Đùa giỡn thì đùa giỡn nhưng trong giờ làm việc người nào người nấy đều rất chuyên nghiệp, ai ai cũng bận rộn với công việc của mình.
Nhưng sau khi lấy thức ăn xong, Giang Tự sẽ luôn bưng khay đến ngồi bên cạnh Phùng Thu Vũ cho nên câu trả lời này của Hà Diệp cũng có nghĩa là đồng ý với lời mời của Lục Tân.
Tổ trưởng: [Hiểu rồi, hai người cứ đi trước đi, vài phút nữa rồi anh đi.]
Hà Diệp nở nụ cười, đợi Phùng Thu Vũ gọi mình, cô khóa màn hình máy tính, cầm lấy điện thoại di động rồi đi theo cô ấy.
Trình Duệ quay đầu, thấy Giang Tự và Lục Tân đều đang ngồi ở bàn làm việc, anh ấy chậc chậc: “Tổ trưởng, anh Tự và chị Vũ đã trải qua giai đoạn dính nhau nhất rồi, cậu mới theo đuổi được Hà Diệp, sao lại không nhanh đuổi theo đi?”
Lục Tân thản nhiên liếc mắt nhìn anh ấy một cái.
Vương Uy cười: “Trông tổ trưởng giống trẻ con thế hả? Chỉ có sinh viên yêu đương hẹn hò mới chú ý đến việc lúc nào cũng kè kè bên nhau như hình với bóng thôi.”
Vẻ mặt Trình Duệ thay đổi: “Xong rồi, có phải trước đây tổ trưởng từng kể lịch sử yêu đương của cậu ấy không nhỉ? Vậy chẳng phải là Hà Diệp cũng nghe thấy rồi sao?”
Anh Cường, trai thẳng siêu cấp: “Chắc không sao đâu nhỉ? Tổ trưởng đẹp trai như thế, cho dù thời đại học có hẹn hò yêu đương người này người khác cũng bình thường thôi mà, chỉ cần bây giờ thích Hà Diệp là được, ai mà chẳng có quá khứ chứ.”
Cung Hàng cười đầy ẩn ý: “Nếu Hà Diệp không để ý, vậy chân tướng chỉ có một mà thôi.”
Giang Tự liếc mắt nhìn tổ trưởng đối diện, nói tiếp: “Chân tướng chính là, Hà Diệp là cô bạn gái trước đây của tổ trưởng chúng ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



