“Noãn Noãn, con còn có hai người anh trai ruột nữa. Chỉ là anh cả của con đang đi nước ngoài thực hiện một dự án quan trọng nên chưa kịp về. Nhưng bên đó công việc cũng sắp xong rồi và chắc là con sẽ sớm được gặp anh ấy thôi.”
Mẹ Cố vừa nói vừa lấy một cuốn album ra lật mở rồi dùng giọng nói dịu dàng giới thiệu các thành viên trong gia đình cho Noãn Noãn nghe.
Trên ảnh là hai thiếu niên có ngoại hình giống hệt nhau nhưng một người thì lạnh lùng còn một người lại nho nhã. Khí chất khác biệt giúp người ta dễ dàng phân biệt được họ.
“Người trông lạnh lùng này chính là anh cả của con. Bên cạnh là anh hai, người đeo kính và trông giống hệt anh ấy. Hai đứa là anh em sinh đôi nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.”
“Anh cả con ít nói và chín chắn hơn nhưng vẻ ngoài lúc nào cũng lạnh băng. Anh hai lại là một người trông rất dịu dàng, hiện tại anh ấy đang làm việc ở viện nghiên cứu. Tính chất công việc bên đó khá đặc thù nên cả nhà cũng không liên lạc được với anh ấy, đến giờ anh ấy vẫn chưa biết con đã về nhà đâu.”
Nói xong, Mẹ Cố xoa đầu Noãn Noãn: “Cả hai anh trai của con đều rất mong chờ con được trở về nhà.”
Đôi mắt to đen trắng rõ ràng của Noãn Noãn nhìn hai người trên album. Cô thầm nghĩ hai anh trai của mình thật giỏi giang và đẹp trai quá. Tâm trạng cô có chút thấp thỏm không biết họ có thực sự thích mình không?
Dường như hiểu được nỗi lo lắng của cô, mẹ Cố mỉm cười nói: “Hồi con mới sinh thì hai anh trai này còn thích bế con hơn cả mẹ nữa đấy. Con cũng thích bám lấy hai anh nhất. Sau khi Noãn Noãn mất tích thì hai đứa nó suýt chút nữa đã lật tung cả Lâm Thành lên rồi, suốt những năm qua bọn họ cũng chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm con.”
Noãn Noãn đỏ mắt gật đầu rồi đáp lại bằng giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại: “Các anh thật tốt ạ.”
Mẹ Cố cười rồi lại cho cô xem ảnh của những người khác trong nhà, đặc biệt là ảnh của anh nhỏ Cố An.
“Anh Cố An của con chỉ lớn hơn con vài tuổi thôi nên từ nhỏ tính tình đã hiếu động, là ông tướng con trong nhà đấy. Ngoài anh cả và ông nội ra thì chẳng ai trị được nó cả, vì những người khác đều không quản nổi, nó nói chuyện thì chẳng bao giờ suy nghĩ gì.”
Hai mẹ con vừa lật album vừa trò chuyện rất lâu. Noãn Noãn còn nhìn thấy ảnh của mình lúc một, hai tuổi là một em bé trắng trẻo xinh xắn và rất đáng yêu, khác hẳn với dáng vẻ hiện tại của cô.
Mẹ Cố nói: “Noãn Noãn vốn dĩ sinh ra đã xinh đẹp rồi, trong nhà con giống bà nội nhất. Bà nội con chính là người đẹp nhất nhà họ Cố chúng ta đấy. Bây giờ con chỉ hơi gầy và bị suy dinh dưỡng một chút thôi, chứ đợi Noãn Noãn bồi bổ tốt lên thì chắc chắn sẽ là cô bé xinh đẹp nhất nhà.”
Những lời khen khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn đỏ bừng vì ngại ngùng.
Mẹ Cố lấy ra một tấm ảnh cũ cho cô xem. Trên đó rõ ràng là một người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám với vẻ đẹp như tiên nữ giáng trần khiến ngay cả Noãn Noãn cũng nhìn đến ngẩn ngơ.
“Đây chính là bà nội con, tiếc là bà đã…”
Nói đến đây bà thở dài. Những cô gái thuộc thế hệ của họ thì ai lúc trẻ cũng đều sùng bái người phụ nữ trong ảnh nhất vì bà chính là nữ thần trong lòng tất cả các tiểu thư hào môn.
“Bà nội.”
Mẹ Cố cười gật đầu: “Noãn Noãn nhà mình giống bà nội đến sáu phần đấy. Nếu đợi con lớn thêm chút nữa thì e là giống đến bảy, tám phần luôn. Ông nội yêu bà nội nhất nên khi nhìn thấy con ông mới khóc đấy.”
Cơ thể nhỏ bé của Noãn Noãn tựa vào lòng mẹ nghe kể về câu chuyện của ông bà nội. Bàn tay nhỏ nhắn cầm tấm ảnh và nhìn người phụ nữ với phong thái đoan trang cùng nụ cười rạng rỡ. Dường như thông qua bức ảnh cô đã nhìn thấy được một người bà nội đẹp không sao tả xiết.
Sau khi xem xong album và kể chuyện thì mẹ Cố đưa cô đi tắm rửa gội đầu. Cả người cô được tắm thơm tho, mái tóc hơi khô cũng được chăm sóc kỹ lưỡng rồi khoác lên bộ đồ ngủ màu vàng nhạt xinh xắn. Noãn Noãn trông như vừa được thay da đổi thịt vậy.
Tuy vẫn là một thân hình nhỏ nhắn gầy gò nhưng trông cô đã xinh xắn hơn nhiều.
Tối nay Noãn Noãn ngủ cùng mẹ. Nằm trên chiếc giường lớn êm ái và thoải mái, lúc đầu cô có chút gò bó. Nhưng khi được mẹ ôm dịu dàng vào lòng thì cô dần dần thả lỏng rồi cái đầu nhỏ bù xù khẽ cọ vào lòng mẹ giống như một chú mèo con vậy.
Tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay đối với Noãn Noãn giống như một giấc mơ khiến cô cảm thấy mờ mịt và thẫn thờ. Từ lúc bắt đầu có ký ức cô đã biết mình không có ba mẹ. Sau khi bà nội mất, cô cảm thấy bầu trời như sụp đổ, hoàn toàn trở thành một đứa trẻ tội nghiệp không ai cần.
Nghĩ đến những ngày tháng gian khổ một mình sau khi bà nội qua đời thì cô bé không nén nổi tủi thân mà sụt sịt mũi rồi thu mình lại và càng sát vào lòng mẹ hơn.
“Mẹ ơi…”
Giọng nói mềm mại của Noãn Noãn mang theo tiếng nấc nghẹn ngào rồi cô tủi thân mà khóc nấc lên.
“Cảm ơn mẹ, cảm ơn cả ba và các anh nữa ạ.”
Cảm ơn họ vì đã không từ bỏ và vẫn luôn tìm kiếm cô. Cô chỉ mới năm tuổi. Dù ở ngôi làng nhỏ đó vì nhà nghèo nên cô phải hiểu chuyện và chăm chỉ hơn nhiều nhưng cô vẫn rất mờ mịt về tương lai của mình, hoàn toàn không biết phải làm sao.
“Noãn Noãn ngoan.”
Mẹ Cố cứ nghĩ đến những khổ cực mà Noãn Noãn phải chịu đựng suốt mấy năm qua là tim lại thắt lại. Con gái của bà vốn dĩ nên được yêu thương vô bờ, vậy mà lại vì sự sơ suất của họ mà phải chịu nhiều đau khổ đến thế.
“Mẹ đừng khóc ạ.”
Giọng Noãn Noãn nũng nịu rồi cô vươn bàn tay nhỏ nhắn ra khỏi chăn để lau nước mắt cho mẹ.
“Được, mẹ không khóc.”
Mẹ Cố mỉm cười ôm chặt cô bé nhỏ nhắn trong lòng.
Đêm nay, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của nhà họ Cố cuối cùng cũng đã được bình yên.
Sáng hôm sau Noãn Noãn dậy rất sớm, đây là đồng hồ sinh học mà cô đã hình thành. Chưa đến sáu giờ Noãn Noãn đã lờ đờ mở mắt, đôi mắt to mờ sương nhìn quanh môi trường xa lạ một cách ngơ ngác và mãi một lúc lâu sau ký ức mới quay trở lại.
Nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua thì Noãn Noãn bỗng mở to mắt rồi nhìn sang bên cạnh, thấy mẹ xinh đẹp đang ngủ ở kế bên cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô bé khẽ nhéo vào cánh tay gầy gò của mình, cảm giác đau truyền đến từ cánh tay khiến cô cảm thấy chân thực hơn đôi chút.
“Không phải là mơ rồi…”
Noãn Noãn vui mừng lẩm bẩm một câu nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy.
Cô đưa bàn tay nhỏ lên vỗ vỗ vào mặt với vẻ mặt có chút thẫn thờ. Cô chống cằm lúc thì cười ngây ngô lúc thì nhíu mày mà chẳng biết đang nghĩ gì nữa.
Nhìn mẹ vẫn còn đang ngủ ngon lành thì Noãn Noãn rón rén bò xuống giường. Đôi chân nhỏ xỏ vào đôi dép lê vừa mềm vừa thoải mái rồi cô cẩn thận bước đi hai bước với khuôn mặt hạnh phúc và vui vẻ.
Cô rón rén đắp lại chăn cho mẹ rồi chạy vào phòng tắm để xắn tay áo lên định lấy bộ quần áo bẩn mình đã thay ra hôm qua. Nhưng cô đi một vòng quanh phòng tắm mà không biết phải giặt ở đâu.
Suy nghĩ một lát thì cô nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Ở dưới lầu, quản gia cũng dậy sớm và nghe thấy tiếng động thì ngước mắt nhìn lên. Đúng lúc này ông nhìn thấy Noãn Noãn bước ra khỏi phòng.
“Tiểu thư Noãn Noãn sao lại dậy sớm thế này?”
Thấy ông lão đang đi tới thì Noãn Noãn bấu chặt những ngón tay nhỏ nhắn của mình rồi lễ phép chào khẽ một tiếng.
“Chào buổi sáng ông quản gia ạ.”
Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại ấy ngọt ngào đến tận xương tủy.
Quản gia bước tới với vẻ mặt ôn hòa. Ông nhìn cô bé đang có chút lúng túng rồi ngồi xuống nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu thư Noãn Noãn có chuyện gì cần giúp sao?”
Noãn Noãn ngại ngùng đan hai ngón tay vào nhau: “Cháu… cháu muốn giặt bộ quần áo bẩn đã thay ra hôm qua nhưng… nhưng cháu không biết giặt ở đâu ạ.”
Quản gia sững người một lát rồi ngay sau đó ông nghĩ đến những gì Noãn Noãn đã trải qua trong những năm qua mà xót xa xoa đầu cô.
“Tiểu thư Noãn Noãn à, những việc này cháu không cần phải làm đâu. Trong nhà có người giúp việc chuyên giặt quần áo mà. Hơn nữa phu nhân đã chuẩn bị cho tiểu thư nhiều quần áo như vậy nên mấy bộ đồ cũ kia cháu mặc hơi ngắn rồi, sau này chắc là không mặc được nữa đâu.”
Đã quen với việc tiết kiệm nên suy nghĩ của Noãn Noãn hiện tại vẫn chưa thay đổi được ngay. Nhờ sự nhắc nhở của quản gia, cô mới nhớ ra những bộ quần áo và váy xinh xắn trong tủ đồ mình thấy hôm qua. Cô có thể thay mỗi ngày một bộ mà chẳng lo bị trùng lặp.
Nghĩ vậy thì bộ quần áo cô mang theo dường như có chút lạc lõng với nơi này, sau này cũng không mặc được nữa, nếu mặc sẽ bị chê cười mất. Bản thân cô bị cười nhạo thì không sao, nhưng mẹ cũng sẽ bị cười nhạo theo.
Noãn Noãn ngước cái đầu nhỏ lên gật đầu ngoan ngoãn và nghiêm túc: “Vâng ạ, sau này Noãn Noãn không mặc nữa.”
Cô đã có rất nhiều quần áo mới mà mẹ chuẩn bị rồi nên sau này không cần lo không có quần áo mặc nữa, thật tốt quá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)