Lục Tắc bước vào Bạch Vân quan, mãi đến quá ngọ mới từ trong quán đi ra.
Lục Tắc bước qua ngưỡng cửa, vị quán chủ ra tiễn hắn là Trường Dương đạo trưởng phất nhẹ phất trần, ôn giọng nói: “Việc thí chủ gửi gắm, bần đạo sẽ viết thư hỏi thăm sư huynh. Thí chủ cũng chớ quá mức ưu tư, chuyện trong mộng vốn chẳng phải điều phàm nhân có thể nhúng tay. Thí chủ cứ thuận theo tự nhiên, biết đâu giấc mộng ấy chính là sự chỉ dẫn của thiên ý.”
Chỉ dẫn? Thuận theo tự nhiên?
Nếu quả thực là thiên ý dẫn đường, vậy hắn Lục Tắc thành hạng người gì? Là kẻ bại hoại luân thường, mơ tưởng tẩu tẩu tương lai, hay là kẻ bị sắc dục làm mờ tâm trí, tham luyến dung sắc của biểu muội?
Lục Tắc khép mắt lại, trước mắt lập tức hiện lên những hình ảnh đã nhiều ngày nay không ngừng quấn lấy hắn trong mộng.
Đôi môi đỏ thắm, gương mặt phù dung trắng ngần, đôi mắt đẫm lệ, bàn tay bám lấy vai hắn, tấm lưng tuyết ngọc lấm tấm mồ hôi, từng tiếng “Biểu ca” mềm mại ngọt ngào. Ngay cả nốt ruồi son nơi cổ sau cũng như tỏa ra hương vị thơm ngọt, khiến hắn chỉ muốn cúi xuống cắn một ngụm lên làn da mềm mại ấy.
Hắn bỗng mở mắt, gạt phăng những hình ảnh kia khỏi đầu, cất giọng: “Nếu Huyền Dương đạo trưởng hồi âm, xin đạo trưởng cho người đến Quốc Công phủ báo một tiếng. Hôm nay quấy nhiễu thanh tu của đạo trưởng rồi.”
Dứt lời, hắn cất bước rời đi. Tùy tùng đã dắt ngựa chờ sẵn, hắn xoay người lên ngựa, men theo đường núi xuống chân sơn.
Đến dưới chân núi, Lục Tắc không trở về phủ mà ghé qua Hình Bộ. Hồ sơ vụ án Tiết Thiệu sát kỹ đã được chuyển tới, đám tiểu lại đang dẫn người khuân vào. Thấy hắn đến, tiểu lại vội cung kính chắp tay: “Lục đại nhân.”
Lục Tắc khẽ gật đầu: “Ai đưa tới?”
Tiểu lại cung kính đáp: “Là Ngụy đại nhân, phó chỉ huy sứ Loan Nghi vệ, đích thân đưa tới.”
Ngụy Kích?
Tiểu lại tiếp tục chỉ huy người khuân hồ sơ, không quên dặn đám nha dịch hạ thấp động tĩnh, chớ làm phiền Lục đại nhân.
Ai nấy đều biết Hình Bộ và Loan Nghi vệ từ trước đến nay như nước với lửa. Vốn dĩ việc thẩm án định tội thuộc trách nhiệm của Hình Bộ, cùng lắm còn có Đại Lý Tự và Đô Sát Viện, vậy mà chỉ huy sứ Hồ Dung của Loan Nghi vệ ỷ mình được thánh thượng tín nhiệm, ngang nhiên cướp quyền. Hiện giờ trong triều ngoài dân gian chỉ biết đến Loan Nghi vệ, mấy ai còn xem Hình Bộ ra gì?
Ngày trước luận thánh sủng, Hình Bộ xa xa không bằng Loan Nghi vệ, đành phải nhẫn nhịn. Nhưng nay đã khác.
Vệ thế tử được điều đến Hình Bộ giữ chức Thị lang. Đây chính là cháu ngoại ruột của bệ hạ, dù Hồ Dung có được sủng tín đến đâu, chẳng lẽ còn vượt qua được Vệ thế tử?
Không thấy đó sao, những hồ sơ trước kia đến mượn xem còn không được, nay lại đích thân đưa tới tận cửa, ngay cả vụ án cũng chủ động nhường lại.
Hình Bộ chịu ấm ức nhiều năm, cuối cùng cũng có ngày nở mày nở mặt. Tiểu lại không khỏi sinh ra cảm giác vinh dự như gà chó thăng thiên theo chủ nhân, bởi vậy hầu hạ Lục Tắc càng thêm tận tâm.
Không chỉ tiểu lại, từ Thượng thư Hình Bộ cho đến đám nha dịch đều trông đợi Lục Tắc đánh một trận thắng thật đẹp, bởi vậy ai nấy đều kính trọng hắn vô cùng.
Lục Tắc ở lại Hình Bộ đến tận buổi chiều. Hắn gạt hết tạp niệm, chuyên tâm xem hồ sơ. Liên tiếp hai ba ngày như vậy, hắn mới chợt nhớ tới chuyện đã hứa vẽ tranh đèn cho muội muội, bèn tranh thủ trở về phủ một chuyến.
Vừa về thư phòng, Lục Tắc cầm bút, bắt đầu vẽ tranh đèn.
Hắn từng theo học danh gia hội họa, lại cực có thiên phú. Tuy về sau ít khi động bút, nhưng mấy bức tranh đèn nho nhỏ này với hắn quả thực chẳng đáng là gì.
Chưa đầy hơn một canh giờ, chỉ còn lại bức cuối cùng.
Lục Tắc xoa cổ tay, thấm bút, khẽ chấm một chút kim phấn, tỉ mỉ điểm đường viền vàng lên cánh phù dung. Đợi đến khi hạ bút xuống, một khóm phù dung rực rỡ như sống dậy trên mặt giấy. Hắn đặt bút sang bên, đợi mực khô rồi cuộn cùng mấy bức còn lại, cất giọng gọi Lục Trúc vào.
“Đưa đến chỗ Nhị nương tử ở Phúc An đường.”
Lục Trúc vâng dạ, hai tay nhận lấy, vội vàng mang đi.
Lục Tắc day nhẹ giữa mày, bỗng cảm thấy hơi buồn ngủ. Hắn chống tay lên trán, vốn chỉ định nhắm mắt dưỡng thần chốc lát, nào ngờ lại ngủ thiếp đi.
Sau đó, hắn lại nằm mộng.
Vẫn là những hình ảnh kiều diễm ấy.
Da thịt trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như mực, tấm lưng mịn màng lấm tấm mồ hôi. Nàng e lệ nép trong lòng hắn, như không chịu nổi nữa mà khép chặt đôi mắt, đuôi mắt đỏ hoe đẫm lệ.
Nàng khẽ gọi tên hắn, hết lần này đến lần khác, mang theo âm điệu mềm mại đặc trưng của người Tô Châu. Từng tiếng như lướt qua đầu lưỡi, ngọt ngào đến nóng bỏng.
“Lục Tắc... Lục Tắc...”
“Lục Tắc...”
Lục Tắc đột ngột tỉnh giấc, vươn tay cầm chén trà đắng bên cạnh, liên tiếp uống mấy ngụm. Mãi đến lúc tâm tình nóng nảy hơi dịu xuống, hắn mới thở ra một hơi.
Lại là giấc mộng ấy.
Rõ ràng đến mức như thật sự từng xảy ra.
“Thế tử.”
Bên ngoài, Lục Trúc gõ nhẹ lên cửa. Không nghe thấy động tĩnh trong phòng, nàng tự giác đứng chờ. Một lát sau mới nghe thấy tiếng đáp: “Vào đi.”
Lục Trúc đẩy cửa bước vào, vượt qua ngưỡng cửa. Hộp thức ăn trong tay vẫn vững vàng, không hề lay động.
Lục Tắc nhìn hộp thức ăn, hỏi: “Chuyện gì?”
Lục Trúc đáp bằng giọng điềm tĩnh: “Nô tỳ đến đưa tranh thì thấy Nhị nương tử đang cùng biểu tiểu thư học làm điểm tâm. Vừa hay có một mẻ mới chín, Nhị nương tử sai nô tỳ mang một ít tới cho thế tử nếm thử.”
Lục Tắc khẽ gật đầu: “Đặt xuống đi.”
Lục Trúc vâng lời, đặt hộp thức ăn lên bàn rồi lui ra ngoài.
Lục Tắc day giữa mày, thuận tay kéo ngăn hộp thức ăn ra. Hương thơm dìu dịu của điểm tâm lập tức lan tỏa. Bên trong là một đĩa bánh tinh xảo, tạo hình hoa quế tròn trịa. Lớp vỏ dường như làm từ bột nếp, sau khi hấp chín hiện lên màu vàng nhạt nhàn nhạt.
Chưa nói đến hương vị, chỉ riêng vẻ ngoài đã đủ khiến người ta yêu thích.
Lục Tắc nhìn chiếc bánh nếp hoa quế ấy, hơi thất thần. Hắn nhớ tới những giấc mộng hoang đường kia. Ngoài những cảnh ái muội triền miên, vẫn còn vài hình ảnh xem như “đứng đắn”.
Có một lần, Giang Vãn Phù trong mộng dường như cũng từng làm điểm tâm cho hắn.
Hắn vốn không thích đồ ngọt, rất ít khi đụng đến. Thế nhưng trong giấc mộng kia, hắn lại vô cùng nể mặt, ăn hết chiếc này đến chiếc khác.
Lục Tắc ngẩn người một lát. Đến khi hoàn hồn, nhận ra mình vừa nghĩ gì, hắn lập tức xua tan những ý niệm ấy, cầm một chiếc bánh lên, mặt không đổi sắc cắn một miếng.
Ngọt đến phát ngấy...
Lục Tắc thản nhiên nghĩ.
Người trong mộng kia hẳn là đã phát điên rồi, mới có thể vì lấy lòng Giang Vãn Phù mà một mình ăn sạch cả đĩa bánh.
Có lẽ vì đã quen dần, so với lúc đầu không biết phải làm sao, hiện giờ Lục Tắc đã đủ bình tĩnh đối mặt với những giấc mộng ấy. Dù ban đêm triền miên đến đâu, sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn vẫn có thể nhanh chóng gạt hết khỏi đầu.
Thoạt nhìn, dường như những giấc mộng đó cũng không ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống của hắn.
Chỉ là chúng xuất hiện ngày càng thường xuyên.
Lục Tắc khẽ rũ mắt, day nhẹ giữa mày, trong lòng không sao gạt nổi cảm giác phiền loạn.
Từ trước đến nay hắn luôn lãnh đạm với nữ sắc, từng khi nào trải qua chuyện như vậy?
Huống hồ việc này không thể nói cùng người ngoài. Nếu bị kẻ khác biết được, e rằng chẳng ai trách hắn, trái lại còn đổ hết mọi chuyện lên đầu Giang Vãn Phù.
Tiểu nương tử ấy, bất kể trong mộng hay ngoài đời, đều yếu mềm đến lạ. Bề ngoài cố tỏ ra chững chạc, nhưng sống lưng lúc nào cũng căng cứng, vừa câu nệ vừa thấp thỏm, khiến người ta nhìn vào chỉ thấy đáng thương.
Huống chi, nàng còn là vị hôn thê của đại ca hắn.
Nàng từ Tô Châu ngàn dặm xa xôi đến đây, vốn là để gả cho Lục Trí.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lục Tắc bất giác lạnh đi, nỗi bực bội trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Tâm trạng ấy kéo dài mãi đến đêm.
Lục Tắc nằm xuống giường.
Hạ nhân thổi tắt đèn, căn phòng chìm trong yên tĩnh. Một góc phòng đốt an thần hương, hương thuốc thoang thoảng. Lục Tắc thả lỏng tâm trí, mặc cho những hình ảnh kia hiện lên trong đầu.
Hắn đã mệt.
Lười tiếp tục chống cự.
Thậm chí còn có chút mặc kệ tất cả.
Dù sao cũng chỉ là mộng.
Lục Tắc buông xuôi đến mức triệt để.
Đáng tiếc, cho dù hắn có mặc kệ đến đâu, giấc ngủ ấy vẫn không hề dễ chịu.
Nửa đêm đầu là những giấc mộng hương diễm triền miên.
Nửa đêm sau lại là cơn đau đầu âm ỉ không dứt.
Không giống cảm giác đau sau khi say rượu. Ý thức của hắn vô cùng tỉnh táo. Hắn đau đến mở mắt nhìn đỉnh màn tối đen, chỉ cảm thấy trong đầu như có một con sâu nhỏ đang từng chút từng chút gặm nhấm tủy não.
Lục Tắc cứ mở mắt như vậy, mãi cho đến lúc trời sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



