"Ngoài Đại Hoàng và Môi Cầu ra, Noãn Noãn còn muốn mang theo gì nữa không?"
Đại Hoàng và Môi Cầu chính là chú chó cỏ cùng con mèo đen đang quấn quýt quanh chân Noãn Noãn.
"Dạ, không còn gì nữa ạ."
Nghe thấy có thể mang theo Đại Hoàng và Môi Cầu, Noãn Noãn lấy hết can đảm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên rồi nở một nụ cười ngọt ngào.
"Xì... Mấy con chó mèo xấu xí đó có gì hay mà mang theo chứ? Con Husky nhà đám bạn chí cốt của anh mới gọi là đẹp đẽ oai phong, hôm nào để anh cho nhóc thấy tận mắt cho biết!"
Cố An hất cằm nhìn chú chó vàng cùng con mèo đen với vẻ khinh khỉnh.
Thế nhưng nói xong cậu ấy lại thấy hơi hối hận, vì nếu để con bé này thấy Husky thì chẳng phải phải dẫn nó đi gặp đám bạn sao? Thế thì không được, không thể để bọn họ biết mình có một đứa em gái xấu xí như vậy.
Vì vậy cậu ấy vẫn nên dắt chó về nhà cho con bé quê mùa này mở mang tầm mắt thôi.
"Con im miệng đi!"
Cố An vừa lỡ lời đã bị ba mình lườm một cái cháy mặt. Cậu ấy không phục mà vươn cổ lên, sao ngay cả nói cũng không cho nói vậy? Có giỏi thì đánh cậu ấy đi!
"Noãn Noãn đừng chấp nhặt với ông anh ngốc nghếch kia nhé, anh con nói chuyện chẳng bao giờ dùng não cả."
Mẹ Cố sợ Noãn Noãn nghĩ ngợi nên vội vàng ôn tồn giải thích và còn lườm Cố An thêm cái nữa.
Noãn Noãn mím môi cười khẽ, thật ra cô cảm nhận được rằng anh trai không hề có ác ý với mình.
Nhìn đoàn xe sang rời khỏi thôn, dân làng đều vẫy tay chào tạm biệt Noãn Noãn. Việc Noãn Noãn đột ngột quay về gia đình hào môn khiến mọi người tuy rất ngưỡng mộ nhưng sự đố kỵ thì chẳng bao nhiêu.
Dẫu sao Noãn Noãn cũng là đứa trẻ họ nhìn lớn lên hơn nữa cô luôn ngoan ngoãn lễ phép nên người trong thôn cơ bản đều rất yêu quý cô.
Chỉ trừ một nhà nọ...
"Bà nội ơi, con muốn quà! Bọn họ ai cũng có quà chỉ mình con không có, con muốn quà, con còn muốn cái xe kia nữa oa oa..."
Thằng béo bảy tuổi thấy những người trông hung dữ kia đi rồi thì chẳng màng hình tượng mà lăn ra đất ăn vạ. Còn người phụ nữ già mà nó gọi là bà nội thì sắc mặt lại càng tối sầm vì dân làng đều nhận được quà chỉ riêng nhà bà ta là không, chuyện này vốn đã khiến bà ta rất mất mặt.
Bây giờ lại bị thằng cháu làm loạn lên như thế nên gần như cả làng đều đang xem trò cười của bà ta. Điều này khiến bà già trọng nam khinh nữ này lần đầu tiên nổi nóng với cháu trai mình.
"Có gì mà đòi? Nhà họ Tôn chúng ta thiếu cái ăn hay thiếu cái uống của mày à? Phi... Chút đồ tốt đã mang ra khoe khoang, dù sao lão già này cũng nhìn con nhóc chết tiệt đó lớn lên, đúng là đồ vô ơn!"
"Ôi dào, tôi bảo này mụ già họ Triệu, bà nói câu này không thấy cắn rứt lương tâm à? Trước kia bà đối xử với Noãn Noãn thế nào rồi để cháu trai mình bắt nạt con bé ra sao chẳng lẽ bản thân bà không rõ? Ba mẹ ruột người ta không trả thù bà là đã may rồi chứ còn ở đây đặt điều, bộ không sợ bị họ biết được quay lại tìm bà tính sổ hả?"
Mụ già kia có chút chột dạ nhưng ngay sau đó lại cố tỏ ra cứng rắn mà hằn học nhổ nước bọt về phía đoàn xe rời đi.
"Một đứa con gái vô dụng thì có gì quý giá chứ, sớm muộn gì cũng bị đuổi ra ngoài thôi."
"Bà già họ Triệu, bà tích đức cho cái miệng đi. Noãn Noãn là một đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép như thế thì làm gì bà nào? Tôi thấy ba mẹ con bé quý nó lắm đấy."
Bà già họ Triệu vẫn ngoan cố: "Mấy gia đình giàu có đó ai mà biết được? Cứ chờ xem, cái đồ con gái vô dụng như Noãn Noãn chắc chắn sẽ không sống tốt đâu."
Thực tế trong lòng bà ta đã ghen tị đến phát điên rồi. Tại sao cái đồ vô dụng đó lại có ba mẹ ruột giàu có như vậy chứ? Nếu chuyện này xảy ra với cháu trai bà ta thì tốt biết mấy.
Trên xe, mẹ Cố, Noãn Noãn và anh trai ngồi phía sau, hai đứa nhỏ nép sát vào nhau. Cố An đánh giá một lượt đứa em gái mới này, vừa gầy gò lại còn nhát gan như thế.
Phen này trong nhà cuối cùng cậu cũng không phải là người lùn nhất rồi.
"Dạ... năm tuổi rồi ạ." Noãn Noãn rụt rè trả lời.
"Năm tuổi mà còn bé tí thế này, trông cứ như mới ba tuổi ấy. Chậc... sau này nhóc lo mà ăn nhiều vào, để người khác thấy lại bảo nhà mình bỏ đói nhóc. Còn nữa, sau khi về nhà không được ra ngoài hay đến trường rêu rao anh là anh trai của nhóc đâu đấy, không là anh đánh nhóc đó!"
Nói rồi cậu ấy còn giơ nắm đấm lên ra oai.
Noãn Noãn ngoan ngoãn "vâng" một tiếng mềm mại.
"CỐ AN!!"
Tiếng quát đầy giận dữ vang lên từ phía trước, ngay sau đó tai cậu ấy đau nhói vì bị bà mẹ vốn dịu dàng vặn cho một cái.
Chẳng qua là vì ba Cố đang ngồi phía trước không với tới được, nếu không thì tiểu bá vương Cố An này chắc chắn sẽ bị hai vợ chồng hiệp lực đánh cho một trận tơi bời.
"Thằng nhóc này con ngứa đòn rồi đúng không? Ba ngày không đánh là con muốn leo lên nóc nhà dỡ ngói luôn rồi hả? Có ai nói chuyện với em gái như con không?"
"Đau đau đau, mẹ ơi mẹ không cần giữ hình tượng dịu dàng nữa à? Con nói chuyện thì làm sao? Nó vừa gầy vừa nhỏ thế này cũng chẳng xinh đẹp gì, em gái nhà người ta ai cũng trắng trẻo mập mạp, dẫn nó ra ngoài con mất mặt lắm!"
Ba Cố tức đến mức từ phía trước đưa tay ra sau vỗ một phát vào đầu Cố An.
"Thằng ranh con! Em gái con còn chẳng thèm chấp con đâu!"
Noãn Noãn chăm chú quan sát mọi chuyện, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của anh trai thì đột nhiên cô không còn cảm thấy thấp thỏm như trước nữa. Trong đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng ấy đã thấp thoáng ý cười.
Nhà họ Cố là một gia đình hào môn quý tộc hàng đầu tại Lâm Thành. Tuy rằng họ Cố mới truyền được ba đời nhưng con cháu lại rất có tiền đồ và mỗi một người kế thừa gia tộc sau này đều là thiên tài.
Sự nghiệp của gia tộc dưới tay họ ngày càng phát triển rực rỡ, hơn nữa vì dòng chính trong nhà rất đoàn kết và không có con cháu nào kéo chân nên hiện tại nhà họ Cố đã trở thành gia tộc giàu nhất cả nước.
Khi tới biệt thự nhà họ Cố, Noãn Noãn mang theo tâm trạng lo lắng nhìn thế giới lạ lẫm bên ngoài cửa sổ xe. Một căn biệt thự lộng lẫy và rộng lớn như vậy, sau này sẽ là nơi cô sinh sống sao? Cảm giác... thật không chân thực chút nào.
Sự chênh lệch khổng lồ so với nơi ở trước kia khiến Noãn Noãn cảm thấy tự ti và lo âu từ sâu trong lòng. Thế nhưng cô đã cố gắng không để những cảm xúc này biểu hiện ra ngoài.
Một đôi tay ấm áp nắm lấy những ngón tay đang đan vào nhau của cô.
"Noãn Noãn, chúng ta về nhà rồi."
Noãn Noãn nhìn người mẹ dịu dàng cùng người cha đang nhìn mình với ánh mắt khích lệ bên cạnh rồi gật đầu thật mạnh.
Giống như một chú mèo nhỏ bước vào lãnh địa mới, cô rụt rè đi theo sau ba mẹ vốn đã tương đối quen thuộc. Cô không dám nhìn ngó xung quanh mà chỉ im lặng và ngoan ngoãn bước qua cửa lớn biệt thự.
Đón tiếp họ là một cụ ông mặc vest đen với mái tóc đã bạc hơn nửa. Ông đứng thẳng người một cách đầy tao nhã cùng nụ cười ôn hòa trên môi.
"Thưa ông chủ bà chủ, cuối cùng mọi người cũng về rồi."
"Quản gia, cháu đói rồi nên muốn ăn gì đó, ông bảo thím Lưu chuẩn bị mấy món cháu thích đi."
Dù trên xe vừa bị dạy dỗ một trận nên thân nhưng cái tính của Cố An đúng là chỉ nhớ cái ăn chứ không nhớ đòn roi. Vừa xuống xe cậu ấy vẫn là vị thiếu gia nhỏ kiêu ngạo và phách lối của nhà họ Cố.
Quản gia cười híp mắt đáp lời: "Đã chuẩn bị xong cả rồi."
Tầm mắt ông dừng lại trên người cô bé nhỏ nhắn kia. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt Noãn Noãn, ông liền sững sờ rồi đôi mắt đỏ hoe, nụ cười trên mặt cũng càng thêm phần hiền từ.
Quản gia cố gắng kiềm chế đôi bàn tay đang run rẩy vì sợ sẽ làm nhóc con rụt rè kia hoảng sợ, ông cố tình hạ thấp giọng nói.
"Chào mừng tiểu thư Noãn Noãn đã về nhà, ông cụ đang đợi tiểu thư đấy."
Giống... Thật sự là quá giống...
Thế nhưng nhìn dáng vẻ gầy gò bé nhỏ này của Noãn Noãn, ông lại thấy xót xa vô cùng vì không biết cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi.
Ba Cố và quản gia nhìn nhau, suy nghĩ trong lòng cả hai đều không nói cũng tự hiểu.
"Đây là ông quản gia."
Mẹ Cố âu yếm xoa tóc Noãn Noãn rồi mỉm cười giới thiệu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)