Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng sớm hôm sau, cả gia đình năm người cùng lên đường về nhà cũ họ Quan.
Dẫu có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa, không dậy sớm cũng chẳng xong.
Đang kỳ nghỉ Quốc khánh, đâu đâu cũng tắc đường, nơi nào cũng chật ních người, dù quãng đường tới nhà cũ họ Quan chẳng bao xa, họ vẫn phải khởi hành từ sớm.
Thẩm Sư ngồi trong xe, chiếc xe này rộng đến mức cậu có thể đứng thẳng người bên trong, không gian thoáng đãng, bài trí vô cùng cao cấp, dẫu có đủ mọi người ngồi bên trong cộng thêm bác tài xế nữa cũng chẳng thấy chút nào chật chội.
Quan Mộc Nghiêu và người cha Quan Lệ Phong ngồi ở hàng ghế trước, cả hai đều đang xem báo tài chính buổi sáng.
Thẩm Sư chẳng dám ngồi chung với hai người họ, lúc lên xe liền lủi thẳng ra phía sau, chui tọt xuống tận hàng ghế cuối cùng ngồi một cục ở đó. Đến khi Tần Tố Khê và Quan Mộc Lâm lên xe, cậu còn dạng hai chân ra, tỏ ý muốn chiếm trọn hàng ghế cuối này, có lẽ là để ngủ nướng thêm một giấc nữa.
"Được rồi, cục cưng, cục cưng có muốn gối ôm không?"
Tần Tố Khê và Quan Mộc Lâm ngồi ở hàng ghế giữa.
Chẳng biết tìm ở đâu ra, Tần Tố Khê lôi một chiếc gối ôm hình bình sữa đưa cho Thẩm Sư.
Núm bình màu trắng, cổ bình màu hồng, thân bình phía dưới màu xanh sữa, tổng thể trông vô cùng đáng yêu mềm mại.
Thẩm Sư theo bản năng ôm vào lòng, đến khi sực tỉnh, nhìn cái núm bình sữa ngay sát mắt mình, mặt cậu không kìm được mà đỏ bừng lên: "Ai thèm ôm loại gối này chứ."
Cậu định quẳng cái gối đi, nhưng lại chẳng biết vứt vào đâu.
Rốt cuộc đành phải tiếp tục ôm khư khư trong lòng.
Tần Tố Khê nhìn mà lòng tràn đầy thỏa mãn, tuy đứa trẻ này vẫn chưa thân thiết với bà, trông cũng có vẻ hơi khó chiều, nhưng không sao cả, cứ từ từ bồi đắp, dẫu sao cũng đã thiếu vắng sự gần gũi và bầu bạn suốt ngần ấy năm trời.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, Thẩm Sư ôm bình sữa ngược lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Vừa hay 996 nói nó đã kiểm tra ra lỗi rồi.
[Cần phải nâng cấp kênh trò chuyện mã hóa của chúng ta một chút, tôi phải thu thập lại thông tin sinh học của cậu.]
Thẩm Sư vểnh tai: [Thông tin sinh học, đó là cái gì cơ?]
996 hắng giọng: [Thông tin sinh học ấy mà, chính là những thông tin mà bản thân một cơ thể sống mang theo, ví dụ như tóc hay máu của cậu chẳng hạn, có thể định vị chính xác con người cậu. Tôi có thể khóa và ràng buộc với cậu cũng là nhờ những thứ này. Tương tự vậy, việc chúng ta có thể trò chuyện với nhau trong đầu mà không bị người ngoài biết được cũng là nhờ thu thập thông tin sinh học của cậu, sau đó thực hiện xác thực và phê chuẩn mà có được.]
Thẩm Sư "ồ" lên hai tiếng: [Nghe chừng có vẻ không khó lắm, anh 996, chắc anh sẽ sớm nâng cấp xong kênh trò chuyện của chúng ta thôi nhỉ?]
996 ngập ngừng một chút, thầm nghĩ đương nhiên là không thể rồi!
Vốn dĩ nó định nhờ tiền bối 007 giúp đỡ, dẫu sao nó cũng chỉ là một hệ thống mới chào đời, nhiều chức năng còn chưa thạo lắm.
Nhưng trước những lời lẽ đầy tin cậy và giọng điệu chắc nịch của Thẩm Sư, 996 không nỡ tự làm nhụt chí mình.
Nó ưỡn cái ngực vốn chẳng hề tồn tại lên, đầy tự tin bảo: [Tất nhiên rồi, tôi sẽ nâng cấp xong sớm thôi, không có vấn đề gì cả đâu, cứ yên tâm!]
............
Chẳng mấy chốc đã đến nhà cũ họ Quan.
Thực ra nơi này có tên là Hòa Uyển, được xây dựng theo lối kiến trúc và phong cách lâm viên Trung Hoa, có đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, thậm chí bên trong còn có một cái ao nhỏ, mang đậm hơi thở cổ điển Trung Hoa.
Phong cách này rất hiếm thấy ở phương Bắc.
Nhưng qua đó cũng thấy được, nhà họ Quan quả thực có chút nền tảng gia thế lâu đời.
Thẩm Sư biết ông nội Quan Kiến Sơn của cậu sống ở đây, hồi mới được nhận về nhà họ Quan, cậu đã từng gặp ông một lần.
Nhưng sau đó, Quan Kiến Sơn lại quay về Hòa Uyển.
Kể từ khi người bạn đời qua đời, Quan Kiến Sơn cứ thui thủi một mình ở Hòa Uyển, dẫu biệt thự ở Ngự Cẩm Phủ cũng dành riêng cho ông một căn phòng, nhưng ông cụ cũng hiếm khi qua đó ở.
Tuy nhiên mỗi tháng Quan Lệ Phong và Tần Tố Khê đều dẫn người về đây ở vài ngày, nếu rảnh rỗi thì họ cũng chẳng nỡ để ông cụ ở lại Hòa Uyển một mình.
Lần đầu tiên tới đây, Thẩm Sư lại có chút yêu thích nơi này.
Không gian thanh tĩnh, mỗi bước đi là một cảnh sắc khác nhau. Điều khiến Thẩm Sư thích nhất là chiếc ao nhỏ dưới hành lang dài. Thiết kế hành lang treo cách mặt nước khoảng chừng hơn một mét. Thử tưởng tượng xem, vào mùa hè, ngồi bên mép hành lang hướng ra ngoài, đón luồng gió lùa mát rượi, lại buông một cần câu xuống ao, chẳng phải là rất tuyệt sao? Có điều cá câu lên chắc là chẳng ăn được.
Nhưng cũng chẳng kịp nhìn ngắm thêm gì nhiều.
Tối nay có tổ chức tiệc ở đây, cả Hòa Uyển đều bận rộn cả lên, Thẩm Sư cũng có việc phải làm...
Thử quần áo.
Được nhận về nhà họ Quan cũng chưa bao lâu, dẫu Thẩm Sư có mang theo không ít quần áo nhưng lại chẳng có bộ nào mặc được vào những dịp trang trọng, dẫu sao cậu vẫn còn chưa lên đại học, mới chỉ là một cậu học sinh cấp ba mà thôi.
Suốt mười tám năm qua đều sống như một người bình thường, thân phận đột ngột thay đổi, những thứ cần phải tiếp xúc thực sự là quá nhiều.
Ví như lúc này đây, cậu đang phải đứng giữa phòng khách, bị Tần Tố Khê kéo đi thử hết bộ lễ phục này đến bộ lễ phục khác.
Đội ngũ của thương hiệu xa xỉ được mời riêng tới gồm hơn mười người, ngay cả quần áo cũng được xếp thành từng hàng từng hàng trong phòng khách, chưa kể còn hằng hà sa số nơ bướm, cà vạt, trang sức... đúng nghĩa là hoa cả mắt.
Quan Mộc Lâm cũng đang chọn đồ.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, trong bữa tiệc tối nay, cả hai người họ đều là nhân vật chính.
Nhà họ Quan không phải là gia đình hẹp hòi, sẽ không vì nhận lại một người mà phủ nhận người còn lại. Thế nên bữa tiệc lần này quả thực đúng như lời hệ thống nói, mang hàm ý ám chỉ thân phận của Quan Mộc Lâm không hề thay đổi. Tuy nhiên, nếu nói về nhân vật chính đích thực thì chắc chắn vẫn là Thẩm Sư, bởi vì vị giám đốc thiết kế của đội ngũ thương hiệu xa xỉ lần này luôn túc trực bên cạnh Thẩm Sư, chuyên phục vụ cho riêng một mình cậu.
Thế nhưng......
[Như vậy vẫn chưa đủ! Cậu là đứa con trai út ruột thịt của nhà họ Quan, trong bữa tiệc công bố thân phận của cậu với bên ngoài lần này, dựa vào cái gì mà cũng để Quan Mộc Lâm chiếm hết hào quang chứ?!]
996 nhập vai "cậu chủ thật độc ác", hùng hồn đầy phẫn nộ: [Thế nên cậu càng nghĩ càng thấy nhà họ Quan thiên vị, nói là để chính thức giới thiệu thân phận của cậu với bên ngoài, nhưng thực chất là để chống lưng cho Quan Mộc Lâm, bảo vệ vị thế cậu chủ nhà họ Quan của cậu ta! Vì vậy cậu phải bất mãn, cậu phải kháng nghị! Cậu phải... phải quậy lên! Hiểu không!]
[Hiểu!]
Thẩm Sư gãi gãi cằm, đầu khẽ quay đi, thấy Quan Mộc Lâm đang cầm lấy một bộ quần áo, thế là cậu rảo bước tiến tới, đưa tay về phía Quan Mộc Lâm: "Tôi cũng ưng bộ này rồi!"
Dứt lời, cậu chợt cảm thấy hình như có chỗ nào đó sai sai.
Quan Mộc Lâm cũng dùng vẻ mặt đầy kỳ quặc nhìn Thẩm Sư: "Cậu muốn thử bộ này sao?"
Thẩm Sư thấy thế liền chống nạnh: "Sao nào, cậu không nỡ à? Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, cậu có cần phải thế không?!"
Tần Tố Khê đứng bên cạnh sờ sờ mặt: Khoan đã, sao bà cứ thấy hình như đây lẽ ra phải là lời thoại của mình nhỉ?
Quan Mộc Lâm im lặng vài giây, đưa bộ quần áo tới trước mặt Thẩm Sư, dè dặt mở lời: "Được thôi, tôi nhường bộ này cho cậu, tôi không để tâm đâu."
Ngừng một lát, cậu ta lại bổ sung thêm một câu: "Thật sự không để tâm."
Tần Tố Khê: Khoan đã, vậy là không có việc của mình nữa à??
Thẩm Sư cũng im lặng theo, rốt cuộc cũng nhận ra dường như có gì đó không đúng lắm... Khung cảnh này, lời thoại này, cuộc đối thoại này, sao mà quen thuộc đến lạ kỳ nhỉ??
A a a!
Rốt cuộc là cậu đang nói cái quái gì vậy?!
Mặt Thẩm Sư đỏ lựng lên, giật lấy bộ quần áo từ tay Quan Mộc Lâm, nói năng chẳng còn lưu loát nổi, cứ lắp bắp mãi: "Tôi, tôi, tôi cứ mặc bộ này đấy! Tóm lại là cậu không được tranh với tôi!"
Quan Mộc Lâm giơ hai tay lên ra hiệu: Không tranh, không tranh đâu.
Vẫn còn thù hằn và đề phòng mình lắm.
Nhưng trông cứ như mèo con chân ngắn tung chiêu ấy, sức sát thương thực sự chẳng bõ bèn gì.
Thậm chí còn thấy hơi buồn cười.
Quan Mộc Lâm thầm nghĩ, lúc diễn ra bữa tiệc tối nay, cậu ta tốt nhất nên lánh đi cho xa, không thể nào lại ở một bữa tiệc như thế này mà chiếm hết hào quang, làm mờ nhạt đi nhân vật chính được.
............
Thẩm Sư đã nẫng tay trên bộ quần áo mà Quan Mộc Lâm nhắm tới.
Chắc là nhắm tới thật rồi, thanh năng lượng nhiệm vụ đã tăng thêm 0,5%, quy đổi ra con số 0,5% kia thì cũng dài ra được một đoạn đáng kể đấy.
Đó là một bộ Tây phục màu trắng ánh trăng, nền vải thêu hoa văn chìm màu bạc, ẩn chứa nét sang trọng trong vẻ thâm trầm kín đáo. Kích cỡ trang phục đều đã được chọn sẵn từ trước, vóc dáng của Thẩm Sư và Quan Mộc Lâm chẳng chênh lệch là bao, kiểu dáng mà Quan Mộc Lâm chọn trúng thì đương nhiên cậu cũng mặc vừa, chưa kể còn có nhà thiết kế sửa lại tại chỗ, hoàn toàn không sợ lỡ việc.
Nhưng dẫu sao cũng là cướp đồ người ta chọn trước, Thẩm Sư không khỏi thấy đôi chút hổ thẹn, cứ như thể chính mình đang bắt nạt người khác vậy.
Tới khi bữa tiệc tối bắt đầu, Thẩm Sư càng chú ý thấy dường như phần lớn thời gian cậu chẳng hề bắt gặp bóng dáng Quan Mộc Lâm đâu.
Trong bữa tiệc lần này, nhà họ Quan đã mời không ít khách khứa tới dự.
Quy mô có thể nói là vô cùng hoành tráng, đồng thời cũng tập trung giới thiệu về Thẩm Sư. Giờ đây, bất kỳ ai trong giới thượng lưu cũng đều biết cậu con trai út mới được đón về của nhà họ Quan trông ra sao, tên gọi là gì.
Sau phần giới thiệu chính thức, Thẩm Sư bị Tần Tố Khê giữ lại bên cạnh, còn Quan Mộc Lâm thì hoàn toàn mất hút.
Chẳng biết là đã đi đâu rồi.
Thẩm Sư bắt đầu đứng ngồi không yên, mông cứ như bị kim châm vậy.
Cậu thầm nghĩ, 996 còn bảo cậu mượn bữa tiệc này để tìm cơ hội làm Quan Mộc Lâm mất mặt, thế mà giờ ngay cả người cũng chẳng thấy đâu, vậy thì thực hiện kế hoạch kiểu gì đây.
Trong bữa tiệc này Quan Mộc Lâm cũng là một trong các nhân vật chính, sao cậu ta lại có thể biến mất được chứ.
Thẩm Sư không khỏi mím môi.
Rõ ràng 996 cũng đã nhận thức được vấn đề này.
Thẩm Sư sững lại, đầy hiếu kỳ: [Cái gì cơ?]
996 phổ cập kiến thức như một lẽ đương nhiên: [Chính là chức năng quét định vị ấy mà, trong một phạm vi nhất định có thể quét ra vị trí của người khác.]
Khụ, nói một cách nghiêm túc thì đây thực chất là chức năng nó mới khám phá ra khi đang sửa lỗi.
Nhưng nó đời nào lại đi giải thích cặn kẽ như vậy.
Hơn nữa, ngoài việc phát hiện ra chức năng quét định vị, nó còn tranh thủ đợt này khai thác thêm một vài chức năng và thiết lập khác.
Ví dụ như cái này...
Kênh trò chuyện mã hóa sở dĩ có hai chữ "mã hóa" là bởi vì nó thực sự có thể mã hóa được.
Vì là kênh giao tiếp với ký chủ nên nó vô cùng quan trọng, là ưu tiên hàng đầu. Thế nên để đề phòng trường hợp kênh trò chuyện có khả năng bị bắt sóng ngoài ý muốn, hoặc chẳng may bị rò rỉ thông tin ra ngoài, có thể áp dụng một số biện pháp gia cố để nâng cấp và mã hóa sâu hơn —— ví dụ như ngăn chặn một vài nhân vật quan trọng vì một số yếu tố không tên nào đó —— chẳng hạn như thuật đọc tâm, cùng những năng lực tương tự đại loại vậy —— mà vô tình nắm bắt được những nội dung liên quan tới nhiệm vụ. Chuyện đó mà xảy ra thì đối với hệ thống và ký chủ mà nói, tuyệt đối sẽ là một thảm họa động trời!
Vì thế, có thể nhận diện rồi thêm vào từng thông tin sinh học của các nhân vật quan trọng này, sau đó tiến hành thiết lập lá chắn đảo ngược.
Làm như vậy thì sẽ tuyệt đối an toàn và trăm phần trăm không một lỗi nhỏ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
