Tần Vũ Niết thầm mắng người kia một trận trong lòng, rồi thở dài một hơi, cảm thấy tâm trạng mình dễ chịu hơn đôi chút. Cô nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhìn hai người trước mặt và nói: “Anh Tạ, anh Phạm, cảm ơn hai anh đã chăm sóc tôi thời gian qua. Nhưng tôi vẫn muốn được tiếp tục bán hàng ở địa phủ. Hai anh có thể giúp tôi hỏi thêm lần nữa được không?”
Phạm Vô Cứu nhìn nụ cười gượng gạo của Tần Vũ Niết, không kìm được mà đáp: “Chúng tôi sẽ về hỏi lại giúp cô. Nhân tiện, mấy ngày này cô cũng cần nghỉ ngơi dưỡng sức, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đã.”
Tần Vũ Niết gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Được. Cảm ơn anh Phạm, anh Tạ, đã làm phiền hai anh rồi.”
Tạ Tất An liếc nhìn cô, nói: “Vậy chúng tôi về địa phủ đây. Nếu không phải việc công, chúng tôi không thể ở lại dương gian quá lâu.”
Tần Vũ Niết mỉm cười: “Vâng, đợi tôi khỏe lại, tôi sẽ làm món ngon để cảm ơn hai anh!”
Cô nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, ngập ngừng một chút rồi bổ sung: “Dù tôi không được tiếp tục bán hàng ở địa phủ, hai anh vẫn có thể đến nhà tôi. Tôi sẽ nấu cho hai anh ăn.”
Phạm Vô Cứu chưa kịp lên tiếng thì Tạ Tất An đã nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cô.”
Tần Vũ Niết hơi ngẩn người, theo bản năng đáp lời cảm ơn.
Ngay sau đó, Tạ Tất An bất ngờ nói thêm: “Thịt kho tàu ăn ngon đấy.”
Tần Vũ Niết bật cười, không ngờ Tạ Tất An lại thích món thịt kho tàu. Cô gật đầu, ghi nhớ lời anh ta.
Sau khi Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu rời đi, Tần Vũ Niết trở nên rảnh rỗi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở về, cô có khoảng thời gian thảnh thơi đến vậy. Cô thong thả rời giường, chuẩn bị cho mình một bữa sáng thịnh soạn. Sau khi ăn xong, cô bước ra ngoài ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt xa xa, cánh đồng rực rỡ hoa dại rồi nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành hòa quyện mùi hương của cỏ cây hoa lá khiến lòng cô bình yên chưa từng có.
“Vũ Niết, cháu đang ở nhà à?”
Tần Vũ Niết mở mắt, nhìn về phía phát ra tiếng gọi. Thấy dì Vương, cô nở nụ cười rạng rỡ: “dì Vương!”
dì Vương khẽ vung tay, bó rau được buộc bằng dây lạt cũng đung đưa theo: “Dì thấy mấy hôm nay cháu không ra ngoài nên ghé xem cháu thế nào. Tiện thể mang cho cháu ít rau nhà trồng. Mà sao mặt cháu trắng bệch thế kia? Có phải mệt quá không?”
Tần Vũ Niết vội bước tới nhận lấy bó rau: “Cháu hơi mệt trong người nên không ra ngoài. Rau dì trồng vất vả thế này cứ để nhà ăn là được rồi, sao còn mang sang cho cháu làm gì?”
Dì Vương lườm cô, miệng lẩm bẩm: “Tiền dì lúc nào kiếm chẳng được, nhưng sức khỏe mà hỏng thì có bao nhiêu tiền cũng không bù lại nổi. Đừng ỷ mình còn trẻ mà không biết giữ gìn sức khỏe.”
“Rau này là nhà trồng, chẳng dùng thuốc lung tung gì đâu. Lần trước dì đưa cho cháu chắc cũng ăn hết rồi, nên hái thêm ít mang sang. Rau ngoài chợ toàn dùng chất kích thích, thuốc trừ sâu ngay từ lúc bắt đầu gieo hạt làm sao sánh bằng rau nhà mình.”
Nghe những lời quan tâm của dì Vương, Tần Vũ Niết cảm thấy sống mũi cay cay: “Cháu biết rồi.”
Cô kéo một chiếc ghế đẩu: “Dì Vương, dì ngồi đi.”
Nhưng trong mắt dì Vương, cô gái này hẳn đã chịu nhiều uất ức ở nhà kia. dì Vương biết những đứa trẻ không được gia đình yêu thương thường nhạy cảm hơn người khác, nhưng Tần Vũ Niết vốn là người mạnh mẽ. Để cô quyết tâm trở về thôn còn nói những lời như vậy chắc hẳn đã phải chịu đựng tổn thương lớn đến nhường nào.
Ngày trước, khi biết mình còn cha mẹ ruột, Tần Vũ Niết từng rạng rỡ khoe với mọi người trong thôn: “Đợi cháu kiếm được tiền, cháu sẽ đưa mọi người lên thành phố chơi.” Vậy mà chỉ vài năm, lúc đi cô chẳng mang gì, lúc về cũng chỉ có một vali nhỏ cùng ít quà cho mọi người. Vừa trở về, chưa kịp nghỉ ngơi đã vội vàng kiếm tiền, rõ ràng là ở nhà kia không được đối xử tử tế.
Với tính cách tốt như Tần Vũ Niết nếu không phải chịu uất ức sao có thể bỏ lại người thân để về quê, ngày đêm vất vả với xe bán cơm hộp thay vì sống sung sướng ở thành phố. Chẳng có bao nhiêu tiền, vậy mà còn nghĩ đến việc mua quà cho mọi người.
Càng nghĩ, ánh mắt dì Vương nhìn Tần Vũ Niết càng thêm xót xa. Đứa trẻ này thật đáng thương. Cha mẹ nuôi mất sớm, cha mẹ ruột chẳng thương yêu, mấy năm nay không biết đã chịu bao nhiêu tủi thân.
Nghĩ đến đây, dì Vương cảm thấy như có gì nghẹn ở cổ, tựa như cô cháu gái của mình chịu khổ ở nhà người khác trở về âm thầm khóc mà lòng đau xót. dì Vương không biết an ủi cô thế nào, nhưng cảm thấy nếu không làm gì đó, lòng mình sẽ không yên. dì Vương nhìn quanh, nhớ ra mảnh đất sau nhà Tần Vũ Niết chưa được cuốc xới, liền xắn tay áo: “Hôm qua đi ngang, dì thấy mảnh đất sau nhà cháu chưa được dọn. Hôm nay sẵn tiện ở đây rồi thì để dì giúp cháu cuốc đất, trồng ít rau. Một mình cháu ăn cũng không hết đâu.”
Tần Vũ Niết còn đang suy nghĩ về lời dì Vương, thấy cũng nên dọn mảnh đất sau nhà, chưa kịp nói gì thì dì Vương đã đứng dậy bắt tay vào việc. Cô định cùng làm, nhưng bị dì Vương mắng vì sức khỏe chưa tốt, bắt ở nhà nghỉ ngơi. Không còn cách nào, cô đành vào bếp nấu một nồi canh giải nhiệt, mang ra cho bà ấy.
Sau đó, cô bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Chưa nấu xong, dì Vương đã bước vào: “Vũ Niết, đất sau nhà cuốc xong rồi. Đây là cây cải trắng, lớn nhanh lắm, nấu canh hay xào đều ngon. Còn đây là đậu đũa, ngô, cà chua, cháu sắp xếp trồng là được. Nếu không biết cách, hôm nào dì rảnh sẽ qua chỉ cho. dì về đây.”
Nói xong, dì Vương đặt túi hạt giống lên ghế, quay người đi thẳng.
Tần Vũ Niết vội buông đồ trong tay, đuổi theo: “Dì Vương, ăn trưa xong rồi về!”
Dì Vương phẩy tay: “Thôi, dì còn phải về nấu cơm cho bác trai nữa.”
Chỉ trong chốc lát, dì Vương đã đi xa, bước chân nhanh nhẹn. Tần Vũ Niết bật cười, đành quay vào bếp nấu nốt bữa trưa, rồi mang một phần sang nhà dì Vương.
Hai ngày sau, Tần Vũ Niết ở nhà, dùng hạt giống dì Vương đưa để gieo trồng theo hướng dẫn. Xong việc, cô lại rảnh rỗi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)