Lục Trí khẽ ra hiệu với Thường Hoành, bảo bọn họ trước đem chiếc rương khiêng ra ngoài, rồi mới nói: “Những sách ấy ta đã lâu không xem tới, để đó cũng chỉ phủ bụi, chi bằng tặng cho Giang biểu đệ.”
Hạ di nương vốn chỉ có chút khó hiểu, nghe vậy lại lập tức sa sầm mặt. Bà muốn nổi giận với nhi tử, nhưng lại chẳng nỡ, cố nhịn xuống, cuối cùng vẫn bực bội nói: “Biểu đệ gì chứ! Năm đó cữu cữu thân sinh của con tới mượn, ta còn chẳng nỡ cho đâu. Vậy mà con lại dễ dàng đem tặng như thế!”
Năm ấy Lục Trí theo học ở Quốc Tử Giám, là người chăm chỉ hiếu học nhất. Học vấn của hắn trong hàng ngũ thế gia lang quân cũng thuộc hạng nhất hạng nhì. Những quyển sách hắn từng dùng ở Quốc Tử Giám, bản thân sách vở kỳ thực không đáng giá bao nhiêu, điều quý giá thật sự là những ghi chú và lời bình được viết bên trên. Một rương sách ấy nếu đem ra ngoài bán, những thế gia có căn cơ tự nhiên không để vào mắt, nhưng đối với những sĩ tử xuất thân bình thường, còn chưa được vào Quốc Tử Giám, lại là bảo vật ngàn vàng khó cầu.
Nghe di nương nhắc tới cữu cữu, Lục Trí thoáng có chút mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng. Hắn chỉ nghĩ đến Giang biểu đệ, ngược lại quên mất biểu đệ bên nhà cữu cữu.
Nhưng hắn đương nhiên sẽ không nói trước mặt di nương rằng mình đã quên, chỉ ôn tồn đáp: “Di nương, nếu cữu cữu tới mượn, tự nhiên cũng phải cho. Hôm khác hài nhi dành chút thời gian chép thêm một phần nữa, đưa sang nhà cữu cữu.”
Dẫu trong lòng còn giận, Hạ di nương rốt cuộc vẫn thương nhi tử, thở dài nói: “Thôi vậy. Cữu cữu con chính mình còn chẳng nhận nổi mấy chữ, biểu đệ con cũng chẳng phải mầm đọc sách gì. Ta chẳng qua sợ bọn họ làm hỏng đồ của con nên mới không cho mượn. Chép với chả chép, ngày ngày con còn chưa đủ bận hay sao? Lão phu nhân chẳng phải còn bảo con sao kinh thư à? Trước hết cứ lo xong việc lão phu nhân giao đi đã.”
Tính tình Lục Trí lại vô cùng ôn hòa, đáp: “Không sao, chỉ là chép lại một lần mà thôi, coi như luyện chữ, cũng chẳng chậm trễ việc gì.”
Hạ di nương ngồi thêm một lúc, nhìn nhi tử uống hết phần canh bồ câu còn lại, rồi mới xách hộp đựng thức ăn rỗng đứng dậy rời đi.
Trở về Tuyên Hương viện, hạ nhân bước tới nhận lấy hộp đựng thức ăn trong tay bà. Sau khi giao qua, Hạ di nương liền tự mình trở về phòng.
Vệ Quốc công tuy không thường tới viện của bà, nhưng trong phủ cũng chưa từng bạc đãi. Trong phòng thứ gì nên có đều đầy đủ cả.
Hạ di nương ngồi xuống trong phòng, lấy bộ y phục làm cho nhi tử mới may được một nửa ra tiếp tục khâu vá. Kim chỉ xuyên qua lại, khâu được vài mũi, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống. Từng giọt lớn như hạt đậu nện lên mặt lụa màu lam hồ, loang thành từng mảng ẩm ướt.
Kỳ thực năm đó được lão phu nhân đưa tới trước mặt Quốc công gia, không chỉ có mình bà. Thế nhưng Quốc công gia lại cố tình chọn trúng bà. Khi ấy, Hạ di nương từng cho rằng mình được ông trời ưu ái, Quốc công gia đã chọn bà, hẳn là có vài phần khác biệt với những người khác.
Nhưng Quốc công gia đối với bà chưa từng có nửa phần thân cận. Người ngoài chỉ cười bà vô dụng, không biết tranh thủ, nên mới thất sủng. Song chỉ có chính bà hiểu rõ, Quốc công gia vốn chưa từng sủng ái bà.
Về sau có Trí Nhi, Quốc công gia lại càng ít lui tới hơn.
Thời gian lâu dần, bà cũng nhận mệnh, không còn nghĩ tới chuyện tranh sủng hay không tranh sủng nữa, chỉ thành thật ở yên trong Tuyên Hương viện mà sống. Chỉ cần nhi tử có tiền đồ, đời này của bà cũng đáng.
Nhưng bà hèn yếu cả một đời thì cũng thôi đi, cớ sao ngay cả nhi tử của bà cũng phải thấp người khác một bậc? Chẳng lẽ chỉ vì nó đầu thai từ trong bụng bà mà ra sao?
Lục Tắc đến công chúa cũng không muốn cưới, khắp kinh thành bao nhiêu danh môn quý nữ mặc hắn lựa chọn. Còn Trí Nhi lại phải bỏ gần tìm xa, cưới một nữ nhi của viên Thông phán ở Tô Châu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)