn, bà đích thân tết cho cô hai bím tóc vừa ngoan hiền vừa xinh xắn.
Ba Cố đứng bên cạnh cứ nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng, ông cũng muốn chải đầu cho cô con gái nhỏ mềm mại của mình.
Mẹ Cố đắc ý hất cằm: "Cái đồ đàn ông chân tay thô kệch như ông thì thôi đi, đừng để làm đau tóc của Noãn Noãn đấy."
Ba Cố không phục: "Sao tôi lại thô kệch được chứ, đợi ba luyện tập thành thạo rồi sẽ chải đầu cho Noãn Noãn có được không?"
Câu cuối cùng là ông hỏi chính chủ Noãn Noãn.
Cô bé mềm mại tựa vào người mẹ rồi ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
"Ngoan quá!"
Mẹ Cố yêu thương hôn lên trán con gái một cái.
Noãn Noãn thẹn thùng cúi đầu, đôi mắt lấp lánh lộ rõ vẻ vui mừng.
Chờ mọi việc xong xuôi thì đã là sáu giờ rưỡi. Noãn Noãn một tay dắt ba một tay dắt mẹ, đôi mắt to xinh đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm nhỏ, long lanh nhìn đẹp không sao tả xiết.
Dưới lầu, ông cụ Cố đang uống trà, vừa thấy Noãn Noãn đi xuống thì mắt lập tức sáng rực lên. Ông vui vẻ vẫy tay gọi cô bé.
"Noãn Noãn đến chỗ ông nội nào."
Noãn Noãn ngoan ngoãn vâng lời rồi đi tới, ông cụ cười xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mượt của cô.
"Nghe quản gia nói cháu dậy rất sớm, đã đói bụng chưa? Cháu có muốn ăn món gì cho bữa sáng không?"
Noãn Noãn lắc lắc đầu rồi nhỏ nhẹ trả lời: "Noãn Noãn không kén ăn đâu ạ."
"Không kén ăn là tốt, có không kén ăn thì sau này cơ thể mới khỏe mạnh và ngày càng cao lớn được."
Đôi mắt Noãn Noãn sáng lấp lánh, cô gật gật cái đầu nhỏ: "Vâng ạ, sau này Noãn Noãn sẽ cao lớn."
Dáng vẻ ngoan ngoãn mềm mại này khiến ông cụ yêu quý không thôi. Quả nhiên trong nhà vẫn là có một đứa con gái thì tốt hơn, nhìn xem ngoan biết bao nhiêu, chứ mấy thằng nhóc trong nhà ngay cả anh cả hồi nhỏ cũng nghịch ngợm hết mức.
Bữa sáng rất phong phú. Noãn Noãn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhìn đủ loại bánh bao nhỏ xinh xắn tinh tế với nhiều hương vị, bát cháo hải sản thơm lừng, lại còn cả hoành thánh và sủi cảo, cuối cùng là một ly sữa nóng hổi khiến cô hoa cả mắt.
Nhiều... nhiều quá đi mất, cái bụng nhỏ của cô liệu có chứa hết được không nhỉ?
"Noãn Noãn cứ tự nhiên mà ăn, nếu thực sự ăn không nổi thì đừng có cố quá kẻo bị đau bụng đấy. Ăn xong ông nội sẽ đưa cháu đi dạo quanh biệt thự để nhận nhà, đúng rồi, còn cả con mèo và con chó mà cháu mang tới nữa."
Noãn Noãn ngước khuôn mặt nhỏ nhìn ông đầy mong chờ, tối hôm qua cô không thấy Môi Cầu và Đại Hoàng đâu cả.
Ông cụ nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì cười ha ha.
"Yên tâm đi, hai đứa đó vẫn ổn lắm. Hôm qua người làm đã đưa chúng đi tắm rửa và tiêm phòng rồi, sau này chúng sẽ sống ở nhà để bầu bạn với Noãn Noãn."
"Con cảm ơn ông nội ạ!"
Tiếng cảm ơn này của Noãn Noãn vang lên thật thanh thúy và rõ ràng, khiến ông cụ nghe xong mà sướng rơn cả người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)