Cố An lén lút liếc nhìn về phía đó một cái, nhưng chưa kịp thấy gì thì đã bị phát hiện.
"Tự đi mà chơi game của nhóc đi."
Cố An bĩu môi: "Làm như em hiếm lạ lắm không bằng."
Cậu ấy ngồi phịch xuống ghế sofa, đôi ngón tay linh hoạt bắt đầu lắp ráp bộ Lego trên bàn.
Khi các chị nhân viên xinh đẹp bắt đầu nhẹ nhàng rửa mặt và bôi thuốc cho mình, vì kỹ thuật quá thoải mái nên Noãn Noãn dần thả lỏng rồi cuối cùng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
"Cô bé này tuy hơi gầy và da dẻ có chút khô, nhưng đường nét lại rất xinh đẹp."
Nhân viên thẩm mỹ đang chăm sóc da cho Noãn Noãn khẽ lên tiếng tán thưởng: "Tôi đã gặp không ít trẻ nhỏ, nhưng hiếm thấy ai có dung mạo tinh tế và linh động như tiểu thư đây. Đặc biệt là đôi mắt của tiểu thư, cứ như có linh tính và biết nói vậy, nếu trắng trẻo và mập mạp hơn một chút thì sẽ càng tuyệt vời hơn."
Ai mà chẳng thích người khác khen ngợi con cái nhà mình chứ. Dù lời của nhân viên thẩm mỹ có phải là thật hay không thì mẹ Cố vẫn vô cùng vui sướng.
Nhưng lần này nhân viên thẩm mỹ thực sự không nói dối. Làm nghề này, cô ấy giỏi nhất là nhìn thấu bản chất dung mạo qua vẻ bề ngoài. Cô ấy đã gặp qua rất nhiều khuôn mặt, thậm chí một người béo hàng trăm ký cô ấy cũng có thể nhìn ra tiềm năng sau khi gầy đi.
Noãn Noãn chỉ là hơi gầy và do quanh năm phơi nắng nên làn da hơi thô ráp một chút. Nhưng dung mạo của cô vốn dĩ đã tinh tế và xinh đẹp, nền tảng sẵn có như vậy, chỉ cần chăm sóc tốt thì chắc chắn sẽ là một tiên nữ nhỏ thực thụ.
Cô ấy lặng lẽ quan sát Noãn Noãn và mẹ Cố. Đây vốn là khách quen của cô ấy, tuy tình hình gia đình không nắm rõ mười mươi nhưng có mấy người con thì cô ấy biết, vậy mà bỗng nhiên lại có thêm một cô con gái? Hơn nữa nhìn qua rõ ràng là không phải kiểu tiểu thư lớn lên trong hào môn.
Cô ấy cũng không hỏi nhiều. Lăn lộn trong nghề bấy lâu, khách hàng muốn nói thì cô ấy nghe, còn không muốn nói thì cô ấy tuyệt đối không lắm lời.
Sau khi Noãn Noãn thức dậy, mọi công đoạn chăm sóc đều đã kết thúc. Cô mở mắt ngơ ngác một lát rồi tỉnh táo lại, đối diện với nụ cười của mẹ và thím út, cô lập tức cảm thấy ngại ngùng đến mức đỏ bừng cả mặt.
"Con xin lỗi mẹ, con... con ngủ quên mất."
Noãn Noãn đỏ mặt cúi gằm đầu nhỏ, hàng mi cong vút khẽ run rẩy, giọng nói mềm mại đáng yêu. Dù cô có làm sai chuyện gì thì người ta cũng chẳng nỡ trách mắng, huống chi cô chẳng hề làm sai việc gì cả.
Mẹ Cố xót xa xoa đầu Noãn Noãn, giọng nói dịu dàng: "Sao lại xin lỗi mẹ chứ? Mẹ và thím út của con vừa nãy cũng thấy thoải mái quá nên ngủ quên, cũng mới vừa tỉnh dậy thôi. Thấy Noãn Noãn ngủ ngon như vậy chứng tỏ tay nghề của chị gái này rất tốt đấy."
Noãn Noãn gật đầu, khóe miệng hồng nhạt nhếch lên tạo thành một nụ cười ngoan ngoãn: "Em cảm ơn chị ạ."
Nhân viên thẩm mỹ cảm thấy trái tim như tan chảy. Cô ấy gặp qua không ít trẻ con, nhưng đứa trẻ có nụ cười truyền cảm mạnh mẽ, giọng nói mềm mại lại hiểu chuyện thế này thì thực sự chưa thấy bao giờ, đúng là quá đáng yêu.
"Không có gì đâu, đây là việc chị nên làm mà."
Noãn Noãn sờ sờ mặt mình, cảm thấy trơn láng vô cùng, làn da trên tay cô dường như cũng trắng trẻo mịn màng hơn lúc trước.
Đến lúc soi gương, cô lại càng kinh ngạc đến mức tròn xoe miệng trước diện mạo hiện tại của mình.
Thật ra cũng không thay đổi quá nhiều, chỉ là tình trạng da tốt hơn và trắng hơn một chút. Nhưng chỉ một thay đổi nhỏ này thôi cũng đủ để nhan sắc vốn có của cô thăng hạng đáng kể.
Trước đây Noãn Noãn không mấy để tâm đến ngoại hình của mình. Nhưng con gái mà, ai chẳng yêu cái đẹp, thấy mình trở nên xinh xắn thì lòng cũng vui lây, và quan trọng nhất là mặt của cô mịn màng quá đi mất!
Lúc trước cô chưa từng có cảm giác này. Suốt quãng đường đi ra ngoài, bàn tay nhỏ của Noãn Noãn đã lén lút sờ lên mặt không dưới năm lần, còn tự tưởng mình làm kín đáo lắm không ai phát hiện. Nào ngờ tất cả đều lọt vào mắt hai người lớn và họ đều mỉm cười đầy ý vị, giả vờ như không biết gì.
"Mọi người cuối cùng cũng chịu ra rồi!"
Đợi suốt mấy tiếng đồng hồ khiến hai cậu thiếu niên sắp bốc hỏa, vừa thấy họ bước ra là bật dậy ngay lập tức.
"Phụ nữ đúng là rắc rối!"
Cố An xị mặt lẩm bẩm, giây tiếp theo đã bị mẹ Cố nhéo tai.
"Con vừa nói gì mẹ nghe không rõ, nói lại lần nữa xem nào?"
Mẹ Cố mỉm cười đe dọa.
"Con có nói gì đâu!!"
Cố An gào lên biện minh cho mình.
Noãn Noãn vừa mới ra ngoài thì đã bị ai đó véo lấy hai bên má mềm mại, không cần nói cũng biết là ai rồi.
Cố Minh Lễ dùng ngón tay nắn nắn, đôi lông mày kiếm nhếch lên: "Cũng được đấy, trắng ra một chút, véo cũng sướng tay hơn."
Chát một tiếng, tay của Cố Minh Lễ bị gạt ra.
Mẹ anh ta lườm anh ta một cái đầy khó chịu: "Đừng có lúc nào cũng véo mặt Noãn Noãn như thế."
"Em gái của con, sao lại không được véo chứ?"
Anh ta nhếch môi, đôi mắt dài hẹp nhìn Noãn Noãn hỏi han.
Noãn Noãn dùng tay nhỏ ôm lấy má mình, đôi mắt to tròn đen trắng phân minh linh động đảo quanh. Cô hơi lùi đôi chân ngắn về phía sau hai bước, bị anh ta nhìn chằm chằm hai giây liền ngoan ngoãn gật đầu, mềm nhũn như cục bột chẳng thấy chút giận dỗi nào.
Cố Minh Lễ thầm nghĩ tính tình con bé này cũng tốt quá đi mất, anh ta đưa tay xoa xoa mái đầu xù của cô.
"Tính tình mềm yếu lại dễ bắt nạt như vậy, nếu người khác cũng bắt nạt em như thế thì phải làm sao?"
Noãn Noãn nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ, giọng nói mềm mại chẳng có chút sức thuyết phục nào: "Cắn... cắn lại ạ?"
Cố Minh Lễ lập tức bật cười ha ha rồi đưa tay ra trước mặt cô: "Vậy em cắn thử một cái xem nào?"
Noãn Noãn: QAQ cô đã cắn người bao giờ đâu.
Cuối cùng cho đến tận lúc đi ra ngoài, Noãn Noãn vẫn không nỡ cắn Cố Minh Lễ một cái nào.
Cố An hừ một tiếng, còn hừ thật to như sợ người khác không chú ý đến mình vậy.
Cậu ấy khoanh tay nhìn Noãn Noãn với vẻ mặt rèn sắt không thành thép: "Sao mà nhát thế không biết, anh ta đã bảo nhóc cắn rồi thì cứ mạnh dạn mà cắn một cái. Nếu anh ta dám đánh trả thì thím út là người đầu tiên không để yên đâu."
Noãn Noãn phồng má, nhìn chằm chằm vào anh tư.
Cố Minh Lễ nheo mắt nhìn cậu ấy đầy nguy hiểm: "Cố An, nhóc ngứa đòn rồi đúng không?"
Cố An xì một tiếng: "Chẳng phải chính anh nói thế sao?"
Nói xong, cậu ấy đảo mắt một cái rồi đưa tay mình đến trước mặt Noãn Noãn: "Cho nhóc cắn này, thỏ cuống lên còn cắn người đấy, nhóc đừng có mà không bằng cả con thỏ, sau này ra ngoài chỉ có nước bị bắt nạt thôi.”
“Tuy là anh trai thì anh sẽ giúp nhóc đánh người, nhưng chuyện này vẫn nên càng ít càng tốt. Thiếu gia đây không muốn để đám đàn em biết mình có một đứa em gái xấu xí lại còn... Á!"
Ngoạm một phát, Noãn Noãn há miệng cắn chặt lấy bàn tay trước mặt rồi đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm ông anh trai nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)