Minh Tư đường cùng Tuyên Hương viện xảy ra chuyện gì, Giang Vãn Phù tự nhiên không hề hay biết. Dùng xong bữa tối, nàng liền nghỉ ngơi từ sớm.
Ước chừng do ban ngày mệt mỏi, đêm ấy nàng ngủ rất sâu, không hề nằm mộng, nghỉ ngơi đầy đủ nên sắc mặt cũng tốt hơn không ít.
Tiêm Vân vào phòng giúp nàng chải đầu. Người vốn ít lời như nàng hôm nay nhìn chủ tử trong gương cũng không nhịn được mà nói: “Nương tử hôm nay khí sắc thật tốt.”
Giang Vãn Phù nghe vậy cũng nhìn mình trong gương, nhưng lại chẳng thấy có gì khác biệt.
Dùng điểm tâm sáng trong phòng xong, nàng liền theo lệ thường tới Phúc An đường thỉnh an lão thái thái.
Lúc nàng tới nơi, trong phòng chỉ có Lục Thư Du. Hôm nay nàng ấy mặc một chiếc váy gấm màu đào hồng thêu hoa văn bảo tướng, bên trên là áo dài màu phấn liên cân vạt, càng tôn lên khí sắc tươi tắn. Tiểu nương tử vừa thấy nàng đã gọi một tiếng: “A Phù biểu tỷ.” Bộ dáng đáng yêu vô cùng.
Giang Vãn Phù bước tới, mỉm cười đáp lại: “A Du.”
Lục Thư Du ngượng ngùng cười với nàng, chậm rãi nói: “Tổ mẫu…lát nữa... sẽ tới.”
Kỳ thực tật nói lắp của Lục Thư Du không nghiêm trọng, chỉ là giữa câu thường ngắt quãng đôi chút, nên nói chuyện chậm hơn người bình thường. Ban đầu Giang Vãn Phù còn tưởng đó là tật bẩm sinh, mãi tới hôm qua trở về mới nghe Huệ Nương kể lại thân thế của nàng ấy.
Năm ấy phụ thân của Lục Thư Du, cũng chính là vị Tam lão gia của Vệ Quốc công phủ, là người duy nhất trong hàng con thứ theo nghiệp võ. Về sau ông được phái trấn thủ Hôi Lĩnh Khẩu, Lục Thư Du theo mẫu thân là Mẫn thị tới ở một thời gian. Nào ngờ tổng binh Đông Ninh vệ xảy ra sai sót, Đông Ninh vệ thất thủ, ba bộ Mông Cổ liên minh kéo quân nam hạ. Tam lão gia dẫn binh tử thủ, đồng thời sai người tới Tuyên Đồng báo tin.
Hộ vệ Quốc công phủ vốn muốn hộ tống Mẫn thị cùng Lục Thư Du chạy tới Tuyên Phủ trấn, nhưng đã không còn kịp. Trọng trấn bị quân địch vây kín, Mẫn thị liền nhường cơ hội sống cho nữ nhi, tự mình đi dẫn dụ quân địch. Về sau Tam lão gia và Mẫn thị đều vì nước hy sinh.
Khi ấy Lục Thư Du tuổi còn nhỏ, mới chỉ bốn tuổi, vừa bị kinh hãi lại đau đớn mất đi song thân. Tới Tuyên Phủ trấn liền liên tục sốt cao, chờ tỉnh lại thì đã mắc tật nói lắp.
Tam lão gia và Mẫn thị đều vì bảo vệ bách tính mà mất. Giang Vãn Phù nghe xong chỉ cảm thấy vô cùng kính phục, đối với vị biểu muội này cũng càng thêm thương yêu.
Bản thân nàng cũng là người mất mẹ từ sớm, đối với những người có thân thế bất hạnh, ít nhiều luôn có sự đồng cảm.
Huống hồ Lục Thư Du tuổi còn nhỏ như vậy, hết tiếng biểu tỷ này tới tiếng biểu tỷ khác, rõ ràng muốn thân cận nàng nhưng lại chẳng dám quá mức. Điều ấy khiến Giang Vãn Phù bất giác có cảm giác như mình có thêm một tiểu muội muội.
Giang Vãn Phù ngồi xuống, cố ý trò chuyện cùng Lục Thư Du, thỉnh thoảng lại dẫn nàng nói thêm vài câu. Tuy không nhiều, nhưng mỗi lần Lục Thư Du mở miệng, nàng đều mỉm cười dịu dàng nhìn đối phương, chăm chú lắng nghe.
Lục Thư Du vốn không thích nói chuyện. Bởi mỗi khi nàng mở miệng, người khác hoặc là cười nhạo, hoặc là lộ vẻ thương hại, như thể đang nói rằng nàng thật đáng thương.
Nhưng nàng chưa bao giờ cảm thấy mình đáng thương. Tuy không còn cha mẹ, nhưng tổ mẫu, bá phụ, bá mẫu, huynh trưởng và tỷ tỷ trong nhà đều rất thương yêu nàng. Nàng ghét ánh mắt tưởng như thương hại mà thực chất lại cao cao tại thượng ấy.
Dần dần, nàng cũng không còn muốn mở miệng trước mặt người ngoài nữa. Dù sao bên cạnh vẫn có ma ma thay nàng đáp lời.
Nhưng Giang biểu tỷ lại khác với tất cả những người ấy.
Nàng dịu dàng như nước, đôi mắt tựa một hồ xuân thủy mềm mại. Nàng sẽ nghiêm túc lắng nghe từng lời mình nói. Trong mắt không có châm chọc, cũng không có thương hại, chỉ bình thường như thế, lại khiến người ta vô cùng an tâm.
Giống như tật nói lắp cũng chẳng phải chuyện gì to tát, không đáng để kinh ngạc hay bàn tán.
Lục Thư Du lặng lẽ nghĩ như vậy trong lòng.
Nếu Giang biểu tỷ có thể sớm gả cho đại ca thì tốt biết bao. Khi ấy các nàng sẽ là người một nhà, có thể mãi mãi ở cùng nhau trò chuyện.
Lục Thư Du càng nói càng nhiều, gò má tròn trịa đỏ hồng lên. Đôi mắt to đen láy chăm chú nhìn Giang Vãn Phù.
Giang Vãn Phù nhìn nàng, bất giác nhớ tới con chó Kinh Ba tổ mẫu từng nuôi. Đều vừa kiêu quý vừa đáng yêu như thế, ngay cả đôi mắt cũng giống nhau, ngây thơ mà long lanh.
Hai biểu tỷ muội đang nói tới chuyện làm hoa đăng vào tiết Thu Tịch thì Lục lão phu nhân tới.
Hai người vội vàng đứng dậy hành lễ. Một người gọi ngoại tổ mẫu, một người gọi tổ mẫu, khiến Lục lão phu nhân vui vẻ vô cùng, liền hứng thú hỏi các nàng đang nói gì.
Giang Vãn Phù không trả lời mà nhìn sang Lục Thư Du.
Lục Thư Du thấy biểu tỷ nhìn mình, trong lòng âm thầm cổ vũ bản thân. Biểu tỷ mới tới phủ, tự nhiên sẽ có phần câu thúc. Nàng phải giúp đỡ biểu tỷ mới được.
Nàng lấy hết dũng khí, trước khi ma ma kịp mở miệng đã tự mình nói với tổ mẫu: “Tiết Thu Tịch... sắp tới rồi... cháu muốn hẹn biểu tỷ... cùng làm hoa đăng.”
Lục lão phu nhân vốn đang chờ ma ma phía sau cháu gái đáp lời. Thấy Lục Thư Du chủ động mở miệng, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn hiền từ gật đầu. Ánh mắt ôn hòa lướt qua hai biểu tỷ muội, cười nói: “Thế thì tốt quá. Đến lúc ấy A Du cũng làm cho tổ mẫu một chiếc, để tổ mẫu xem thử đồ chơi nhỏ của các tiểu nương tử các con.”
Lục Thư Du nghiêm túc gật đầu đáp ứng, rồi bẻ ngón tay đếm: “Cháu... cháu còn muốn làm cho bá phụ, bá mẫu, huynh trưởng, a tỷ... mỗi người một chiếc.”
Tiết Thu Tịch có tục thắp đèn, ngắm hội hoa đăng, ngụ ý đoàn viên mỹ mãn, cầu mong thân thể an khang, quốc thái dân an.
Lục lão phu nhân mỉm cười gật đầu, quay sang ma ma bên cạnh dặn: “Ta nhớ lần trước đưa tới Duyên Phúc quan một tráp giấy phúc để cung phụng, vẫn còn dư một ít. Ngươi đi mang tới đây.”
Ma ma vâng lời, hành lễ rồi lui xuống.
Lục lão phu nhân lại nhìn Giang Vãn Phù và Lục Thư Du, cười nói: “Tổ mẫu đã xin các con hoa đăng rồi, cũng không thể để các con làm không công. Vừa hay chỗ ta còn một tráp giấy Tuyên Thành, các con cầm về làm đèn đi.”
Một lát sau, ma ma kia liền mang chiếc tráp trở lại.
Mở nắp ra, bên trong là một xấp giấy Tuyên Thành rắc vàng thật dày. Chất giấy tinh mịn, trên nền giấy vàng nhạt phủ kín những hạt kim phấn lấp lánh, tựa như từng mảnh nắng vụn được gom lại trong đó.
Một tráp giấy như vậy ít nhất cũng bằng chi tiêu sinh hoạt cả năm của một gia đình bình thường. Dùng để làm hoa đăng chơi đùa, quả thật xa xỉ vô cùng.
Nhưng bất kể là Lục Thư Du hay Lục lão phu nhân đều không để tâm. Với thân phận Quốc công phủ, chút bạc ấy quả thật chẳng đáng là bao. Giang Vãn Phù cũng không nói lời không hợp thời, chỉ dịu dàng cảm tạ lão phu nhân.
Hai người lại bồi Lục lão phu nhân trò chuyện thêm một lúc, dùng nửa đĩa điểm tâm, rồi bị lão phu nhân đuổi đi. Bà cười nói: “Các tiểu nương tử các con cứ tự đi chơi đi, không cần quanh quẩn ở chỗ ta nữa.”
Lục Thư Du đứng dậy, nhìn sang Giang Vãn Phù bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng hỏi: “Tổ mẫu, cháu có thể tới Lục Cẩm đường... chơi cùng biểu tỷ không ạ?”
Đối với đứa cháu gái mồ côi từ nhỏ này, Lục lão phu nhân vẫn luôn hết mực thương yêu. Sợ hạ nhân chăm sóc không chu đáo, bà chưa từng để nàng ở riêng một viện mà luôn nuôi dưỡng bên cạnh mình. Thường ngày thấy nàng chẳng có khuê trung mật hữu nào, bà còn từng lo lắng không thôi. Nay khó được thấy nàng chủ động thân cận một người như vậy, tự nhiên vô cùng vui mừng, liền gật đầu cười đáp: “Đi đi. Ở lại Lục Cẩm đường dùng bữa trưa cũng được.”
Lục Thư Du vui vẻ đáp: “Đa tạ tổ mẫu.”
Lục lão phu nhân gật đầu. Giang Vãn Phù cùng Lục Thư Du liền đứng dậy hành lễ rồi cùng nhau trở về Lục Cẩm đường.
Các phòng lão gia phu nhân ngày nào cũng phải tới Phúc An đường thỉnh an. Thể diện này quả thật không nhỏ.
Xem ra vị Giang nương tử này, chỉ sợ thật sự có thể bước vào cổng Quốc công phủ.
Hà ma ma âm thầm suy nghĩ, ngoài mặt vẫn cung kính đáp lời rồi lui ra ngoài phân phó công việc.
Lại nói Giang Vãn Phù và Lục Thư Du rời khỏi Phúc An đường, đang định trở về Lục Cẩm đường. Nào ngờ vừa đi trên hành lang liền gặp một người.
Lang quân vận áo gấm cổ tròn bằng hàng lụa màu nhạt, bên hông đeo ngọc bội bạch ngọc. Dung mạo thanh lãnh tựa sương tuyết phủ mặt. Hắn khẽ nâng mắt nhìn sang, rõ ràng chỉ là một ánh nhìn tùy ý, nhưng Giang Vãn Phù lại vô cớ có cảm giác ánh mắt ấy đang dừng thẳng trên người mình.
Đến khi người nọ đi tới gần, nghe Lục Thư Du gọi người, nàng mới theo đó hành lễ, khẽ mím môi gọi: “Nhị biểu ca.”
Lục Tắc khẽ đáp một tiếng. Ánh mắt lướt qua chiếc cổ trắng như tuyết của Giang Vãn Phù rồi nhìn sang Lục Thư Du: “Đi Lục Cẩm đường sao?”
Lục Thư Du ngẩn người. Trong lòng mơ hồ cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, nhưng lại không nghĩ ra là kỳ lạ ở đâu, bèn gật đầu đáp: “Vâng. Vậy... nhị ca thì sao ạ?”
Lục Tắc nhàn nhạt nói: “Ta tới Bạch Vân quan một chuyến.”
Lục Thư Du chớp mắt, có chút khó hiểu.
Nhị ca từ trước tới nay chẳng phải luôn kính nhi viễn chi với những nơi như vậy sao? Sao hôm nay lại nghĩ tới chuyện tới Bạch Vân quan?
Nhưng nàng vốn có chút sợ vị huynh trưởng này, không dám hỏi nhiều, chỉ lấy hết dũng khí nói chuyện khác: “Nhị ca, muội với biểu tỷ... muốn làm hoa đăng. Huynh có thể... giúp bọn muội vẽ vài bức đèn họa không?”
Lục Tắc tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng đối với người muội muội này từ trước tới nay vẫn luôn hữu cầu tất ứng. Nghe vậy liền đáp ngay: “Vài ngày nữa ta sẽ sai người đưa qua.”
Lục Thư Du vui vẻ đáp: “Đa tạ nhị ca! Vậy bọn muội không quấy rầy nhị ca nữa.”
Lục Tắc khẽ gật đầu, ánh mắt như có như không lướt qua Giang Vãn Phù đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh.
Hôm nay nàng vẫn mặc trang phục vô cùng nhã nhặn. Áo dài tay rộng màu xanh đậm, bên dưới là váy gấm trắng thêu hoa sen. Bộ y phục ấy mặc trên người khác có lẽ sẽ quá mức thanh đạm, nhưng mặc trên người nàng lại không hề nặng nề, ngược lại khiến người ta liên tưởng tới một dòng suối trong veo lặng lẽ chảy qua khe núi, thanh nhã mà yên bình.
Tóm lại là rất đẹp.
Bị nhìn như vậy, Giang Vãn Phù tự nhiên không thể không cảm nhận được. Nàng lặng lẽ ngước mắt lên, nhưng trước khi nàng kịp nhìn tới, Lục Tắc đã thu hồi ánh mắt, xoay người tránh đường.
Lục Tắc vừa rời đi, Giang Vãn Phù bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Nàng mơ hồ cảm thấy vị nhị biểu ca này dường như không quá thích mình. Loại không thích ấy không phải chán ghét lộ rõ, mà là một thứ xa cách nhàn nhạt.
Nhưng nàng dường như cũng chưa từng làm chuyện gì khiến hắn chán ghét.
Nàng thậm chí còn từng cứu hắn.
Trong lòng Giang Vãn Phù thoáng hiện chút mất mát nhàn nhạt, lại sinh ra một tia ủy khuất vô cớ mà chính nàng cũng không nhận ra.
Lục Thư Du lại không hề phát hiện điều gì, vẫn hào hứng nói: “Nhị ca vẽ rất đẹp! Còn có người bỏ rất nhiều bạc muốn mua tranh của huynh ấy. Nhưng nhị ca rất ít khi tặng tranh cho người khác.”
Giang Vãn Phù gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, lấy lại tinh thần đáp lời: “Vậy sao? Nhị biểu ca thật lợi hại...”
“Đúng vậy! Nhị ca huynh ấy...”
Lục Thư Du dường như vô cùng kính phục vị huynh trưởng tài giỏi của mình, bắt đầu lắp bắp kể lại từng chuyện huy hoàng trong quá khứ của hắn, như thể sợ Giang Vãn Phù không tin, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Giang Vãn Phù chăm chú lắng nghe, đối với vị nhị biểu ca này cũng có thêm nhận thức mới.
Trước kia nàng vẫn nghĩ người như Lục Tắc, sinh ra đã là thế tử, chỉ cần dựa vào bóng râm tổ tông là có thể cả đời thuận buồm xuôi gió. Nào ngờ ngay cả người như hắn cũng phải dựa vào khổ luyện và cần cù mới có được ngày hôm nay.
Nhưng nàng cũng chỉ nghĩ như vậy mà thôi.
Dù Lục Tắc có xuất sắc đến đâu cũng chẳng liên quan gì tới nàng. Nàng tuy gọi hắn một tiếng nhị biểu ca, nhưng giữa hai người đã không còn huyết thống, cũng chẳng có tình cảm lớn lên cùng nhau.
Lục Tắc đối với nàng mà nói, tựa như vầng minh nguyệt treo cao nơi chân trời, chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn là đủ.
Huống hồ, Lục Tắc dường như cũng không quá thích nàng, nàng tự nhiên không làm nổi chuyện chủ động tiến tới thân cận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)