"Nhóc thật sự cắn luôn à! Vừa nãy Cố Minh Lễ bảo nhóc cắn sao nhóc không cắn?"
Cố An trừng mắt nhìn Noãn Noãn. Tuy không đau nhưng trong lòng cậu ấy thấy mất cân bằng ghê gớm vì cậu ấy chính là anh trai ruột mà!
Noãn Noãn buông miệng ra rồi rảo bước đôi chân ngắn chạy vèo ra sau lưng Cố Minh Lễ. Cô chỉ thò cái đầu nhỏ cùng đôi mắt to tròn ra quan sát cậu ấy.
"Là do... anh bảo Noãn Noãn cắn mà."
Đã chê Noãn Noãn xấu mấy lần rồi nên anh nhỏ quá đáng thật!
"Cố Minh Lễ cũng bảo nhóc cắn anh ta cơ mà!"
Cố An chống nạnh vẻ không phục.
Cố Minh Lễ lấy một ngón tay dí vào trán cậu ấy: "Nói năng kiểu gì thế, không biết gọi anh à? Bị cắn cũng đáng đời vì ai bảo cái miệng nhóc độc địa quá làm gì. Em gái anh xấu chỗ nào chứ? Nhóc mới là người xấu ấy."
Cố An: "Con bé là em gái em!"
Cố Minh Lễ cười khẩy một tiếng đầy kiêu ngạo: "Vừa nãy hình như anh nghe thấy ai đó nói là không cho phép Noãn Noãn ra ngoài, nói con bé là em gái nhóc mà? Sao lời vừa thốt ra đã quên rồi? Hay để anh mua thêm mấy cân óc chó cho nhóc tẩm bổ để nhớ lâu hơn nhé."
Cố An lí nhí: "Em... em chỉ bảo nhóc ấy đừng nói trước mặt đám đàn em của em thôi!"
Hai người vừa đi vừa cãi vã. Noãn Noãn đi theo sau Cố Minh Lễ rồi bàn tay nhỏ túm lấy góc áo anh ta từng bước bám sát, cô hệt như một cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn vậy.
Bình thường Cố Minh Lễ đi đứng như đại ca và chân anh ta lại rất dài. Thế nên mỗi bước chân đều rất rộng, nhưng hiện tại anh ta lại vô tình hay hữu ý mà đi chậm lại một chút. Bước chân cũng ngắn đi nhiều để Noãn Noãn có thể nắm lấy góc áo mà theo kịp. Vẻ mặt anh ta vẫn thản nhiên như thể từ trước đến nay anh ta vẫn luôn đi như vậy.
Mẹ Cố và thím út mỉm cười đi phía sau chứng kiến cảnh này. Họ không hề can thiệp vào mâu thuẫn giữa hai cậu con trai vì họ càng mong muốn Noãn Noãn có thể hòa nhập với các anh hơn.
Mẹ Cố: "Bình thường thấy Minh Lễ nóng tính thế mà không ngờ nó lại tinh tế đến vậy."
Hai người đương nhiên thu hết những hành động nhỏ của Cố Minh Lễ vào mắt và trong lòng cảm thấy rất an ủi.
"Chỉ có thằng nhóc thối nhà em là cái miệng cứ thích gây họa thôi. Để xem đến lúc Noãn Noãn thật sự không thèm để ý đến nó nữa thì nó tính sao."
Thím út cười nói: "Tính tình Cố An vốn bướng bỉnh và miệng thì bảo không quan tâm nhưng chẳng phải vẫn đi theo chúng ta đấy sao? Lúc ở thẩm mỹ viện còn ngồi đợi suốt mấy tiếng đồng hồ, nếu là trước đây chị nghĩ nó có chịu ngồi yên không?"
Hai người phụ nữ vừa nói vừa cười. Thấy Noãn Noãn và hai người anh chung sống hòa hợp thì họ cũng yên tâm.
"Đi thôi, dẫn em đi cắt tóc."
Cố Minh Lễ nhấc bổng cô bé từ phía sau rồi kẹp vào nách. Anh sải đôi chân dài đi thẳng vào tiệm làm tóc.
Noãn Noãn bị nhấc lên lơ lửng thì khuôn mặt nhỏ hiện rõ vẻ ngơ ngác cùng mờ mịt. Mãi cho đến khi ngồi trên chiếc ghế chuyên dụng cô vẫn chưa kịp phản ứng gì.
"Làm cho em ấy một kiểu tóc thật đẹp vào."
Nói xong anh ta liền tựa lưng vào ghế như một ông tướng rồi theo thói quen còn vắt chéo chân đầy ngang tàng.
"Chát..."
Sau gáy bị mẹ ruột vỗ cho một phát khiến Cố Minh Lễ mới quay về thực tại. Anh ta bực bội hạ đôi chân đang vắt chéo xuống vì chợt nhớ ra mẹ mình cũng đi cùng.
Cố An đứng bên cạnh hả hê cười trên nỗi đau của người khác. Cậu ấy nghênh ngang đi ngang qua chỗ Cố Minh Lễ, suýt chút nữa thì bị đá vào mông.
Mẹ Cố đang trao đổi yêu cầu với thầy Tony: "Phiền anh dưỡng tóc cho con gái tôi nhé. Cứ chọn loại tốt nhất và hợp nhất rồi sau đó cắt cho con bé một kiểu tóc thật đáng yêu."
Thầy Tony ra hiệu đã hiểu. Sau một hồi loay hoay thì mái tóc hơi khô xơ của Noãn Noãn đã trở nên mềm mượt và bồng bềnh. Từ tóc dài chuyển thành tóc ngắn với kiểu tóc bob rất hợp với cô, khiến cả người cô trông càng thêm đáng yêu.
Sau khi cắt tóc thì sự thay đổi của cô càng rõ rệt hơn. Cố An kinh ngạc dụi dụi mắt rồi đi quanh Noãn Noãn một vòng vì cậu ấy nghi ngờ không biết cô có bị tráo người hay không.
"Nhóc thật sự là cô em gái xấu xí kia sao?"
Cậu ấy ngứa tay chọc chọc vào má Noãn Noãn. Tuy không phúng phính thịt nhưng da dẻ mịn màng cùng mái tóc bồng bềnh mềm mại trông như một con vật nhỏ đáng yêu, nhìn là biết sờ vào sẽ rất thích.
Tay cậu ấy bắt đầu rục rịch. Thật ra thế này cũng... cũng không phải là không thể để cô ra ngoài nhận là em gái mình được.
Cố An thầm nghĩ trong lòng. Thôi được rồi, nếu cô thật sự muốn nói thì ông đây sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua vậy.
Cố Minh Lễ thì trực tiếp hơn. Anh ta vò mạnh lên mái tóc mềm mại bồng bềnh của cô khiến kiểu tóc Noãn Noãn vừa làm xong lập tức trở nên rối xù như xơ mướp.
Cô ôm lấy cái đầu nhỏ của mình: "Anh ơi, nhẹ tay chút đi mà. Tóc của Noãn Noãn bị rối hết rồi."
Cô bé thút thít phản kháng nhỏ nhẹ nhưng chẳng có chút sức đe dọa nào.
Nhìn Noãn Noãn ôm đầu chạy loạn thì vị anh tư có sở thích ác quái nào đó đang rất vui vẻ, khóe miệng nhếch lên thật cao.
Giây tiếp theo anh ta bị ăn một đòn đau điếng khiến tâm trạng lập tức tụt dốc.
"Thằng ranh con này ngứa tay à! Tóc Noãn Noãn vừa mới làm xong mà con đã phá cho thành ra thế này rồi!"
Lần này người phải ôm đầu chạy trốn lại chính là anh ta.
Vẻ mặt Cố An cứng đờ rồi tức giận lườm Cố Minh Lễ. Trong lòng "Cố An nhỏ" đang nổi bão phun lửa ầm ầm vì cậu ấy còn chưa được xoa tóc em gái mình mà!!
Thấy Noãn Noãn sắp cùng mẹ đi ra khỏi tiệm làm tóc mà anh trai vẫn còn đang đứng đực ra đó hậm hực, cô nghiêng cái đầu nhỏ đáng yêu suy nghĩ một hồi. Tuy không biết anh trai đang giận dỗi chuyện gì nhưng cô vẫn bước đôi chân ngắn chạy ngược trở lại. Bàn tay nhỏ rụt rè nắm lấy tay Cố An rồi đôi mắt sáng trong veo nhìn cậu ấy đầy cẩn trọng.
"Anh ơi đi thôi ạ."
Giọng nói mềm mại như sữa khiến ngọn lửa trong lòng Cố An dịu đi đôi chút. Lần đầu tiên nắm tay Noãn Noãn và chạm phải ánh mắt xinh đẹp vừa cẩn thận vừa trong trẻo của cô nên cậu ấy hơi lúng túng một chút rồi tự hào hất cằm lên.
"Nể tình nhóc thích anh như vậy nên ông đây cho phép nhóc nắm tay đấy. Đi thôi."
Cậu ấy tự mình siết chặt bàn tay nhỏ bé đó rồi đắc ý nhìn Cố Minh Lễ bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
"Nhìn đi nhìn đi, em gái vẫn là thích em nhất!"
Tại trụ sở chính của tập đoàn Cố thị, cuộc họp vừa kết thúc thì Cố Lâm Mặc liếc nhìn thời gian. Vậy mà còn tận hai tiếng nữa mới đến giờ tan làm!
Chưa bao giờ ông cảm thấy thời gian lại khó trôi như vậy. Ông mím môi cau mày khiến khí trường quanh người trở nên trầm xuống.
Trợ lý đặc biệt bên cạnh lén nhìn ông chủ của mình một cái. Hôm nay sếp không ổn, cực kỳ không ổn!
Suốt cả buổi họp từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc thì anh ta đã thấy sếp xem giờ đến lần thứ sáu rồi. Tâm trạng nôn nóng muốn tan làm sớm đó ngay cả anh ta cũng cảm nhận được.
Trời ạ, chuyện như thế này anh ta nhớ là chỉ xuất hiện vào khoảng thời gian sếp kết hôn với phu nhân thôi. Vậy còn bây giờ là vì cái gì chứ?
Đúng lúc này thì điện thoại của ba Cố vang lên.
Ông gần như không thể chờ đợi thêm mà lấy ngay điện thoại ra: "Alo?"
"Ba ơi——"
Giọng nói mềm mại của Noãn Noãn truyền đến từ trong điện thoại khiến biểu cảm ba Cố lập tức trở nên dịu dàng.
Trợ lý đặc biệt: Chắc chắn là phu nhân gọi tới rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)