Huệ Nương nghe vậy hơi chần chừ một lát, nhưng vẫn vâng dạ, ôm hộp lui xuống.
Giang Vãn Phù nhận món lễ trọng như vậy, lại bắt đầu suy nghĩ chuyện đáp lễ. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng quả thực chẳng có thứ gì quá mức xuất sắc để đem tặng, chỉ có một thứ, vừa đủ bày tỏ tâm ý, lại không đến nỗi quá đường đột.
Đó chính là tự tay làm điểm tâm.
Từ nhỏ nàng đã thích đồ ngọt, đặc biệt là các loại điểm tâm. Hễ nếm được món nào hợp khẩu vị, nàng đều muốn ngẫm xem người ta làm thế nào, rồi tự mình thử làm một lần. Về sau, tổ mẫu thấy nàng yêu thích, chẳng những không ngăn nàng lui tới thiện phòng, trái lại còn mời sư phụ tới dạy dỗ, bởi vậy nàng học được một tay nghề rất khá.
Sau này tổ mẫu bệnh mất, kế mẫu vào cửa, đủ điều chèn ép tính kế tỷ đệ bọn họ. Những lúc khó khăn nhất, Giang Vãn Phù thậm chí từng nảy ra ý nghĩ hoang đường rằng: “Chi bằng ra ngoài mở một tiệm điểm tâm, nuôi sống mình và đệ đệ thì hơn.”
Đương nhiên, ý niệm ấy cũng chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Sau đó nàng lau khô nước mắt, đối diện người ngoài vẫn là dáng vẻ ôn nhu hòa thuận như thường.
Tiệm điểm tâm tuy không mở, nhưng tay nghề vẫn còn đó. Giang Vãn Phù đã quyết định chủ ý, liền sai Huệ Nương đi chuẩn bị nguyên liệu, dự định bận rộn cả một buổi chiều.
.
Lục Cẩm Đường náo nhiệt là thế, nhưng nơi khác lại không như vậy.
Lục Tắc rời Phúc An Đường xong cũng không trở về Lập Tuyết Đường. Hắn ra khỏi Quốc công phủ, lên xe ngựa rồi tiến cung.
Cung thất nguy nga, tường cung cao ngất che khuất ánh dương. Lục Tắc ngồi trên ghế bành, nửa người chìm trong bóng râm. Cách đó không xa là khối băng lớn tỏa hơi lạnh. Bất luận ngoài cung nắng nóng đến đâu, trong cung dường như vẫn mãi như thế. Trời nóng dùng băng, trời lạnh đốt than, quanh năm giữ ở nhiệt độ dễ chịu nhất.
Lục Tắc hơi rũ mắt, hờ hững nhìn những đường chỉ vàng uốn lượn trên cổ tay áo gấm trắng như tuyết. Nội thị khom lưng bước vào, cung kính thưa: “Thế tử, bệ hạ đã tỉnh, truyền ngài đến Noãn các yết kiến.”
“Ừm.” Lục Tắc nhàn nhạt đáp một tiếng, đứng dậy rời thiên điện, tiến vào Noãn các.
Trong Noãn các mát mẻ như tiết xuân thu. Lương Tuyên Đế ngồi bên bàn tròn bát tiên, thân mặc thanh bào, trước ngực thêu một con tiên hạc đang dang rộng đôi cánh trắng như tuyết, mang dáng vẻ sắp sửa bay lên, tiên khí mờ ảo.
Tuyên Đế thân hình gầy gò, ẩn dưới lớp thanh bào rộng lớn. Trông không giống một vị hoàng đế nắm giữ thiên hạ, ngược lại càng giống một đạo sĩ đang cầu tiên vấn đạo.
Lục Tắc bước vào, ánh mắt lướt qua con tiên hạc kia, hơi hạ mi, chắp tay hành lễ: “Vi thần bái kiến bệ hạ.”
Lương Tuyên Đế ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Lục Tắc từ trên xuống dưới. Thấy sắc mặt hắn vẫn như thường, lúc này mới yên lòng nói: “Trông có vẻ không có gì đáng ngại.”
Lục Tắc trầm giọng đáp: “Làm bệ hạ lo lắng, vi thần đã không còn trở ngại.”
“Ngồi đi.” Lương Tuyên Đế gật đầu ra hiệu, rồi lại nói: “Mở miệng là bệ hạ, khép miệng cũng là bệ hạ. Trẫm muốn nghe ngươi gọi một tiếng cữu cữu, khó đến vậy sao?”
Lời này hiển nhiên không phải giọng điệu quân thần, mà là của cậu cháu.
Lục Tắc từ nhỏ đã vào cung học tập. Nếu năm đó Vĩnh Gia công chúa không nỡ để con trai còn nhỏ đã phải rời nhà, vào cung cầu xin Tuyên Đế, thì vốn dĩ Lục Tắc phải ở hẳn trong cung, cùng các hoàng tử đồng cư một điện. Tuy cuối cùng không ở lại cung, nhưng ngày nào cũng phải vào cung học tập, cho nên gần như là do chính Lương Tuyên Đế nhìn hắn trưởng thành.
Khi ấy Tuyên Đế vẫn chưa si mê đan dược đạo thuật như hiện nay. Ông thường xuyên tới Văn Hoa Điện khảo sát công khóa của Thái tử và Lục Tắc. Bởi vậy, Lục Tắc đối với vị cữu cữu này, quả thực thân cận hơn nhiều so với những cậu cháu bình thường.
“Cữu cữu.” Lục Tắc quả thật đổi cách xưng hô, nhưng câu tiếp theo lại là: “Lễ không thể bỏ.”
Lương Tuyên Đế bất đắc dĩ lắc đầu: “Thôi được, trẫm nói không lại ngươi. Khi còn nhỏ ngươi đâu có như vậy, ngày nào cũng cữu cữu cữu cữu. Trưởng thành rồi, ngược lại xa cách.”
Tuyên Đế chỉ thuận miệng oán trách vài câu, rất nhanh đã nhắc tới chính sự: “Việc của ngươi, hoàng tỷ đã cho người vào cung truyền tin, nói muốn giữ ngươi lại kinh thành dưỡng bệnh, không tới Tuyên Đồng nữa. Trẫm đã chuẩn y. Ngươi ở lại kinh thành cũng tốt, tiện thể giúp cữu cữu phân ưu. Lục bộ chư giám còn nhiều chức vụ bỏ trống, ngươi vừa ý nơi nào?”
Lục Tắc trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Hình Bộ.”
“Hình Bộ?” Lương Tuyên Đế hơi nhíu mày, không hiểu vì sao Lục Tắc lại chọn Hình Bộ. Nhưng ông cũng không truy cứu, chỉ gật đầu nói: “Cũng được. Gần đây trong triều vì một vụ án mạng mà tranh cãi không ngừng, khiến trẫm đau đầu vô cùng. Nếu ngươi đã vào Hình Bộ, vậy vụ án ấy giao cho ngươi chủ trì.”
Lục Tắc ngẩng mắt, ánh mắt thâm trầm: “Có phải vụ Chiết Giang phú thương Tiết Thiệu sát hại kỹ nữ hay không? Vi thần cũng từng nghe qua. Loan Nghi Vệ và Hình Bộ vì vụ án này mà tranh cãi đã nửa năm.”
Lương Tuyên Đế nhíu mày gật đầu, thần sắc có phần thiếu kiên nhẫn: “Chính là vụ ấy. Cãi đến mức trẫm nhức đầu. Hồ Dung trung thành thì có trung thành, nhưng năng lực rốt cuộc vẫn kém vài phần. Chỉ là một vụ án mạng mà thôi, vậy mà cũng có thể làm đến long trời lở đất.”
Lục Tắc đứng dậy, vén vạt áo, chậm rãi quỳ xuống, nghiêm giọng nói: “Vi thần nguyện tận sức khuyển mã, vì bệ hạ phân ưu.”
Lương Tuyên Đế thấy bộ dạng ấy của Lục Tắc, trong lòng không khỏi sinh ra cảm khái “nhà ta có con đã trưởng thành”. So với Thái tử không khiến người ta yên lòng, đứa cháu ngoại này thực sự vượt trội hơn nhiều.
Nếu Lục Tắc là Thái tử, ông đâu cần phải nhọc lòng đến thế?
Tuyên Đế bẩm sinh thân thể yếu ớt, bệnh tật triền miên. Từ bảy tám năm trước đã bắt đầu mê say đạo thuật. Mấy năm trước còn định đích thân xuống phương Nam tìm tiên đạo Bồng Lai, khiến triều đình vì chuyện ấy mà náo loạn một phen, cuối cùng mới từ bỏ ý định. Sau đó lại cho xây đạo quán trong cung, gần đây còn mê mẩn việc tự mình luyện đan.
Lục Tắc thấy vậy cũng đứng dậy, chủ động cáo lui.
Rời cung trở về Lập Tuyết Đường, vừa bước qua cửa, Lục Tắc đã thấy Hồng Cừ cùng Lục Trúc đang tiếp đãi khách.
Thấy hắn trở về, hai người vội khom gối hành lễ, cung kính nói: “Thế tử.”
Lục Tắc khẽ ừ một tiếng, nhìn sang Lăng Chi. Không đợi hắn hỏi, Hồng Cừ đã vội đáp: “Bẩm Thế tử, đây là Lăng Chi bên cạnh biểu tiểu thư, phụng lệnh biểu tiểu thư tới đưa điểm tâm.”
Lục Tắc liếc nhìn hộp thức ăn kia. Nghĩ tới chủ nhân của nó, hắn khẽ nhíu mày như có như không.
Hồng Cừ cùng Lục Trúc hầu hạ hắn đã lâu, vừa thấy động tác ấy liền lập tức căng thẳng, nín thở chờ đợi.
Thế nhưng Lục Tắc chẳng nói gì thêm, chỉ gật đầu bảo: “Ta nhớ trong tư khố còn một hộp mã não. Mang tới, đưa sang Lục Cẩm Đường.”
Dứt lời liền đi thẳng vào trong.
Hồng Cừ và Lục Trúc nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Hồng Cừ quay sang Lăng Chi cười nói: “Lăng Chi muội muội chờ một lát, ngồi uống chén trà đã, ta đi lấy ngay.”
Thế là lúc Lăng Chi tới Lập Tuyết Đường, trong tay chỉ mang theo một hộp điểm tâm chẳng đáng bao nhiêu bạc. Đến khi trở về, lại ôm theo cả một hộp mã não quý giá.
Giang Vãn Phù nhìn đầy hộp mã não sắc màu rực rỡ, ánh sáng lưu chuyển óng ánh, nhất thời lặng lẽ phát sầu.
Chẳng lẽ đại cữu mẫu và nhị biểu ca, hai mẹ con này thật sự nhiều tiền đến mức không biết tiêu vào đâu, nên thích đi khắp nơi tặng lễ?
Hay là...
Nàng trông rất giống người thiếu bạc, khiến hai mẹ con họ đặc biệt muốn tiếp tế nàng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)