Một buổi sáng sớm mây mù bao phủ và đoàn xe sang trọng nối đuôi nhau trên con đường xi măng nhỏ hẹp đã phá vỡ sự yên bình của ngôi làng nhỏ ven núi này.
Những người nông dân nước da ngăm đen đang vác cuốc làm cỏ ngoài đồng bỗng đứng thẳng lưng rồi vươn cổ ra, họ trố mắt nhìn những chiếc xe sang vốn chỉ xuất hiện trên tivi kia.
"Trời đất ơi, một chiếc xe này đáng giá bao nhiêu tiền vậy?"
Người giàu nhất làng họ đi chiếc xe hơn ba trăm nghìn tệ đã khiến họ ngưỡng mộ không thôi và ai nấy đều cho rằng đó là người rất có tiền đồ. Thế nhưng những chiếc xe đang lướt qua trước mặt họ lúc này trông đẳng cấp và hầm hố hơn hẳn.
Theo lời những thanh niên trong làng thì một chiếc xe như vậy phải đến mấy triệu tệ cơ, mấy triệu tệ đấy, đối với những người quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời như họ thì đó đúng là con số thiên văn mà ở đây lại còn không chỉ có một chiếc!
"Đi đi đi... mau lại xem sao!"
Ở làng quê hẻo lánh vốn chẳng có gì giải trí nên chỉ một chút náo nhiệt thôi cũng đủ làm chấn động cả làng, vả lại đoàn xe sang này dù ở thành phố lớn trông cũng vô cùng hoành tráng chứ đừng nói đến cái làng nhỏ này.
Đoàn xe sang dừng lại trước một căn nhà gỗ cũ kỹ rồi những người dân làng vây quanh xem náo nhiệt bắt đầu kinh ngạc bàn tán.
"Nghe gì chưa? Người nhà của Noãn Noãn tìm đến rồi kìa."
"Trời ạ, gia đình ruột thịt của Noãn Noãn giàu có đến mức nào chứ, cô bé này trực tiếp trở thành thiên kim tiểu thư nhà giàu luôn rồi. Thằng Lưu bảo xe này là Rôn-roi-gì-đó thì phải? Nói chung là đắt khủng khiếp."
Giữa bầu không khí chúc phúc hài hòa đó bỗng vang lên một giọng nói lạc quẻ đầy châm chọc.
Một bà lão đang cắn hạt dưa lên tiếng với giọng điệu sắc mỏng và cay nghiệt: "Có chắc là người nhà không thì chưa biết đâu? Hứ... hơn nữa cứ nhìn cái dáng vẻ lớn lên ở cái làng nhỏ xíu này của Noãn Noãn xem, về đến nhà giàu thì liệu có ai thèm yêu thương nổi không."
Lời này lọt vào tai những vệ sĩ đang canh gác bên ngoài và ngay lập tức từng ánh mắt hung hãn đồng loạt quét về phía bà ta.
Lúc này bà lão kia không dám cắn hạt dưa tiếp nữa, dù sao bà ta cũng chỉ là một mụ già nông thôn nên đâu đã từng thấy qua cảnh tượng này. Vì sợ bị đánh nên bà ta vội vàng kéo đứa cháu nội đang nhìn chằm chằm vào những chiếc xe lớn kia rời đi.
Trong lúc đó chỉ còn nghe thấy tiếng đứa trẻ béo mập gào khóc đòi xem xe cùng tiếng bà lão dỗ dành cháu mình từ xa vọng lại, bà ta nói rằng sau này sẽ mua xe lớn cho nó.
Những người ở lại tuy cũng có chút sợ hãi nhưng khi thấy bà lão họ Tôn đi khỏi thì đám vệ sĩ áo đen cũng không nhìn họ nữa. Thế là họ lại can đảm bắt đầu bàn luận, có người chúc phúc cho cuộc sống sau này của Noãn Noãn và cũng có người cười nhạo bà lão họ Tôn lúc nãy.
Bên trong căn nhà gỗ, phòng ốc được dọn dẹp khá sạch sẽ và ngăn nắp nhưng sự hiện diện của mấy người ăn mặc sang trọng trong căn phòng chật hẹp này rõ ràng trông có chút không phù hợp.
Chủ nhân duy nhất của căn phòng là một cô bé gầy gò nhỏ bé đang rụt rè và thấp thỏm nhìn họ, đôi mắt cô to đen trắng rõ ràng như hai quả nho trông đặc biệt lanh lợi và xinh đẹp.
Người phụ nữ ung dung và tao nhã chậm rãi đi đến bên cạnh cô, bà đỏ hoe mắt rồi cẩn thận và run rẩy nắm lấy bàn tay gầy nhỏ của cô.
"Bây giờ con tên là Noãn Noãn phải không? Mẹ đây." Giọng bà mang theo tiếng nghẹn ngào và đôi mắt đỏ bừng khi nhìn cô bé gầy yếu này khiến sống mũi bà cay cay. Nhưng khóe miệng bà lại nhếch lên bởi vì bà ấy đã tìm thấy bảo bối thất lạc của mình.
Noãn Noãn lấm lét nhìn người phụ nữ đẹp đến khó tin trước mặt, đôi mắt to trong trẻo xinh đẹp là điểm nhấn duy nhất trên khuôn mặt hiện lên vẻ lúng túng khi nhìn bà vì bà quá đỗi dịu dàng. Thế nhưng khi đặt bàn tay gầy gò khô khốc của mình bên cạnh tay bà thì cô bỗng cảm thấy tự ti sâu sắc, điều này khiến cô muốn rút tay lại nhưng không thể nhúc nhích.
Người phụ nữ dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định nắm lấy lòng bàn tay nhỏ nhắn không mấy đẹp đẽ của cô.
"Noãn Noãn, theo mẹ về nhà có được không con?"
Cô bé năm tuổi gầy gò ăn mặc rất sạch sẽ nhưng quần áo đã giặt đến mức bạc màu và tình trạng da dẻ trên mặt cũng không được tốt lắm. Tuy nhiên nếu nhìn kỹ thì ngũ quan của cô rất tinh tế và xinh đẹp, chỉ là bị mái tóc rối bù che khuất mất rồi.
Chỉ có đôi mắt to đen trắng rõ ràng là đặc biệt sáng ngời và động lòng người, cô nhìn người phụ nữ trước mặt thấy trong mắt bà lấp lánh những giọt lệ như thể chỉ cần cô không đồng ý thì nước mắt bà sẽ rơi xuống ngay lập tức.
Không hiểu sao Noãn Noãn cảm thấy có chút xót xa.
Cô vụng về dùng bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho bà rồi nói: "Đừng khóc."
Tiếng "đừng khóc" này vừa nhỏ vừa mềm mại lại vô cùng dễ nghe. Chỉ vẻn vẹn hai chữ nhưng lại ấm áp đến mức khiến người phụ nữ không thể kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở. Bà ôm chặt bảo bối đã thất lạc ba năm của mình vào lòng rồi khóc ra hết những lo sợ suốt mấy năm qua cùng niềm hạnh phúc khi tìm lại được con.
Người đàn ông trung niên khôi ngô nhã nhặn bước tới ôm cả hai mẹ con vào lòng, đôi cánh tay của ông như đang xây dựng một bến đỗ tránh gió vững chãi cho họ.
Khoảnh khắc được họ ôm vào lòng, Noãn Noãn cảm nhận được hơi ấm chưa từng thấy và điều đó khiến cô có chút tham luyến, không nỡ từ bỏ nhưng cũng rất lúng túng và mờ mịt.
Sống mũi nhỏ bé cay cay rồi Noãn Noãn đỏ hoe mắt, những giọt nước mắt to như hạt đậu từ đôi mắt ngập nước rơi xuống lã chã.
Trong khi đó, cậu thiếu niên mười hai tuổi duy nhất trông có vẻ lạc lõng trong phòng đang bồn chồn đi tới đi lui rồi lẩm bẩm, thỉnh thoảng mắt lại liếc nhìn cô bé bên kia một cái.
"Chẳng phải tìm được người rồi sao, còn khóc lóc cái gì chứ!"
Xét theo nhan sắc của nhà họ Cố thì cả nhà ai nấy đều rất tuấn tú, sao đến lượt em gái này thì nhan sắc lại tụt dốc không phanh thế kia?
Cậu ấy còn chẳng dám nói với bạn học hay anh em của mình là mình có em gái nữa! Trông hơi xấu, nếu dẫn cô đi ra ngoài mà bị người ta nói ra nói vào thì cậu ấy lại phải ra tay đánh nhau giúp mất.
Thật là phiền phức.
"Thằng ranh con, mày cút lên xe cho tao, đừng có ở đây làm ngứa mắt!"
Ba Cố nhìn thằng con trai nghịch ngợm đến mức chỉ hận không thể bay thẳng lên trời nhà mình mà cảm thấy đau mắt, con gái nhỏ vừa mới tìm về được mà thái độ của cậu ấy như vậy thì đừng để con bé tưởng rằng gia đình không hoan nghênh mình.
"Đi thì đi, con cũng chẳng thèm ở lại đây đâu!"
Cố An hếch cằm hừ một tiếng rồi đút hai tay vào túi quần, cậu ấy hất tóc một cái rồi tự cho là mình cực kỳ bảnh bao mà rời đi.
Ba Cố bóp nhẹ ngón tay và nắm đấm của ông đã cứng lại rồi!
"Noãn Noãn đừng sợ, đây là anh trai nhỏ nhất của con, bình thường nó cứ hay trưng ra cái vẻ mặt kiêu ngạo như vậy đấy. Sau này về nhà nếu nó dám bắt nạt con thì con cứ bảo với ba mẹ hoặc là mấy người anh khác của con cũng được, cả nhà mình sẽ giúp con đánh nó."
Đôi mắt to đen trắng rõ ràng của Noãn Noãn đăm đăm nhìn theo người anh trai vừa rời đi với vẻ kiêu ngạo như một chú gà trống nhỏ, khi nghe thấy giọng nói dịu dàng của mẹ thì cô bèn thẹn thùng đáp lại một câu nhỏ xíu.
"Vâng ạ."
Tuy chỉ có một chữ nhưng giọng nói sữa non mềm mại đó đã làm tan chảy trái tim của hai người lớn có mặt tại đó, mẹ Cố xoa mái tóc xù của cô rồi vừa khóc vừa cười.
Trước khi rời khỏi làng, ba mẹ của Noãn Noãn đã đặc biệt mang theo quà tặng đi một vòng đến từng nhà để biếu.
Họ đã tìm hiểu kỹ càng rồi, kể từ sau khi ông lão nhận nuôi Noãn Noãn qua đời thì hơn một năm qua cô gần như lớn lên nhờ sự cưu mang của cả làng. Người dân trong làng này khá thuần phác nên ít nhiều đều đã từng giúp đỡ con gái ông bà, tất nhiên cũng có một số ngoại lệ.
Gần đến lúc đi, Noãn Noãn mới lấy hết can đảm dùng bàn tay nhỏ bé kéo kéo vạt áo của mẹ cô.
"Sao vậy Noãn Noãn?"
Mẹ Cố lập tức ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào cô rồi dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói chuyện với cô.
Noãn Noãn đỏ bừng mặt và giọng nói nhỏ như tiếng mèo kêu.
"Có thể, có thể mang theo Đại Hoàng và Môi Cầu đi cùng không ạ?"
Nói xong cô liền cúi gầm cái đầu nhỏ xuống, hai ngón tay trỏ xoắn vào nhau có vẻ rất phân vân và thấp thỏm vì cô sợ yêu cầu của mình quá nhiều thì họ sẽ không thích mình nữa.
"Tất nhiên là được rồi."
Một giọng nói trầm thấp và đáng tin cậy vang lên từ phía trên, rồi một bàn tay to ấm áp nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu xù của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

