Hà Diệp không có thói quen đặt đồng hồ báo thức vào cuối tuần, dựa theo kinh nghiệm trước đây, thường thì cứ tầm 7 giờ cô sẽ tự tỉnh giấc.
Nhưng cô đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của một tiếng rèn luyện leo núi vào buổi sáng rồi.
Cô đang ngủ ngon thì đột nhiên bị một cuộc gọi đánh thức.
Hà Diệp dụi mắt, nhìn thấy là ba gọi thì lập tức bắt máy.
Giọng cô mềm như bông, lười biếng khẽ gọi một tiếng ba, Hà Dũng cười: “Đã chín giờ rồi mà vẫn còn đang ngủ nướng à?”
Hà Diệp: “... Chín giờ ấy ạ?”
Hà Dũng: “Đúng vậy, ba còn nghĩ chắc chắn con đã dậy rồi nên mới gọi điện, không thì con cứ ngủ tiếp đi?”
“Được, vậy con mau dậy ăn sáng đi, ba làm việc tiếp đây.”
Cúp máy, Hà Diệp vội bấm vào Wechat, vậy mà phát hiện Lục Tân chưa gửi cho cô một tin nhắn nào.
Hơi kỳ lạ, cô hỏi: [ Em vừa ngủ dậy, anh đang làm gì vậy?]
Tổ trưởng: [Nghĩ xem có phải bạn gái hối hận rồi không, lại định đá anh thêm lần nữa.]
Hà Diệp cười: [Em không cố ý đâu, em không ngờ mình lại ngủ nhiều như vậy, anh ăn sáng chưa?]
Tổ trưởng: [Ăn rồi, nếu không anh sợ sẽ không có sức đến chỗ em.]
Hà Diệp lại cười, không kìm được nhớ lại trước đây Lục Tân cũng nói nhiều như vậy à?
Không nhớ rõ nữa, chỉ biết đúng là anh dám nói thật, cô nghe đến mức thấy xấu hổ nhăn nhó mặt mũi rồi, thế mà anh vẫn nói tự nhiên như vậy.
Nhưng cũng rất thực tế, một thanh niên 1m9, cơ thể khỏe mạnh, hôm qua hao tốn thể lực cõng cô như vậy, đến sáng không đói bụng mới lạ đấy.
Tổ trưởng: [Mắt cá chân còn đau không?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



