Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toang Rồi! Nhiệm Vụ Sắm Vai Bị Tiết Lộ Rồi! Chương 3: "chào Chú Ạ!" "đừng Gọi Thế.”

Cài Đặt

Chương 3: "chào Chú Ạ!" "đừng Gọi Thế.”

Trong phòng ngủ không một bóng người, Thẩm Sư cũng chẳng hề mở miệng nói chuyện.

Thế nhưng giây tiếp theo, một giọng nói đã vang lên trong đầu Thẩm Sư: [Ừm, không tệ, thanh năng lượng tăng nhẹ rồi, được ba phần trăm, phải tiếp tục cố gắng đấy, rõ chưa.]

Đã ba phần trăm rồi!

Thẩm Sư nắm chặt tay, vui vẻ gật đầu: [Em biết rồi, em nghe lời anh 996.]

Lại một tiếng "anh" nữa, hệ thống 996 không khỏi đắc ý vô cùng.

Nó chỉ là một hệ thống mới vào nghề, đây lại là nhiệm vụ đầu tiên tiếp nhận, tuyệt đối không thể làm hỏng được. Hơn nữa 996 đã thề, mức độ hoàn thành nhiệm vụ của nó nhất định phải theo kịp tiền bối 007! Vậy nên nhiệm vụ sắm vai "nam phụ độc ác, cậu chủ thật bị vạn người ghét" lần này, nhất định phải nắm thật chắc, làm thật sát, triển khai thật nghiêm, kiên quyết không để xảy ra bất kỳ sai sót nào!

[Ký chủ, hiện tại cậu đã được đón về nhà họ Quan rồi, nhất định phải luôn khắc cốt ghi tâm những đặc điểm của nhân vật: hèn hạ, phù phiếm, lòng đố kỵ cực cao, ngu xuẩn, độc ác, đầu óc trống rỗng, không phải đang gây chuyện thì cũng là đang trên đường đi gây chuyện. Mục tiêu tối thượng chính là ngáng chân nhân vật chính thụ Quan Mộc Lâm, trở thành vật đối chứng cho cậu ta, để làm nổi bật hình tượng cao cả, vĩ đại, chính trực của Quan Mộc Lâm, hiểu chưa!]

Thẩm Sư ừ một tiếng: [Em hiểu.]

Cậu nằm sấp trên giường, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, che đi khuôn mặt nhỏ nhắn, khiến phía sau đầu trông càng thêm tròn vo.

Hệ thống có chút không nỡ, nhưng vẫn kiềm lòng sắt đá nói: [Tôi biết đối với cậu đây là một nhiệm vụ vô cùng gian nan, nhưng hãy nghĩ đến phần thưởng sau khi thanh năng lượng nạp đầy xem, chẳng phải sẽ có thêm động lực sao? Hơn nữa, vốn dĩ cậu chỉ là người đột ngột gia nhập vào gia đình này, đối với người nhà họ Quan, cậu vốn là người ngoài, thêm một người chẳng thừa mà bớt một người cũng chẳng thiếu, họ cũng chẳng có tổn thất gì.]

Thẩm Sư lại ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu lần nữa: [Em biết mà, anh 996.]

[Cậu biết vậy là tốt rồi.]

996 khẽ hắng giọng: [Đúng rồi, ngày mai mọi người sẽ cùng về nhà cũ họ Quan, tổ chức tiệc rượu ở đó, người nhà họ Quan sẽ chính thức công bố thân phận của cậu với bên ngoài. Đến lúc đó, chúng ta có thể làm một vố lớn!]

[Vố lớn gì cơ ạ?]

[Tất nhiên là làm cho Quan Mộc Lâm mất mặt rồi!]

996 tỉ mỉ phân tích: [Cậu nghĩ mà xem, nhà họ Quan muốn chính thức thừa nhận thân phận của cậu với bên ngoài, nhưng đồng thời Quan Mộc Lâm cũng sẽ lộ diện trong bữa tiệc, điều này nói lên cái gì?]

Thẩm Sư: [Nói... nói lên cái gì ạ?]

[Nói lên cậu ta cũng tham gia bữa tiệc ạ?]

996: [............]

[Đồ ngốc! Nói lên rằng nhà họ Quan cũng mượn việc này để tuyên bố với bên ngoài, cho dù có tìm lại được đứa con ruột là cậu, thì thân phận cậu chủ giả của Quan Mộc Lâm cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào!]

Thẩm Sư vội vàng: [Ồ ồ.]

996: [Cho nên đến lúc đó, cậu nhất định phải phát tiết sự bất mãn, biết chưa?]

Thẩm Sư ngoan ngoãn gật đầu: [Em biết rồi ạ.]

[Thế thì được, cậu tự mình nghiền ngẫm cho kỹ đi.]

[Dạ.]

Thẩm Sư ngoan ngoãn vâng lời, trầm ngâm suy nghĩ.

Cậu vừa nghĩ vừa lấy xấp bài thi trong cặp ra, định bụng xem lại các câu làm sai.

Nhưng sau khi lấy bài thi ra, cậu dường như chợt nhớ ra điều gì, bèn móc điện thoại, mở WeChat lên, gửi một tin nhắn cho một hình đại diện: [Anh ơi, bên phía anh cũng được nghỉ lễ rồi chứ?]

“Bữa tiệc ngày mai, anh ấy chắc chắn là không muốn đến tham dự rồi.”

Thẩm Sư lầm bầm, lại gõ chữ: [Đợi khi nào rảnh, em sẽ về thăm anh và dì.]

Một lát sau, đối phương mới gửi tin nhắn lại, lời lẽ xem chừng có phần lạnh lùng: [Đừng tới, cứ ở yên nhà em đi.]

Thẩm Sư lướt nhìn, chẳng mấy để tâm.

Cậu trải bài thi lên bàn học, nghiêm chỉnh chuẩn bị xem lại lỗi sai.

Kết quả chưa đầy vài phút, đã có người tới gõ cửa.

Mấy câu hỏi này thật chẳng tài nào xem tiếp được nữa.

Thẩm Sư gãi gãi đầu, đi tới mở cửa.

Chỉ thấy bên ngoài cửa là một người đàn ông cao lớn rắn rỏi, ngũ quan rõ nét, chiều cao nhỉnh hơn Thẩm Sư hơn nửa cái đầu, bóng dáng đổ dài dưới ánh đèn hành lang, bao trùm lấy cậu trong một mảng bóng tối.

Thẩm Sư vô thức thắt chặt cổ họng.

Đôi môi mấp máy vài lần, vẫn không sao cất thành tiếng.

Đây là anh cả của cậu, Quan Mộc Nghiêu.

Ngoại hình của Quan Mộc Nghiêu thừa hưởng từ cha, chiều cao cũng vậy. Đối chiếu lại, diện mạo của Thẩm Sư lại hoàn toàn giống Tần Tố Khê, nhỏ nhắn tinh xảo, mắt hạnh mũi nhỏ, làn da trắng nõn, đôi môi hồng nhuận, hệt như một con búp bê ngoan ngoãn được trưng bày trong tủ kính. Ngoại trừ chiều cao cũng không tính là thấp ra, trong mắt Quan Mộc Nghiêu, bất cứ nơi nào khác của cậu cũng đều rất "nhỏ", tất nhiên, những chỗ chưa từng nhìn thấy thì không bàn tới.

Nói tóm lại, mỗi bận Quan Mộc Nghiêu gặp lại đứa em trai chỉ mới được nhận về chưa bao lâu này, anh luôn cảm thấy chẳng biết phải đối đãi với cậu ra sao cho phải.

Trông qua, dường như Thẩm Sư còn nhỏ tuổi hơn cả Quan Mộc Lâm vậy.

"Đi theo anh một chút."

Quan Mộc Nghiêu khựng lại: "Sang nhà hàng xóm đưa thiệp mời."

"Đưa thiệp mời ư?"

Thiếu niên trước mắt bĩu môi, dáng vẻ có chút không tình nguyện: "Tại sao em còn phải đích thân đi đưa thiệp mời chứ?"

Quan Mộc Nghiêu nhìn lướt qua Thẩm Sư vào bên trong phòng ngủ, nhìn thấy những tờ bài thi đang bày bừa trên bàn học, giọng điệu bất giác dịu xuống đôi chút: "Dẫn em đi chào hỏi một người, là con trai út của ông cụ nhà họ Bùi. Tính theo vai vế thì em còn phải gọi người ta một tiếng chú đấy. Vả lại đi về là vừa kịp giờ cơm tối, còn cả kỳ nghỉ Quốc khánh tận bảy ngày, em cứ thả lỏng bản thân một chút đi."

Quả nhiên cái kiểu trẻ con này thật khó nuông chiều.

Quan Mộc Nghiêu chưa bao giờ nói một mạch dài đến nhường này trong một lần.

Cuối cùng thì anh vẫn kéo được Thẩm Sư ra khỏi phòng.

Dưới nhà, Tần Tố Khê đã thôi xem kịch ngắn, bà đang chuyển sang chơi trò "Bắt Ngỗng Lớn", đôi tay không ngừng lắc mạnh chiếc điện thoại để đảo lộn tìm nguyên liệu trong nồi.

Thấy Thẩm Sư xuống lầu, Tần Tố Khê liền đưa mắt nhìn sang.

"Con ra ngoài à?"

Thẩm Sư đáp một tiếng, định bụng kéo mũ trùm đầu lên, kết quả lại quên mất mình đã sớm thay đồ mặc ở nhà, trên người hiện chỉ khoác mỗi chiếc áo ngoài.

"Ngày mai phải dậy sớm đấy nhé, cục cưng, để mẹ gọi con dậy nhé?"

Bước chân Thẩm Sư khựng lại, cậu ậm ừ qua quýt vài tiếng, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn Tần Tố Khê, lại vô thức rảo bước nhanh hơn sau lưng Quan Mộc Nghiêu.

996: [Ây, lúc này cậu nên từ chối, nói rằng cậu muốn ngủ tới lúc tự tỉnh mới thôi!]

[Em xin lỗi, anh 996, em quên mất.]

[Lần sau phải chú ý đấy, nhất định phải giữ vững thiết lập nhân vật sắm vai!]

[Dạ vâng, lần sau em nhất định nhớ.]

996 kiểm tra lại dữ liệu nhiệm vụ, có chút ngạc nhiên xen lẫn vui mừng nói: [Vừa hay, người sống ở nhà bên cạnh chính là chú nhỏ của công chính, cậu phải——!@#......%¥&]

[Hả? Em phải làm gì cơ?]

[Cậu phải——#¥%~!......]

[Anh 996? Anh đang nói gì vậy ạ?]

996 đầy vẻ nghi hoặc: [Tôi nói rồi mà, cậu nghe không rõ sao?]

Thẩm Sư khẳng định chắc nịch: [Em nghe không rõ.]

Sau khi nhấn chuông, rất nhanh đã có người ra mở cửa.

Cạch.

Cánh cửa lớn mở ra, bóng người bên trong dần hiện rõ.

Thẩm Sư vẫn còn vương vấn những lời của hệ thống 996.

Kể từ cái ngày được nhà họ Quan tìm về, Thẩm Sư đã liên kết với hệ thống 996. Theo lời 996 kể, ở thế giới này, Quan Mộc Lâm chính là đứa con của khí vận, là một trong hai nhân vật chính. Người còn lại chính là Bùi Hạo Xuyên, định mệnh của Quan Mộc Lâm. Thế nhưng vì thiếu đi "chất xúc tác" để hòa hợp, mối quan hệ giữa đôi bên chẳng thể tiến triển, cho nên đến tận bây giờ họ vẫn chỉ dừng lại ở mức anh em tốt, bạn bè thân thiết.

Mà vai diễn mà Thẩm Sư phải sắm vai, chính là "chất xúc tác" then chốt nhất kia.

Cậu chính là mắt xích then chốt thúc đẩy bước tiến trong mối quan hệ của hai người họ.

Song vì 996 cũng chẳng có chỉ dẫn hành động cụ thể nào, nên cậu đành cứ đi bước nào hay bước nấy, nhưng dẫu sao thì việc duy trì sắm vai cho đúng thiết lập nhân vật vẫn là điều bắt buộc.

Thẩm Sư thầm nghĩ, tuy cậu là "chất xúc tác" cho tình cảm của cả hai, nhưng cậu phải luôn đối đầu, ngáng chân Quan Mộc Lâm, đặc biệt là phải gây hấn giữa Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên. Cho dù kết cục cuối cùng là hai người họ sẽ đến với nhau, thì cậu cũng chẳng thể chủ động vun vén cho đôi lứa, mà phải để tình cảm của họ không ngừng sục sôi thông qua những lần va chạm.

Thế nên, nếu thái độ đối với Bùi Hạo Xuyên là phải "nịnh nọt", vậy thì thái độ đối với chú nhỏ của Bùi Hạo Xuyên, chẳng phải lại càng phải...

Dứt dòng suy nghĩ, Thẩm Sư lại nhớ đến những gì Quan Mộc Nghiêu đã dặn dò lúc trước.

Thế nên ngay khi cánh cửa vừa mở ra, cậu đã vô thức cất lời:

"Cháu chào chú ạ!"

Lúc bấy giờ cậu mới ngẩng đầu nhìn lên.

".........."

".........."

Bùi Viêm đứng ngay bục cửa, hững hờ nhìn đứa trẻ trước mặt mình.

Bộ đồ mặc nhà in hình gấu hoạt hình màu vàng be, mái tóc đen dày hơi rối bời, chẳng rõ trước đó cậu đã làm gì mà trên mặt lại hằn lên một vòng vết đỏ nhạt, hệt như bị đóng một dấu triện lên vậy.

Đôi mắt rất to nhưng có lẽ thị lực không được tốt, diện mạo trông vô cùng nhỏ tuổi, người lại gầy gò, họa chăng chỉ có chút thịt trên đôi gò má là trông có vẻ êm tay, nhưng dù thế nào đi nữa, hẳn cũng phải mười tám tuổi rồi chứ nhỉ?

Bùi Viêm dùng giọng điệu trầm ổn lên tiếng: "Không dám nhận."

Anh mới có 22 tuổi mà thôi.

Mặt Thẩm Sư không khỏi ửng đỏ.

Nửa phút sau, Quan Mộc Nghiêu đứng riêng một góc nói chuyện với Bùi Viêm và Cao Xuyên Bách, còn Thẩm Sư thì ngồi trên sô pha ở phòng khách.

Cậu không nhịn được mà gãi gãi má, lại liếc nhìn về phía Bùi Viêm một cái.

Thật không ngờ người sau cánh cửa lại trẻ trung đến thế, vả lại còn... còn rất đẹp trai. Có lẽ là người đẹp nhất mà Thẩm Sư từng thấy cho đến nay.

Đối mặt với một người như thế này mà gọi bằng chú, vậy mà cậu cũng thốt ra lời cho được.

Thẩm Sư chẳng kìm được mà tự vỗ vỗ lên cái miệng mình một cái.

“Gâu?”

Hửm?

Thẩm Sư vô thức hướng mắt về phía phát ra âm thanh, đôi mắt lập tức chợt sáng bừng lên.

Đó là một chú chó Border Collie màu đá loang xanh xám!

Bộ lông nền là sự phối hợp giữa sắc trắng và xanh xám, ngay cả trên mặt cũng chia thành hai nửa xanh trắng đều đặn, đôi mắt xanh thẳm như băng tuyết, trông vừa xinh đẹp lại vừa oai vệ vô cùng.

Thẩm Sư theo bản năng muốn đưa tay xoa xoa nó một chút.

996 đúng lúc này nhảy ra: [Không được, thiết lập nhân vật độc ác thì làm gì có lòng yêu thương, không được thích chó đâu đấy!]

[Ồ... Được rồi.]

Thẩm Sư đành có chút thất vọng mà thu tay về.

Nhưng Thẩm Sư chưa kịp làm gì, chú chó Border Collie vân đá kia trái lại đã có hành động.

Nó trước tiên liếc nhìn Thẩm Sư một cái, đôi tai khẽ vểnh lên, rồi quay người chạy đến trước bát cơm của mình, hì hục vùi đầu vào đó.

Giây tiếp theo, nó ngậm một miệng đầy thức ăn rồi chạy trở lại.

Vừa mở miệng, nó đã "trút" cả đống thức ăn cho chó lên đùi Thẩm Sư.

Đoạn nó ngồi xuống cạnh Thẩm Sư, cái đuôi ngoáy tít, ý bảo: Ăn đi.

Hẳn là vì khi nãy thấy Thẩm Sư cứ vỗ vỗ vào miệng mình.

Thẩm Sư: "............"

Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của Quan Mộc Nghiêu.

Quan Mộc Nghiêu bước tới: "Có chuyện gì thế?"

Chỉ thấy thiếu niên đang ngồi trên ghế sô pha bỗng đùng đùng nổi giận đứng bật dậy: "Nó cho em ăn thức ăn của chó, đã vậy còn dính đầy nước dãi!"

Vừa nói, cậu vừa chỉ tay vào chú chó bên cạnh.

“Gâu!” Chú chó sủa lên đầy phấn khích.

Thẩm Sư: “Nó còn dám sủa nữa!”

Ánh mắt Bùi Viêm khẽ động, anh liếc nhìn chú chó vẫn đang vẫy đuôi rối rít.

“Xin lỗi, bình thường nó không thế này.”

Bùi Viêm bước tới, nhấn nhẹ đầu chú chó nhà mình: “Anh thay mặt Tiểu Thạch nhà anh xin lỗi em, có được không?”

“Được... được ạ.”

Thẩm Sư khẽ ho một tiếng: “Nếu anh đã xin lỗi rồi thì, thì thôi vậy.”

Thiệp mời đã đưa xong, Quan Mộc Nghiêu bèn dẫn Thẩm Sư rời đi.

Cao Xuyên Bách liếc nhìn cánh cửa đã khép lại: “Đứa trẻ mà nhà họ Quan mới nhận về kia, ừm... hình như cũng chỉ đến thế thôi?”

"Có lẽ vậy." Bùi Viêm buông một câu.

"Hử?"

Cao Xuyên Bách dấy lên lòng hiếu kỳ: "Cậu còn có kiến giải khác sao?"

Bùi Viêm không đáp, mà nhìn về phía chú chó nhà mình: "Đối với một người lạ, mày thế mà cũng hào phóng tặng cả thức ăn của mình cơ đấy?"

"Gâu!"

Ánh mắt lướt qua ghế sô pha, Bùi Viêm lại khựng lại: "Vậy đống thức ăn mày tặng đâu rồi?"

Trên ghế sô pha sạch bách, chẳng còn sót lại lấy một hạt.

Xem ra chẳng cần phải dọn dẹp nữa rồi.

Phía bên kia.

Trên đường trở về, Thẩm Sư trút hết đống thức ăn cho chó đang nắm chặt trong tay vào thùng rác, đoạn chắp tay trước thùng rác vái lấy vái để.

Đây tuyệt đối không phải cậu lãng phí lương thực đâu nhé.

Mà là cậu thực sự không thể ăn được thức ăn cho chó mà thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc