Minh Tư đường
Tiêm Vân từ tay một bà tử làm việc vặt bên cạnh nhận lấy hộp đựng thức ăn, trao cho nha hoàn vận sam váy hồng đứng đối diện, nhẹ giọng nói: “Thải Liên tỷ tỷ, đây là nương tử nhà chúng ta sai nô tỳ mang tới, đều là khẩu vị Tô Châu, thỉnh đại lang quân nếm thử.”
Thải Liên nghe vậy liền mỉm cười, khách khí nhận lấy, ngoài miệng vẫn mang ý cười, giọng nói mềm mại: “Vậy thì chúng ta thật có lộc ăn rồi, còn chưa từng được nếm qua điểm tâm Tô Châu đâu.” Nàng dừng một chút, lại nói: “Chỉ là đại gia lúc này đang đọc sách, bọn nô tỳ không dám quấy nhiễu. Đợi một lát sẽ đưa vào, quyết không phụ một phen tâm ý của biểu tiểu thư.”
Dứt lời, trên mặt lộ ra vài phần áy náy.
Tiêm Vân vốn không phải người chậm chạp, mơ hồ cảm thấy có đôi phần không ổn, nhưng nhất thời lại không nói rõ được là chỗ nào, chỉ đành hiểu ý thức thời gật đầu, hành lễ rồi nói: “Vậy làm phiền Thải Liên tỷ tỷ. Chúng ta còn phải tới nơi khác đưa điểm tâm, không quấy rầy tỷ tỷ làm việc nữa.”
Thải Liên dịu dàng mỉm cười, miệng đáp một tiếng được, làm bộ muốn tiễn các nàng.
Tiêm Vân tự nhiên từ chối, khẽ gật đầu với nàng rồi cùng bà tử làm việc vặt đi về phía khác.
Thải Liên đứng nguyên tại chỗ, nhìn hai người ra khỏi viện, ý cười trên mặt chợt tan biến. Một tay xách hộp đựng thức ăn, xoay người trở vào, nhưng không tới chính phòng mà tự mình đi về dãy phòng sau dành cho hạ nhân. Vừa vào cửa liền ngồi xuống, rót cho mình một chén trà, chậm rãi nhấp từng ngụm.
Thải Hồng bước vào, thấy nàng ngồi một mình như vậy thì lấy làm lạ, hỏi: “Sao ngươi không tới phòng đại gia hầu hạ, lại ngồi đây làm gì?”
Thải Liên nâng cằm, chỉ chỉ hộp đựng thức ăn đặt bên chân, vẻ mặt mang theo vài phần kiêu căng: “Kia kìa, là vị biểu tiểu thư kia sai người đưa tới.” Nói rồi, thần sắc thoáng hiện vẻ khinh thường: “Mới vậy đã sốt ruột lấy lòng rồi, quả nhiên người từ thôn quê tới, tầm mắt thật nông cạn. Chẳng lẽ đại gia nhà chúng ta còn thiếu một miếng điểm tâm của nàng sao?”
Thải Hồng lúc này mới hiểu vì sao Thải Liên đột nhiên có dáng vẻ như vậy, liền không lên tiếng.
Hai người đều từ nhỏ hầu hạ ở Minh Tư đường, từ nha hoàn tam đẳng từng bước lên tới nhất đẳng đại nha hoàn. Đại gia tính tình ôn hòa, văn nhã lễ độ, đối với bọn nha hoàn càng chưa từng đánh chửi trách phạt. Hai người sớm chiều ở cạnh hầu hạ, lại đang độ tuổi xuân thì tình ý chớm nở, sao có thể không động vài phần tâm tư?
Thải Hồng trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống, xách hộp đựng thức ăn từ dưới đất đặt lên bàn, khuyên nhủ: “Biểu tiểu thư ngày sau nếu vào cửa, chính là chủ mẫu của ngươi và ta. Ngươi hà tất phải đắc tội nàng? Đến lúc ấy đại gia lẽ nào lại che chở ngươi mà không che chở thê tử của mình?”
Sắc mặt Thải Liên lập tức lạnh đi, khuôn mặt xinh đẹp khẽ ngẩng lên, khinh miệt nói: “Chủ mẫu gì chứ? Tưởng ai không biết hay sao? Nếu trong phủ thật sự coi trọng mối hôn sự này, mấy năm nay sao chẳng thấy qua lại? Nàng nếu biết giữ thể diện thì nên sớm thu dọn hành lý, xám xịt trở về Tô Châu đi. Cố tình cứ bám lấy đại gia nhà ta không buông, thật chẳng biết liêm sỉ! Đại gia nhà chúng ta là nhân vật thế nào? Đường đường trưởng tử Quốc Công phủ, tuổi trẻ đã giữ chức Thiếu khanh Hồng Lư Tự. Nàng bất quá là nữ nhi của một vị Thông phán Tô Châu, lại còn là người mất mẫu thân từ sớm, dựa vào đâu xứng với đại gia!”
Nói xong, nàng lại liếc Thải Hồng một cái, cười lạnh chế giễu: “Ngươi ở đây giả làm người tốt cái gì? Đừng tưởng ta không biết. Ta có tâm tư gì, lẽ nào ngươi lại không có?”
Thải Hồng bị nói đến nghẹn lời, cũng nổi giận, đỏ mắt đáp: “Ta chỉ có ý tốt khuyên ngươi, ngươi trút giận lên ta làm gì? Nếu ngươi thật có bản lĩnh thì đừng nói với ta, cứ tới trước mặt đại gia mà nói đi! Xem đại gia che chở ngươi hay che chở biểu tiểu thư!”
Thải Liên cười lạnh, trực tiếp giơ tay hất hộp đựng thức ăn từ trên bàn xuống.
Điểm tâm từ trong hộp lăn ra ngoài, vỡ nát, dính bẩn. Những chiếc bánh vốn tinh xảo thơm ngọt, chớp mắt đã bị giày vò đến chẳng còn hình dạng.
“Ngươi ——” Thải Hồng không kịp ngăn lại, trợn mắt há hốc miệng nhìn Thải Liên.
Thải Liên lại ngồi xổm xuống, nhặt một mảnh sứ vỡ, cầm trong lòng bàn tay, tùy ý rạch vài đường nông trên da. Vết thương tuy không sâu nhưng máu lập tức rịn ra.
Thải Hồng không phải kẻ ngốc. Vừa thấy hành động ấy của Thải Liên liền hiểu nàng muốn dùng khổ nhục kế trước mặt đại gia. Nàng lắp bắp định nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài: “Ngươi... ngươi hà tất phải như vậy? Chỉ vì tranh một hơi này thôi sao...”
Người bước vào rồi, hắn cũng không ngẩng đầu, thuận miệng hỏi: “Có chuyện gì?”
Hỏi xong lại không thấy ai đáp, Lục Trí đặt sách trong tay xuống, ngẩng đầu lên. Thấy là đại nha hoàn Thải Liên của mình, hắn lại hỏi một lần nữa: “Sao vậy?”
Thải Liên lập tức quỳ xuống, nhỏ giọng nức nở: “Đại gia, nô tỳ phạm lỗi, thỉnh đại gia trách phạt.” Dứt lời, nàng khẽ ngẩng mặt lên. Viền mắt đỏ hoe, nơi chiếc cằm nhọn còn đọng hơi nước, hiển nhiên vừa mới khóc.
Lục Trí thoáng ngẩn người. Bởi xuất thân của mẹ đẻ, hắn đối với hạ nhân từ trước đến nay vẫn luôn rộng lượng. Những nha hoàn này chẳng qua vì gia cảnh bần hàn, bất đắc dĩ mới phải bán thân vào phủ, đều là người có cha mẹ sinh thành, hắn cũng không muốn làm khó các nàng.
“Đứng lên nói chuyện đi, đừng quỳ nữa.”
Thải Liên cẩn thận gật đầu, lúc này mới đứng dậy, nói: “Tiêm Vân muội muội bên cạnh biểu tiểu thư mang điểm tâm tới, nói là đưa cho đại gia. Nô tỳ nghĩ đại gia chưa từng ăn điểm tâm Tô Châu, có lẽ sẽ thích, nên muốn nhanh chóng mang tới. Nào ngờ càng vội càng hỏng việc, giữa đường không cẩn thận ngã một cái, điểm tâm rơi đầy đất. Đều tại nô tỳ làm việc bất lực, mới phụ mất một phen tâm ý của biểu tiểu thư. Nô tỳ cam nguyện chịu phạt.”
“Điểm tâm?” Lục Trí hơi ngẩn ra. Trong đầu lại không đúng lúc hiện lên khuôn mặt rực rỡ như ánh xuân của Giang biểu muội, hoàn toàn xem nhẹ Thải Liên đang khóc trước mặt.
Thải Liên thấy vậy, trong lòng càng thêm không vui, tựa như bị nghẹn một hơi. Nàng khẽ nâng tay lên, để lộ một phần vết thương trên tay, tiếng nức nở cũng lớn hơn.
Lục Trí hoàn hồn, nhìn lại Thải Liên một cái, lúc này mới thoáng thấy vết thương nơi tay nàng, sắc mặt dịu lại, ôn hòa nói: “Thôi vậy, chỉ là chút điểm tâm mà thôi, không phải chuyện gì lớn. Sau này làm việc cẩn thận hơn một chút. Mấy ngày tới không cần hầu hạ nữa, dưỡng thương cho tốt rồi hẵng nói.”
Thải Liên đáp lời, cúi đầu, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng.
Lục Trí lại không phát hiện điều gì, chỉ ôn giọng bảo nàng lui ra ngoài.
Sau khi Thải Liên rời đi, Lục Trí đứng dậy vào nội thất, từ bên trong lấy ra một chiếc rương, cất tiếng gọi: “Thường Hoành.”
Thường Hoành bước vào, theo hắn vào nội thất. Vừa nhìn thấy chiếc rương dưới chân Lục Trí, hắn không khỏi lấy làm lạ, chắp tay hỏi: “Đại gia có gì phân phó?”
Lục Trí chỉ vào chiếc rương, nói: “Gọi người đi Tô Châu đưa thư, bảo mang theo chiếc rương này.” Dừng một chút, hắn lại nói: “Trong phòng ta còn một hộp cống mặc do bệ hạ ban thưởng, cũng cùng mang tới Tô Châu, tặng cho Giang gia biểu đệ.”
Hộp cống mặc kia là vật bệ hạ ban cho, nghe nói là cổ vật. Ngay cả đại gia cũng chưa nỡ dùng, vậy mà cứ thế mang tặng người khác.
Thường Hoành thầm đau lòng thay chủ tử một phen, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính đáp: “Nô tài lập tức đi gọi người.”
Thường Hoành ra ngoài gọi người, nhất thời chưa trở lại. Lục Trí liền tự mình ngồi xuống. Chưa kịp mở sách ra, đã thấy mẹ đẻ là Hạ di nương tới.
Hạ di nương xuất thân thấp kém, dung mạo cũng chỉ bình thường, nhiều nhất xem như thanh tú. Nay tuổi tác đã dần lớn, từ lâu không còn được Vệ Quốc Công sủng ái. Bà cũng chẳng tranh chẳng đoạt nữa, chỉ một lòng đặt hết tâm tư lên người nhi tử, mong hắn được bình an thuận lợi là đủ.
Lục Trí thấy mẹ đẻ xách hộp đựng thức ăn bước vào, vội đứng dậy đón lấy, hỏi: “Ngài sao lại tới đây?”
Hạ di nương đặt hộp đựng thức ăn lên bàn, lấy ra một chiếc chung sứ trắng vẽ hoa sen xanh, thương yêu nhìn Lục Trí một cái rồi nói: “Di nương hầm một chung canh bồ câu đông trùng hạ thảo. Con ngày thường đã vất vả như vậy, về phủ còn phải đọc sách, nên bồi bổ thân thể nhiều hơn.”
Lục Trí tự nhiên không muốn phụ tấm lòng của di nương, vội nhận lấy, nói: “Đông trùng hạ thảo ấy là hài nhi đặc ý tìm cho ngài. Ngài nên giữ lại dùng mới phải.”
Hạ di nương thấy trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, liền lấy khăn lau cho hắn, dịu dàng nói: “Di nương ngày ngày ở trong phòng, cơm nước đều có người hầu hạ, chẳng phải lo nghĩ điều gì. Ăn đông trùng hạ thảo làm gì, chẳng phải phí bạc hay sao? Mau uống đi. Di nương tự tay hầm suốt bốn canh giờ, lúc này dùng là vừa ngon.”
Lục Trí bất đắc dĩ, đối với mẹ đẻ thật không còn cách nào khác, đành cúi đầu uống hết một bát nhỏ.
Trong lúc hắn dùng canh, Hạ di nương đi tới bên án thư, tỉ mỉ thu dọn từng quyển sách hắn bày ra.
“Đại gia,” Thường Hoành gõ cửa bước vào, thoáng nhìn thấy Hạ di nương trong phòng liền vội cúi đầu, gọi một tiếng “Di nương”, rồi mới chắp tay với Lục Trí: “Đại gia, người đã được dẫn tới.”
Lục Trí gật đầu, Thường Hoành liền dẫn gia nô vào phòng, khiêng chiếc rương ra ngoài.
Hạ di nương nhìn một cái, có chút khó hiểu: “Chẳng phải đây là những quyển sách trước kia con dùng ở Quốc Tử Giám sao? Mang ra ngoài làm gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)