Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diêm Văn Cảnh bước nhanh như gió trở về địa phủ, khí thế lạnh lùng bao trùm, giọng trầm thấp ra lệnh cho quỷ sai canh cửa: “Gọi Hắc Bạch Vô Thường đến gặp ta.”
Hai quỷ sai đứng gác nhìn nhau, cảm giác bất an dâng lên, vội vàng liên lạc với Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu.
Trong Điện Diêm Vương, Diêm Văn Cảnh ngồi uy nghi trên bảo tọa. Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu hối hả chạy đến, liếc nhìn sắc mặt không mấy vui vẻ của anh, cung kính cúi chào: “Diêm Vương, ngài gọi chúng tôi?”
Khí thế mạnh mẽ của anh khiến Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu cúi đầu thấp hơn, cung kính bẩm báo: “Thẻ thông hành này đúng là chúng tôi đưa cho cô ấy. Đông Nhạc Đại Đế thích món cô ấy nấu nên đã cấp lệnh bài và Hoàn Sinh Hoàn để cô ấy bán cơm hộp ở địa phủ.”
Diêm Văn Cảnh gõ ngón tay thon dài trên bàn, trầm ngâm: “Người sống ở địa phủ, rốt cuộc cũng không hợp. Cô gái đó giờ vẫn đang nằm đó, các ngươi nhớ xử lý hậu quả. Đồng thời, nói với cô ta rằng từ nay không được bán cơm ở địa phủ nữa.”
Tạ Tất An định nói gì đó nhưng Diêm Văn Cảnh liếc mắt, cắt lời: “Chuyện với Đông Nhạc Đại Đế, ta sẽ tự mình giải thích với ngài.”
“Còn ác quỷ bỏ trốn kia thì phạt ba mươi roi Hồn Tiên, các ngươi tự mình thi hành. Nếu nó chưa tan hồn hãy đưa xuống súc sinh đạo.”
Diêm Văn Cảnh ném lệnh bài chứa ác quỷ cho Tạ Tất An. Hai người đồng thanh: “Vâng.”
Khi Diêm Văn Cảnh rời đi, Phạm Vô Cứu mới thở phào: “Hôm nay khí thế của Diêm Vương mạnh quá, tôi chẳng dám mở miệng. May mà không phải chúng ta phạm lỗi, không thì ba mươi roi Hồn Tiên kia chắc rơi xuống đầu mình. Nghĩ thôi đã thấy rùng mình!”
Anh ta vô thức run người. Hồn Tiên không giống roi thường chỉ đánh vào thân xác rồi lành. Mỗi roi Hồn Tiên đánh vào linh hồn để lại vết thương không thể xóa, đau đớn vĩnh viễn. Ba mươi roi… ác quỷ kia chỉ có thể cầu mong tan hồn cho xong, kẻo sống sót với linh hồn tàn tạ, đầu thai thành súc vật còn chịu đau đớn mãi mãi.
Tạ Tất An lạnh nhạt: “Làm việc nghiêm túc thì không sợ bị phạt.”
Phạm Vô Cứu thở dài: “Chỉ tiếc là không được ăn cơm hộp ngon nữa.”
Tạ Tất An liếc anh ta, gõ đầu: “Lo nghĩ xem lát nữa thi hành xong hình phạt, nói với cô gái đó thế nào đi.”
Tần Vũ Niết giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, trong mơ bị bóng đen kinh dị đuổi theo. Tim cô đập thình thịch, tay nắm chặt, mồ hôi túa ra vì sợ hãi. Một lúc sau, cô nhìn quanh, không thấy bóng đen đâu chỉ thấy mình đang nằm trên giường ở nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là mơ sao? Cô kiểm tra điện thoại, phát hiện đã qua một ngày. Cơ thể mệt mỏi, đau nhức như không phải của mình.
Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng giảm mạnh. Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu xuất hiện. Tần Vũ Niết định nói nhưng giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ.
Phạm Vô Cứu ho khan, có vẻ áy náy. Tạ Tất An giấu bớt một phần sự thật, nói: “Cô bị một ác quỷ bỏ trốn từ địa phủ tấn công. Hai ngày tới cơ thể sẽ hơi khó chịu nhưng sẽ ổn thôi.”
“Theo quy định địa phủ, chúng tôi phải xóa ký ức này. Người thường tỉnh dậy sẽ chỉ nghĩ là một giấc mơ. Nhưng linh hồn cô không ổn định, nếu xóa ký ức có thể gây tác dụng phụ. Nếu cô muốn, chúng tôi có thể làm mờ ký ức đó.”
Phạm Vô Cứu vội thêm: “Chúng tôi đã cho cô uống đan dược, nhưng cô cần nghỉ ngơi hai ngày. Ra ngoài phơi nắng nhiều hơn để tăng dương khí xua tan âm khí còn sót lại.”
Tần Vũ Niết nhớ lại chuyện tối qua và cơn ác mộng, linh cảm rằng những chuyện như vậy sau này có thể còn xảy ra. Cô đi lại địa phủ mỗi ngày, đối mặt với đủ loại hồn ma, không thể lúc nào cũng yếu đuối. Nếu chỉ một lần đã không chịu nổi, cô không nên tiếp tục bán cơm ở đó. Vừa muốn kiếm tiền vừa sợ khó khăn, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
Cô lắc đầu: “Cảm ơn hai anh, nhưng không cần xóa.”
Phạm Vô Cứu gật đầu, ngập ngừng định nói gì đó. Tạ Tất An thẳng thắn: “Việc cô bán cơm ở địa phủ đã bị Diêm Vương biết. Từ nay, cô không thể tiếp tục bán ở đó nữa.”
Tần Vũ Niết nghe xong như trời sụp đổ. Diêm Vương biết… không được bán nữa… Những lời này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Túi tiền của cô… tan biến rồi…
Nỗi thất vọng hóa thành cơn giận bùng lên, lý trí bay biến. Cắt đứt đường tài của người khác chẳng khác nào giết cha mẹ! Diêm Vương này thật quá vô tình! Chỉ bán cơm hộp thôi mà, có làm gì đâu! Chắc chắn là một lão già cổ hủ, cứng nhắc!
Cô tưởng tượng hình ảnh Diêm Vương trong phim truyền hình: thân hình to lớn, da ngăm đen, râu dài, thỉnh thoảng còn vuốt râu ra vẻ. Nghĩ đến đây, cô suýt bật cười. Biết đâu lão còn có bệnh gì khó nói, nên mới khắc nghiệt thế!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


