“Không đẹp, chụp lại lần nữa nào.”
Lúc Lục Tân nói như vậy đến lần thứ hai, Hà Diệp đoán được rằng anh đang trêu cợt cô nên lập tức đẩy anh ra rồi một mình bước lên phía trước.
“Không lừa em đâu.” Lục Tân giữ chặt cô lại, giơ màn hình điện thoại di động lên ngay trước mặt cô: “Không tin thì em tự xem đi này.”
Hà Diệp vẫn cứ không tin, nghi ngờ nhìn vào màn hình.
Trong ảnh, cô đội vòng hoa trẻ con đó nằm sấp trên lưng anh, nghiêng đầu hôn lên khuôn mặt anh, mà Lục Tân, không chỉ khóe miệng nhếch lên mà ngay cả đôi mắt cũng tràn đầy ý cười.
Hà Diệp: “…”
Xấu thì cũng xấu rồi, vậy mà anh còn trắng trợn khiến nó xấu thêm một lần nữa chứ.
Hà Diệp muốn bỏ tay anh ra, Lục Tân dùng tay trái cất điện thoại di động vào trong túi, tay phải nắm lấy tay cô, càng nắm càng chặt.
Vóc dáng anh cao lớn, ngón tay thon dài, bốn ngón tay gập lại trong lòng bàn tay cô, ngón cái dễ dàng áp lên mu bàn tay chỗ ngón cái của cô.
Anh không nói lời nào nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.
Hà Diệp như mất hết sức lực, tầm mắt đảo qua rừng cây phía xa xa rồi lại rơi xuống mặt đất.
Có mấy đóa mai bung nở sớm, cánh hoa rơi xuống đất, Lục Tân giẫm lên những cánh hoa và mảnh đất khô ráo, đứng trước mặt cô.
Thật ra hai người đã hôn rất nhiều lần, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cho dù có hôn thật đi nữa cô cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với việc anh cứ đứng chắn trước mặt cô rồi lại không hề lên tiếng như vậy.
“Hà Diệp.”
Lại nữa rồi.
Hà Diệp không chịu nổi giọng điệu này của anh nhưng lại chẳng biết làm thế nào, nghiêng đầu hỏi: “Gì cơ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



