Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Vũ Niết chia một ít cơm hộp sang bên cạnh, tươi cười nói: “Đây là phần thử miễn phí, mọi người nếm thử đi. Nếu thấy ngon thì nhớ quảng bá giúp tôi nhé!”
Nghe vậy, những hồn ma đang ngập ngừng vì túi tiền eo hẹp lập tức tiến đến thử. Sau khi nếm, hầu hết đều trầm trồ: “Mùi vị này đúng là tuyệt vời! Không chỉ thơm mà ăn lại còn ngon hơn!” Kết quả, 60% những hồn ma thử món đã quyết định mua ngay.
Thấy Tần Vũ Niết bận rộn, Bích Lạc chủ động giúp cô đưa hộp cơm và túi đựng khiến cô nhẹ nhõm hơn nhiều. Vì lượng khách đông, ba chảo món lớn cô chuẩn bị chẳng mấy chốc đã bán sạch nhưng vẫn còn nhiều hồn ma đang xếp hàng.
Nhìn hàng dài phía trước, Tần Vũ Niết áy náy nói: “Thật xin lỗi, hôm nay tôi chuẩn bị ít món quá. Mai vẫn đúng giờ này, tôi sẽ mang nhiều hơn. Những ai hôm nay chưa mua được, mai sẽ được ưu tiên và vẫn được giảm 20%, được không?”
Một hồn ma tiếc nuối: “Không thể bán thêm lần nữa vào tối muộn được sao?”
Tần Vũ Niết giải thích: “Nguyên liệu tôi dùng đều là rau củ tươi mua sáng nay ở chợ. Bây giờ về đã muộn, rau không tươi sẽ ảnh hưởng đến hương vị, không ngon bằng.”
Sau khi cô cam đoan đủ điều, đám hồn ma mới chịu rời đi. Tần Vũ Niết thở phào, quay sang Bích Lạc: “May mà hôm nay nhờ có anh giúp đỡ, nếu không thì tôi đã luống cuống không biết xoay sở thế nào.”
Cô lấy từ dưới xe đẩy một hộp cơm đặc biệt giữ lại để cảm ơn Bích Lạc, đưa cho anh ta. Nếu không có anh ta hỗ trợ, cô khó lòng làm việc hiệu quả như vậy.
Bích Lạc xua tay không nhận: “Thôi, không có tôi cô cũng xoay xở được. Chuyện nhỏ thôi. Tôi cũng phải đi làm đây.”
Tần Vũ Niết kiên quyết nhét hộp cơm vào tay anh ta: “Thế thì cầm lấy ăn khuya đi. Anh không nhận tức là không xem tôi là bạn! Lần sau tôi cũng không nhờ anh giúp nữa đâu.”
Bích Lạc không từ chối thêm, thoải mái nhận lấy: “Vậy được, chúng ta thêm liên lạc đi. Có việc gì cần thì cứ tìm tôi, tôi giúp được là sẽ giúp.”
Sau khi trao đổi cách liên lạc, Bích Lạc cầm hộp cơm rời đi. Tần Vũ Niết thu dọn xe đẩy, đếm tiền âm phủ, phát hiện hôm nay thu được hơn 1500, nhiều hơn hôm qua vài trăm! Đến ngân hàng Thiên Địa đổi thành nhân dân tệ, cô nhận được hơn một vạn tệ, khiến tâm trạng cô phấn khởi vô cùng.
Thời gian ở dương gian và địa phủ trôi khác nhau. Tần Vũ Niết đến địa phủ vào buổi trưa, nhưng dù đã nán lại lâu khi trở về dương gian cũng chỉ mới chỉ hơn một giờ chiều. Về nhà cất xe đẩy, cô đến siêu thị mua thêm gạo, bột mì và gia vị, định làm thêm vài món mới. Ngoài ra, cô ghé tiệm giấy vàng mã mua một ít nhang thông thường vì nhiều hồn ma hỏi mua. Có lẽ đây sẽ là nguồn thu nhập mới.
Mua sắm xong, thấy mặt trời sắp lặn, nhớ lời Tạ Tất An dặn về sự bất ổn ở dương gian, Tần Vũ Niết vội vã trở về. Nhưng khi gần đến nhà, cô đột nhiên cảm thấy không khí lạnh toát. Cánh tay nổi đầy da gà, một cảm giác bất an dâng lên, tim đập thình thịch như báo hiệu nguy hiểm.
Đột nhiên, một bóng đen bao bọc trong sương mù xuất hiện lao thẳng về phía cô. Khi bóng đen đến gần, Tần Vũ Niết nhìn rõ gương mặt đầy những đường đen ngoằn ngoèo, kinh dị đến mức máu trong người cô như đông lại.
Cô thầm rủa: “Mẹ kiếp! Không lẽ đúng như Tạ Tất An nói? Vận khí mình đen đủi đến thế sao?”
Không dám dừng lại, cô quay đầu bỏ chạy. Nhưng ngay lúc đó, cơ thể cô như bị trúng định thân thuật, đau đớn dữ dội. Một cảm giác kỳ lạ ập đến, như thể linh hồn bị lôi mạnh ra khỏi cơ thể khiến cô nhẹ bẫng. Trước khi ngất đi, Tần Vũ Niết thoáng thấy một bóng người đẹp như thần tiên. Nếu không phải thần tiên sao có thể đẹp đến vậy?
Người đàn ông kia kịp thời đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của cô, nhẹ nhàng đặt xuống đất rồi đứng thẳng dậy. Anh ta mặc áo khoác đen dài, dáng người cao ráo, tóc dài buông xõa sau lưng. Dù trong bóng tối, làn da anh ta vẫn trắng như tuyết, gương mặt tuấn mỹ, đôi môi đỏ mọng toát lên sức hút khiến bất kỳ ai cũng phải ngoảnh nhìn.
Bóng đen kia khi nhận ra người đàn ông, lập tức biến sắc vội quay người bỏ chạy. Nhưng người đàn ông chỉ khẽ vung tay, bóng đen bị treo lơ lửng giữa không trung giãy giụa gào thét: “Thả ta ra!”
Bóng đen cố vùng vẫy, nhưng vô ích. Người đàn ông lạnh lùng nói: “Ngươi tự giao ra, hay để ta tự lấy?”
Bóng đen biết không thoát nổi, thương lượng: “Ngài thả ta, ta sẽ trả lại linh hồn cô ấy.”
Người đàn ông được gọi là Diêm Văn Cảnh, ánh mắt sắc lạnh: “Vậy là muốn ta giúp ngươi rồi.”
Diêm Văn Cảnh nhặt lên, khẽ cau mày, quan sát cô gái loài người này. Sao cô ấy lại có ngọc giản truyền tống của địa phủ?
“Chậc, thật biết cách gây phiền cho ta,” anh ta lẩm bẩm, cất ngọc giản đi lại tiện tay xua tan âm khí trên người cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


