Noãn Noãn nắm lấy tay mẹ rồi ngước khuôn mặt tươi cười đầy rụt rè nhìn quản gia và cất tiếng gọi mềm mại.
"Cháu chào ông quản gia ạ."
Dáng vẻ lễ phép lại ngoan ngoãn ấy thật khiến người ta yêu quý vô cùng.
Quản gia liên tục đáp lời rồi đỏ hoe mắt xót xa nói —— "Tiểu thư Noãn Noãn gầy thế này thì phải ăn nhiều vào mới được. Chúng tôi cũng không biết cháu thích ăn gì nên cứ chuẩn bị một ít theo khẩu vị của phu nhân và ông chủ."
Mẹ Cố mỉm cười gật đầu —— "Làm phiền bác quá."
Khi họ đang đi về phía phòng khách thì người lớn tuổi vốn đang ngồi ở ghế chủ tọa chờ đợi lo âu đã không kìm được mà đứng ngồi không yên khi thấy cháu trai bước vào.
"Sao chỉ có mình cháu về thế này? Em gái cháu đâu?"
Cố An bĩu môi nhưng cậu ấy vẫn không dám làm càn trước mặt ông cụ Cố.
"Ông nội ơi ông vội gì chứ, mọi người đi chậm nên đang ở phía sau kia kìa. Sao ai cũng chỉ quan tâm đến em gái mà chẳng ai quan tâm đến cháu thế."
Ông cụ liếc cậu ấy một cái —— "Cháu chịu ngồi yên một chút là ông đã mừng lắm rồi."
Tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào làm ông cụ không đợi được nữa mà đứng phắt dậy để chỉnh đốn lại quần áo, ngay sau đó ông lại nhanh chóng ngồi xuống bày ra vẻ uy nghiêm. Thế nhưng khi nghĩ lại bản thân sợ lát nữa sẽ làm cháu gái ngoan sợ hãi nên biểu cảm trên mặt ông đã dịu đi rất nhiều.
Vị lão gia từng hô mưa gọi gió trên thương trường suốt nửa đời người này mà lúc này đây lại tỏ ra căng thẳng, chuyện này nói ra chắc chẳng ai tin nổi.
Nhưng sự thật đúng là như vậy.
"Thưa ba."
Ông cụ gật đầu với vợ chồng con trai rồi tầm mắt dừng lại trên người cô cháu gái nhỏ bé gầy gò đang đứng cạnh con dâu. Khi nhìn rõ khuôn mặt của Noãn Noãn, đôi mắt ông mở to rồi đột ngột đứng bật dậy, bàn tay buông thõng bên hông run rẩy không thôi.
"Cái này... cái này..."
Ba Cố vội vàng vỗ nhẹ lên lưng ông cụ Cố để giúp ông thuận khí —— "Ba hãy bình tĩnh lại chút đi."
"Được được được..."
Ông cụ run rẩy môi liên tục nói được, sau đó ông không nén nổi sự nôn nóng mà đi đến bên cạnh Noãn Noãn rồi ngồi xổm xuống. Trước ánh mắt có chút sợ hãi của cô bé, ông nở một nụ cười hiền từ.
"Noãn Noãn đừng sợ, ông là ông nội của cháu đây."
"Sao lại gầy thế này?"
"Noãn Noãn nhà ta đã phải chịu khổ rồi, sau này ông nội sẽ không để cháu phải chịu thêm nửa phần khổ cực nào nữa đâu."
Ông run rẩy ôm chặt đứa nhỏ vào lòng, thật ra chẳng cần làm giám định quan hệ cha con thì ông cũng có thể khẳng định chắc chắn đây chính là cháu gái mình.
Cô không biết tại sao ông nội lại khóc nhưng cô vẫn ngoan ngoãn để ông ôm, sau đó mím môi và rụt rè giơ tay lên cẩn thận lau đi những giọt nước mắt trên mặt ông.
"Ông nội đừng khóc ạ."
Giọng nói mềm mại của cô cất lên an ủi khiến ông cụ nhìn cô bé mà liên tục gật đầu.
"Không khóc, ông nội đây là vì vui quá thôi."
Giọng nói của ông ôn hòa chưa từng thấy làm Cố An đứng bên cạnh nhìn mà ngẩn ngơ cả người.
Ông nội của cậu ấy mà cũng có lúc hiền từ thế này sao? Lại còn khóc nữa chứ! Chuyện này đúng là không thể tin nổi!
Nghe cô gọi mình là ông nội, trái tim ông cụ Cố như được sưởi ấm vô cùng.
Cuối cùng ông cũng có cháu gái rồi, là cháu gái ruột thịt, lại còn ngoan ngoãn và giống hệt người vợ đã khuất của ông như vậy.
"Chao ôi, bé con nhà ta thật ngoan quá."
Được khen ngợi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn đỏ bừng vì ngại ngùng, đối mặt với người lớn tuổi hiền từ này cô đã không còn sợ hãi như trước nữa mà dùng đôi mắt to tròn trong veo xinh đẹp nhìn ông lấp lánh.
Trái tim ông cụ như tan chảy trước ánh mắt ấy.
"Bé con nhà ta thật xinh đẹp, nhất là đôi mắt này giống bà nội cháu như đúc, linh động cứ như biết nói vậy, đúng là một đứa trẻ ngoan. Chỉ là cơ thể gầy yếu quá, sau này phải ăn uống thật tốt để nuôi cho trắng trẻo mập mạp thì bé con của ông sẽ càng xinh hơn nữa."
Cố An đang ngồi vắt vẻo chờ cơm ở bên cạnh liếc nhìn Noãn Noãn mấy cái, thầm nghĩ chắc chắn ông nội mình già rồi nên mắt mũi kèm nhèm, thế này mà gọi là xinh đẹp sao?
Cậu ấy thật sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ trắng trẻo mập mạp của Noãn Noãn thì sẽ xinh đến nhường nào. Dù sao hiện giờ nhìn cô vẫn còn xấu xí lắm, cùng lắm chỉ được coi là thuận mắt mà thôi, cậu ấy vẫn giữ ý kiến riêng về việc em gái này có thể nuôi cho xinh đẹp lên được hay không.
Ông cụ Cố nắm tay Noãn Noãn trò chuyện một hồi lâu, cho đến khi thức ăn được dọn lên đủ và bắt đầu dùng bữa thì cả gia đình trừ Cố An ra đều thay nhau gắp thức ăn vào bát của cô.
"Noãn Noãn ăn nhiều thịt tôm này một chút."
"Thịt cá không có xương đâu, Noãn Noãn cứ yên tâm ăn đi."
"Món trứng hấp này ngon lắm, bé con ăn nhiều vào, ăn xong rồi uống thêm một ly sữa để sau này cao lớn nhé."
So với sự quan tâm nồng nhiệt từ ba người lớn dành cho Noãn Noãn thì phía bên Cố An lại có vẻ hiu quạnh vô cùng khiến cậu cảm thấy tức tối.
"Mọi người quá đáng lắm rồi, chỉ lo cho em gái mà chẳng thèm để ý gì đến con hết!"
Ba đôi mắt trên bàn ăn đồng loạt quét qua, ba Cố cười như không cười gắp một cái cánh gà ném vào bát cậu ấy. Nhìn vẻ mặt có chút đáng sợ ấy, Cố An nhút nhát rụt cổ lại.
"Nào, ba quan tâm con đây!"
Ông cụ Cố nheo mắt rồi gắp một đũa rau xanh sang.
"An An dạo này hình như béo lên rồi đấy, đừng chỉ lo ăn thịt mà hãy ăn nhiều rau xanh vào cho cân bằng dinh dưỡng."
Ồ... còn phải cộng thêm cả một ông nội kế nữa!
Thấy sự chú ý của mọi người đã chuyển sang anh trai nên cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thức ăn trong bát đã chất cao như núi rồi, cô sắp ăn không nổi nữa rồi QAQ.
May mà sau đó ba người lớn dường như cũng cảm thấy quá nhiều nên không gắp thêm cho cô nữa. Chờ cô ăn no nê xong thì mẹ Cố liền dẫn cô lên lầu để thay quần áo.
Bà đưa Noãn Noãn đến trước một căn phòng trên lầu rồi mở cửa và dắt bàn tay nhỏ bé của cô bước vào.
"Noãn Noãn, sau này đây chính là phòng của con."
Cô nhìn căn phòng này mà thấy nó còn rộng hơn cả căn nhà gỗ mình từng ở trước kia rất nhiều. Hơn nữa cách bài trí xa hoa lại đầy mộng mơ bên trong quả thực là điều mà cô nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, đôi môi nhỏ nhắn của cô lập tức há hốc vì kinh ngạc.
"Đây... đây là của Noãn Noãn ạ?"
Cô cảm thấy hơi choáng váng khi tiếp nhận thực tế này và có cảm giác nó không chân thực giống như một giấc mơ vậy.
"Đúng thế, cả căn phòng này đều được chuẩn bị cho Noãn Noãn. Đồ chơi trên giường là của con, còn có cả bàn học bên kia nữa, đợi khi Noãn Noãn đi học thì chỗ đó sẽ chuyên dùng để đặt sách vở cho con, rồi còn có phòng thay đồ này nữa..."
Bà lần lượt giới thiệu đồ đạc trong phòng cho Noãn Noãn nghe, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp đã nhanh chóng giúp cô dần gạt bỏ được nỗi bất an và lo lắng trong lòng.
Mở tủ quần áo ra, bên trong là đủ loại quần áo và váy vóc xinh đẹp khiến cô nhìn không xuể.
Tuy nhiên điều khiến cô kỳ lạ là có một số bộ quần áo rõ ràng là cô hiện tại không thể mặc vừa.
Mẹ Cố đi tới lấy xuống vài bộ quần áo rất nhỏ rồi dắt cô ngồi xuống giường, bà đỏ hoe mắt nói.
"Quần áo ở đây là mẹ đã chuẩn bị cho con từ khi con còn nhỏ xíu. Mỗi năm vào ngày sinh nhật của con mẹ đều chuẩn bị quần áo mới vì mẹ hy vọng một ngày nào đó khi con trở về thì có thể mặc ngay những bộ đồ mà mẹ đã chuẩn bị bất cứ lúc nào."
Cô ngẩn ngơ nhìn những bộ váy áo xinh đẹp được xếp ngay ngắn theo thứ tự từ nhỏ đến lớn trong tủ, mũi cô bỗng thấy cay cay và làn sương mù trong mắt khiến cô nhìn mọi vật trước mặt không còn rõ ràng nữa.
Thì ra... bấy lâu nay cô vẫn luôn được người ta nhớ mong, cô không phải là đứa trẻ không ai cần.
"Bé con của mẹ, thật may là con đã trở về."
Mẹ Cố ôm cô con gái nhỏ vào lòng. Ngoại trừ người trong nhà thì không ai biết lúc con gái nhỏ bị lạc bà đã suy sụp đến mức nào, vì chuyện đó mà khi bị bệnh thậm chí bà đã từng có ý định muốn chết đi cho xong.
Cũng may là bà đã vượt qua được nhờ sự quan tâm của gia đình. Những năm qua bà chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm con gái nhỏ, chỉ cần có một chút tin tức về cô thì dù lúc đó có bận rộn đến đâu bà cũng sẽ đi xem, nhưng đổi lại phần lớn lại là sự thất vọng.
Dù vậy bà vẫn không từ bỏ bất kỳ tia hy vọng nào vì sợ rằng chỉ cần một chút sơ sẩy thôi là bà sẽ bỏ lỡ đứa con gái thật sự duy nhất của mình.
Lần này khi tin tức của Noãn Noãn truyền đến thì tâm trạng của cả gia đình đều vô cùng lo lắng. Cho đến khi gặp được Noãn Noãn, bà đã xác định ngay từ cái nhìn đầu tiên rằng cô bé này chắc chắn là con gái mình.
Việc giám định quan hệ huyết thống sau đó cũng chỉ là một thủ tục để mọi chuyện được chính thức định đoạt mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)