Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toang Rồi! Nhiệm Vụ Sắm Vai Bị Tiết Lộ Rồi! Chương 2: Em Sắm Vai Cũng Không Tệ Lắm Đúng Không?

Cài Đặt

Chương 2: Em Sắm Vai Cũng Không Tệ Lắm Đúng Không?

Không khí có phần vi diệu.

Chiến tranh chực chờ bùng nổ.

Cậu nhóc sa sầm mặt, đảo mắt nhìn quanh một lượt.

Mấy người đối diện mặt cũng đanh lại.

Hơi có chút chột dạ.

“Chúng tôi...”

“Chỗ của lớp trưởng là ở đây đúng không?”

“Hả?”

Thẩm Sư cúi đầu nhìn quanh, xác nhận lại một lần nữa, rồi lẩm bẩm: “Hẳn là ở đây rồi.”

Cậu không đợi Đường Duyệt Tâm đuổi kịp, vì đang vội vã muốn đi.

Nếu không thì...

“Thẩm Sư, sao cậu còn ở trong lớp thế?”

“Vậy vừa hay, chúng ta cùng về đi.”

Quan Mộc Lâm từ lớp bên cạnh qua, vừa hay nhìn thấy Thẩm Sư.

So với vẻ đẹp tinh xảo của Thẩm Sư, đường nét của Quan Mộc Lâm lại đôn hậu hơn, thanh nhã khoáng đạt, tựa một bức tranh thủy mặc với những khoảng trắng vừa vặn, khiến người ta thoạt nhìn đã thấy thoát tục.

Dù chiều cao tương đương, nhưng hai người đứng chung, phong cách hoàn toàn khác biệt.

Nói xong hai câu này, Quan Mộc Lâm nhìn Thẩm Sư, hơi buồn cười.

Từ lúc Thẩm Sư chuyển đến đây, cũng mới vài ngày, mà suốt mấy hôm nay, cậu ta chưa lần nào "tóm" được cậu.

“Xem ra hôm nay chúng ta có thể về chung một xe rồi.”

Lời vừa dứt, liền thấy thiếu niên đối diện bĩu môi, lẩm bẩm: “Ai thèm về chung xe với cậu.”

“Cậu cũng đến xem tôi làm trò cười chứ gì, Quan Mộc Lâm, vì tôi thi không tốt.”

“Cũng?”

Quan Mộc Lâm khựng lại: “Còn ai xem Sư làm trò cười nữa?”

“Đấy, tôi biết ngay mà!”

Thiếu niên có vẻ hơi ngang ngược: “Cậu chính là đến để xem tôi làm trò cười!”

Vừa nói, mặt đã đỏ lên.

Trên làn da trắng nõn trông cực kỳ rõ, xem ra là tức đến phát đỏ.

Nhưng Thẩm Sư chớp chớp mắt, ánh mắt không kìm được mà liếc lung tung, hai tay bấu vào chỗ nút thắt ở đầu dây rút, sắp bấu ra cả xơ vải.

Quan Mộc Lâm còn chưa kịp nói, hai người nãy giờ im lặng bên cạnh cậu ta đã không nhịn được mà lên tiếng:

“Quan Thẩm Sư, cậu nói lý chút đi, cậu đâu phải không biết Mộc Lâm là lớp trưởng, ngày nào cậu ấy tan học cũng ở lại muộn vài phút mới về mà?”

Người đứng bên trái Quan Mộc Lâm vóc dáng cao lớn, vai rộng chân dài, tướng mạo anh tuấn sáng sủa, tóc cắt ngắn, càng làm nổi bật ngũ quan ưu tú cùng đường viền gương mặt mượt mà. Trông cậu ta có vẻ hơi bất cần, lúc này đang khoanh tay "chậc" một tiếng, rồi nói tiếp: “Ngược lại là cậu đấy, ngày nào tan học cũng chuồn nhanh ghê, nhà cậu còn phải cử hai chiếc xe tới đón hai người.”

“Quan Thẩm Sư, cậu ra oai thật đấy.”

Người bên phải Quan Mộc Lâm, tên Kha Thịnh, trông cũng rất ổn, nghe vậy gật đầu: “Đúng thế, hôm nay rõ ràng là cậu tự về muộn, sao lại đổ lên đầu Mộc Lâm?”

“Nói chứ, cậu không phải là cố ý đấy chứ?”

Kha Thịnh híp mắt: “Cố ý về muộn, để vu khống Mộc Lâm đến xem cậu làm trò cười...”

Quan Mộc Lâm nhíu mày, đang định lên tiếng.

“Cái đó, xin lỗi, làm phiền một chút.”

Đường Duyệt Tâm đứng bên cạnh chờ nãy giờ, cuối cùng không nhịn được phải bước ra ngắt lời hai người: “Quan Thẩm Sư không có về muộn, cậu ấy quay lại là để giúp tớ chuyển bàn.”

Vừa nói, Đường Duyệt Tâm vừa chỉ vào cái bàn mới chuyển đến trong lớp.

“Đó, ở đằng kia.”

“Tớ vốn định nói cảm ơn với Quan Thẩm Sư, thấy các cậu đang nói chuyện với cậu ấy nên mới đứng đây đợi.”

Đường Duyệt Tâm cạn lời liếc Kha Thịnh, rồi lại nhìn Bùi Hạo Xuyên bên trái Quan Mộc Lâm: “Nếu các cậu không tin, có thể hỏi các bạn khác trong lớp tớ.”

Hai người: “...”

Bạn cùng bàn của Đường Duyệt Tâm giơ tay: “Tớ có thể làm chứng.”

Giọng điệu khá là căm phẫn.

Dù sao vừa rồi Thẩm Sư đã giúp hai người họ, bây giờ lại bị phỏng đoán như vậy.

Chậc, rốt cuộc là ai vu khống ai chứ.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn lại của Thẩm Sư, đúng là tự dưng khiến người ta thấy thương.

Nghĩ vậy, cô bạn cùng bàn lại không nhịn được lườm Kha Thịnh một cái, lẩm bẩm: “Thiệt tình, lần sau có thể tìm hiểu rõ ràng rồi hãy nói không.”

“...”

Kha Thịnh sượng trân, bất giác đưa tay sờ mũi.

Bùi Hạo Xuyên khoanh tay: “Thế chuyện lần nào cũng đi hai xe về là thật chứ gì.”

Quan Mộc Lâm vỗ Bùi Hạo Xuyên một cái: “Được rồi, không thể bắt Thẩm Sư lần nào cũng đợi mình được.”

“Hai cậu bớt nói vài câu đi.”

Quan Mộc Lâm có chút bất đắc dĩ, tâm trạng cũng hơi phức tạp.

Cậu ta biết với tư cách là bạn, Bùi Hạo Xuyên và Kha Thịnh quan tâm cậu ta, dù sao thân phận của cậu ta bây giờ cũng khó xử, họ lo cậu ta chịu thiệt thòi.

Nhưng không phải cậu ta không muốn đi, mà là cậu ta cũng không còn nơi nào để đi.

Nhà họ Quan nuôi cậu ta lớn từng này, cũng không thể nói đuổi đi là đuổi đi, nói cắt đứt quan hệ là cắt đứt được, không thực tế.

Cho nên cậu ta và Thẩm Sư, tất yếu phải sống chung dưới một mái nhà.

Quan Mộc Lâm cho rằng, mình có trách nhiệm phải là bên chủ động.

Ngay cả khi Thẩm Sư ghét bỏ và bài xích cậu ta.

“Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Quan Mộc Lâm cười với Thẩm Sư: “Về sớm chút, mai còn phải về bên nhà cũ nữa.”

Nơi họ về bây giờ là Ngự Cẩm Phủ, là biệt thự mua để tiện cho con cái đi học, cách trường trung học quốc tế Khải Thần không xa, vị trí địa lý rất tốt, còn là một trong những căn biệt thự đắt giá nhất khu. Ngoài căn biệt thự đắt giá sát vách, tầm nhìn cả một vòng đều cực kỳ tốt, hơn nữa trong Ngự Cẩm Phủ còn có một công viên nhỏ, các loại cơ sở hạ tầng vô cùng đầy đủ, dù giá đắt, nhà ở đây cũng xem như là một căn khó cầu.

Lúc xe sắp lái vào cổng sân, đối diện cũng có một chiếc xe chạy tới, xem ra là chủ nhà sát vách cũng về.

“Ê, chiếc xe đối diện là của nhà họ Quan phải không?”

Bùi Viêm liếc qua, "ừ" một tiếng.

Cao Xuyên Bách lại rướn người tới gần hơn chút để nhìn: “Chuyện nhà họ Quan ầm ĩ dạo trước cũng không nhỏ... Đứa nhỏ họ mới đón về ấy, cậu gặp chưa? Thế nào?”

Bùi Viêm nhướng mày, nghĩ đến hai chiếc xe liên tục về mấy hôm nay, có chút không tỏ rõ ý kiến.

Nhưng miệng lại nói: “Chưa gặp.”

Cao Xuyên Bách hiểu rồi, đây là không hứng thú đây mà.

Nhưng lòng hóng hớt của anh ta vẫn chưa dễ dàng bị dập tắt thế: “Cậu ở ngay sát vách nhà họ Quan, mà không tiếp xúc với đứa nhỏ kia chút nào à?”

Xe dừng lại, Bùi Viêm liếc Cao Xuyên Bách: “Nếu cậu hứng thú, hay là cậu qua đó làm quen đi?”

“Á, thế thì thôi vậy.”

Cao Xuyên Bách ôm một xấp tài liệu, mặt mày méo xệch: “Còn cả đống việc phải thảo luận đây này, nếu không phải cậu không chịu tăng ca ở công ty, tôi đâu đến nỗi phải về tận đây với cậu.”

“Ở nhà có chó phải cho ăn.”

“Chó nhà cậu quý giá tới mức nào, không biết sắm cái máy cho ăn tự động à!”

Giọng Cao Xuyên Bách hơi bi phẫn: “Đến trưa cũng phải về cho ăn, người không biết còn tưởng cậu nuôi đứa con mọn đang chờ mớm đấy!”

“Cũng gần thế.”

Bùi Viêm xuống xe đi về phía trước, bồi thêm một câu: “Máy tự động cho ăn, nó không ăn.”

“Nó phân biệt được á!”

“Nó còn thông minh hơn cậu.”

“...”

Bên kia.

Lúc Thẩm Sư xuống xe, lại nghe thấy một tiếng chó sủa.

Cậu không nhịn được mà ngóng qua tường sân nhà bên, nhưng chẳng thấy gì cả, hơi thất vọng, cũng không biết là giống chó gì.

Cùng Quan Mộc Lâm bước vào biệt thự, Tần Tố Khê đang ngồi ở phòng khách, chiếu màn hình lên TV xem kịch ngắn.

“Tô Niệm! Hôm nay tôi sẽ cho cô biết, Vi Vi là tôi nuôi bên cạnh từ nhỏ, con bé thế nào chẳng lẽ tôi không biết! Không phải Vi Vi thích bộ lễ phục dạ hội màu hồng người cá này sao, cô nhường nó một chút thì sao! Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, cô có cần phải thế không! Đúng là cô ở bên ngoài chịu khổ nhiều, nhưng không thể vừa về đã khiến Vi Vi không có chỗ dung thân chứ!”

“Mẹ, mẹ đừng trách em gái, là con không hiểu chuyện, con nhường lễ phục cho em gái là được, con không để tâm đâu.”

“Lâm Vi, cô giả tạo cái gì! Cô cướp bộ lễ phục dạ hội tôi chọn trước, cô còn lý do lý trấu à?”

Nội tâm độc thoại: “Kiếp trước tôi chính là chỗ nào cũng nhẫn nhịn, chỗ nào cũng lùi bước, nhưng cuối cùng tôi nhận được cái gì? Chẳng phải là sự bắt nạt và sỉ nhục càng thêm quá đáng sao! Sống lại một đời này, thứ gì là của tôi, tôi một phân cũng không nhường! Thứ gì không phải của tôi, có cướp tôi cũng phải cướp về! Tóm lại, tôi sẽ không để bọn họ chiếm được bất cứ lợi lộc gì nữa!”

Vừa nhìn đã biết là kịch bản thiên kim thật giả.

Thẩm Sư: “...”

Quan Mộc Lâm: “...”

Quan Mộc Lâm không nhịn được ho khẽ một tiếng: “Mẹ...”

Tần Tố Khê giật nảy mình, vội quay đầu lại, thấy Thẩm Sư và Quan Mộc Lâm, vẻ mặt không khỏi lộ rõ sự lúng túng, rồi nhanh như chớp tắt ngay màn hình chiếu.

“Mẹ chỉ là rút chút kinh nghiệm, lấy đó làm răn.”

Bà thề, bà nói thật.

Nhưng bộ phim này hay cũng là thật, bà thật sự không dừng được, kết quả là bất tri bất giác, thế mà lại xem đến lúc hai đứa nhỏ tan học về.

Tần Tố Khê vô thức lái sang chuyện khác: “À đúng rồi, mẹ thấy trong nhóm phụ huynh nói có điểm thi trước kỳ nghỉ rồi, bảo là các con nghỉ lễ có thời gian thì xem lại bài sai nhiều vào...”

Quan Mộc Lâm lập tức nháy mắt với Tần Tố Khê.

“Ờm, điểm thi của các con...”

Thẩm Sư sa sầm mặt, túm lấy hai quai ba lô, quay đầu cắm cổ xông lên lầu: “Con về phòng trước đây!”

“...”

Tần Tố Khê nhìn Quan Mộc Lâm, nói nhỏ: “Thi không tốt à?”

Quan Mộc Lâm không nhịn được thở dài: “Mẹ, lần sau mẹ cày phim ngắn, cũng nhớ bớt chút thời gian xem điện thoại với.”

“Mẹ có xem mà.”

“Xem cho hết ạ.”

“...”

Tần Tố Khê lấy điện thoại ra, bấm vào bảng điểm trong nhóm gửi xem, liền không nhịn được mà thấy tối sầm mắt: “Đúng là lỡ lời thật rồi... Mà đứa nhỏ này phải xem lại bao nhiêu bài sai đây cơ chứ?”

“Y nhất định là chán ghét người nương này như ta rồi.”

Tần Tố Khê quăng điện thoại xuống, ngả người dựa vào sô pha.

Quan Mộc Lâm nhịn rồi lại nhịn, vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Hôm nay mẹ còn cày phim ngắn tình tiết cổ đại nữa đúng không ạ?”

“Đúng vậy, con trai, sao con biết hay thế?”

“...”

Chắc là biết được từ đó.

Bên kia, Thẩm Sư về phòng, quẳng ba lô rồi bổ nhào lên giường.

Không giấu được vẻ phấn khích: [Anh 996, hôm nay em sắm vai cũng không tệ lắm đúng không? Vậy thanh năng lượng nhiệm vụ của em có phải đã tăng không ít rồi không?!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc