Bà liếc nhìn Kiều Tri Ý, ngược lại không phát hiện cô có gì không vui.
Trái lại là con trai nhà mình, mặt mày sa sầm, khó coi không phải dạng vừa.
Bà thở dài một hơi, dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay Kiều Tri Ý.
“Tiểu Kiều, A Tranh, hai đứa đừng để trong lòng không thoải mái, nếu là bình thường, chuyện kết hôn này, mẹ cũng muốn làm lớn, nhưng mà, chuyện của Chu Tuấn Vĩ, không thích hợp.
Chúng ta nếu thật sự làm rình rang lên, chú hai con bên kia thì không nói làm gì, e là người trong thôn đều sẽ ở sau lưng nói ra nói vào không dứt....... đối với hai đứa cũng không tốt........... cho nên........”
Trần Thúy Hương chỉ sợ vì chuyện này, lại khiến trong lòng Kiều Tri Ý có khúc mắc.
“Mẹ, con hiểu mà! Con và anh cả, không, con và Vân Tranh, vốn dĩ tình huống đã đặc biệt, không sao đâu ạ, chúng con sống tốt với nhau, còn hơn bất cứ thứ gì!”
Chu Vân Tranh ngước mắt, nhìn Kiều Tri Ý mang khuôn mặt trái xoan nhỏ bằng bàn tay, chớp chớp đôi mắt to, đôi môi đỏ mọng, cười tủm tỉm nói chuyện với Trần Thúy Hương, ánh mắt lập tức trở nên nóng rực.
Cô là thật lòng muốn cùng mình sống tốt qua ngày?
Có lẽ là sự chăm chú quá mức trắng trợn của anh, khiến Kiều Tri Ý tò mò nhìn lại anh một cái.
Lại lập tức bị anh nhìn đến mức ánh mắt lóe lên, hơi né tránh tầm mắt.
Người đàn ông này........ sao đột nhiên phản ứng lớn như vậy?
Sự tương tác của hai người, rơi vào trong mắt Trần Thúy Hương, là một vẻ mặt đầy an ủi.
Bất kể quá trình như thế nào đi chăng nữa!
Trước mắt, nhìn xem, hai người cũng không đến nỗi gượng gạo như vậy........
Năm giờ chiều.
Sân nhà bên cạnh đã bắt đầu náo nhiệt lên rồi.
Tiếng nói cười đứt quãng đều truyền tới........
Ngô Quế Mai bưng bát trà trứng trong tay, tay lại không ngừng run rẩy.
“Con tiện nhân này, nó sao dám? Sao dám chứ? Tuấn Vĩ mới đi được bao lâu, nó đúng là đồ lăng loàn trắc nết........”
“Được rồi, bây giờ nói những thứ này, còn có ích rắm gì, bên nhà người ta hỉ sự đều đã làm ầm ĩ lên rồi! Bà còn không biết xấu hổ mà nói, cũng không xem xem, rốt cuộc là ai gây ra cơ sự này.
Không phải, bà nói, lấy là thuốc kích dục cực mạnh phối giống cho lợn sao? Đảm bảo để nó không ngóc đầu lên được, kết quả thì sao.......
Tôi thấy, thuốc đó, ai uống rồi, còn chưa biết chừng đâu!”
Chu Nhị Khôn ngậm điếu thuốc trong miệng, nghe sự náo nhiệt nhà bên cạnh, tức giận thở phì phò ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu bên mép giường.
Ngô Quế Mai nghe người đàn ông nhà mình oán trách, cả người đều bắt đầu trở nên cứng đờ.
“Tôi làm sao mà biết được? Thuốc đó, tôi tốn bao nhiêu công sức mới lấy được, ai mà biết, sẽ là kết quả như vậy chứ....... Tôi cũng oan uổng mà, Ngọc Như nhà chúng ta bị hại thê thảm rồi.........”
Bà ta vừa nói vừa khóc.
“Đừng gào nữa, còn chưa chê mất mặt sao!”
Chu Nhị Khôn lúc này một chút cũng không muốn nhắc đến chuyện hôm nay.
Ngô Quế Mai: “........”
“Ông tưởng tôi muốn sao, tôi đây không phải là trong lòng khó chịu sao? Con tiện nhân nhỏ đó hại Ngọc Như nhà chúng ta thê thảm như vậy, lẽ nào ông cứ cam tâm như vậy?”
Bà ta lúc nói lời này cố ý xích lại gần người đàn ông nhà mình một chút, đưa tay kéo ông ta một cái, trong lòng tính toán xem có thể để người đàn ông nhà mình qua đó làm ầm ĩ một trận hay không.
“Tránh ra!”
Chu Nhị Khôn một tát hất tay bà ta ra.
“Đã lúc nào rồi, không cam tâm thì có thể làm gì? Chuyện của Ngọc Như và Trịnh Niên ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết, bà còn làm loạn, là sợ chuyện còn chưa đủ mất mặt, đúng không!
Bà đi nói với nó, bảo nó ngày mai tìm Trịnh Niên, mau chóng qua đây bàn bạc hôn sự, đừng có ngày một ngày hai kéo dài, thời gian lâu rồi, nhỡ đâu có chuyện gì, không đủ mất mặt xấu hổ sao.
Đó cũng là thứ dơ bẩn, đêm dài lắm mộng, không thể kéo dài được........”
Lúc Chu Ngọc Như bước vào, vừa vặn nghe thấy người bố ruột sĩ diện của mình, vẻ mặt dữ tợn, giọng điệu chua ngoa cay nghiệt.
Sắc mặt cô ta chợt trở nên cứng đờ, âm dương quái khí nói.
“Nếu bố thật sự cảm thấy thể diện của mình quan trọng như vậy, không phải nên hôm nay trước mặt mọi người sai người đưa tên chó má Trịnh Niên kia đến đồn công an sao?
Nếu thật sự đưa đến đồn công an, ít ra cũng khiến người ta nhìn bằng con mắt khác, nhưng bố thì sao, trước mặt người ngoài, không dám lên tiếng vì con gái mình, vì cái thể diện đáng thương, ba chân bốn cẳng muốn con gả qua đó, lúc này, còn có mặt mũi chê con mất mặt sao?
Hắn ta dơ bẩn hay không dơ bẩn nói sau, bàn tính của bố ngược lại gõ không phải dạng vừa đâu! Con muốn hỏi một chút, một ngàn tệ tiền sính lễ bố đòi Trịnh Niên, chuẩn bị cho con bao nhiêu?”
Chu Nhị Khôn không ngờ đứa con gái này của mình lại vào lúc này đòi sính lễ với mình.
Hơn nữa, nói chuyện còn khó nghe như vậy, một chút cũng không nể mặt người làm bố như ông ta.
“Mày, cái con ranh chết tiệt này, mày rốt cuộc có biết tao là bố mày không, có kiểu nói chuyện với bố mày như vậy sao?
Còn không biết xấu hổ mà đòi sính lễ, tao nuôi mày bao nhiêu năm nay, ăn uống mặc, mày có thứ nào không bằng con gái trong thôn, sính lễ này, đừng nói là chưa đưa, cho dù đưa rồi, cũng là cho tao và mẹ mày! Mày bớt đánh chủ ý đi!”
Ông ta chưa từng nghe nói sính lễ nhà ai, còn đưa ngược trở lại.
Đưa cho con ranh chết tiệt này, không phải là lại mang về cho Trịnh Niên sao?
Sao có thể chứ?
Rõ ràng sớm đã biết là kết quả như vậy, nhưng Chu Ngọc Như vẫn vào giờ phút này tận tai nghe thấy Chu Nhị Khôn thừa nhận, tức đến bật cười.
Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm Ngô Quế Mai đang khó xử ở một bên.
“Cho nên, mẹ, mẹ cũng nghĩ như vậy? Phải không?”
Ngô Quế Mai: “........”
Bà ta nhìn ra biểu cảm của con gái không đúng, nhưng mà, quy củ này không phải là như vậy sao!
Tuy nói người đàn ông nhà mình nói chuyện có chút trắng trợn, nhưng con gái gả đi, như bát nước hắt đi, cũng không có ai mang theo sính lễ về nhà mẹ đẻ cả!
Mọi người không phải đều mặc định sính lễ này chính là cho bố mẹ đẻ sao?
“Ngọc Như....... con nghe mẹ nói, bố con cũng là vì muốn tốt cho con, tính tình Trịnh Niên kia, không dễ nắm thóp, sính lễ này nắm trong tay mẹ và bố con, hắn cũng không đánh được chủ ý gì.
Sau này, nhỡ đâu, con có chỗ nào cần dùng tiền, mẹ với bố con, không phải cũng có thể giúp một tay, giúp con một phen sao........”
Bà ta cố gắng giải thích cho con gái nhà mình.
“Ha ha! Giúp con một phen? Cầm tiền bán thân của con, đợi đến ngày nào đó con gặp nạn trong tay hắn, quay về cầu xin bố mẹ? Đây chính là bố mẹ vì muốn tốt cho con?
Nếu, bố mẹ vì muốn tốt cho con, hôm nay, đã không nên ép con nhận mối hôn sự với Trịnh Niên, bố mẹ biết rõ, hắn là cái thứ súc sinh gì, nhưng bố mẹ không quan tâm.
Bố mẹ chỉ quan tâm đến thể diện của bố mẹ, chỉ quan tâm, chuyện này mau chóng giải quyết, đừng để người ta bàn tán, căn bản không quan tâm đến sống chết của con.......
Con tưởng, bố mẹ tàn nhẫn với Kiều Tri Ý, không ngờ bố mẹ đối với con cũng tàn nhẫn như vậy? Trong lòng trong mắt bố mẹ, từ đầu đến cuối, đều chỉ có đứa con trai Chu Tuấn Vĩ này, căn bản không có con, không có con.......”
“Chát!”
Chu Nhị Khôn không nhịn được nữa, đứng dậy, bước nhanh hai bước, dùng hết sức lực toàn thân vung một cái tát qua, đánh cho thân hình Chu Ngọc Như lảo đảo, ngã nhào xuống đất.
“Bố nó!”
Ngô Quế Mai kinh hô.
Giày cũng không kịp xỏ, bò từ trên giường xuống, liền lao về phía con gái nhà mình.
Nhưng, tay vừa vươn ra, còn chưa kịp đỡ cô ta, lại bị cô ta một tát hất ra.
“Đừng quản con! Đã chê con mất mặt, cớ sao còn phải ở đây làm bộ làm tịch?”
“Ngọc Như, con nói hươu nói vượn gì thế? Mẹ từ nhỏ thương nhất chính là con rồi........”
Chu Ngọc Như tự giễu cười một tiếng.
“Thương nhất chính là con? Vậy được, con muốn đi tìm anh trai con, con muốn đi Hải Thành, hôn sự của con và Trịnh Niên hủy bỏ, bố mẹ bây giờ báo công an, sai người bắt hắn lại, con sẽ tin, mẹ thương con nhất! Có được không?”
Cô ta nhìn chằm chằm Ngô Quế Mai.
“Chuyện này? Chuyện này sao có thể được? Trước tiên không nói chỗ anh trai con còn chưa ổn định...... chuyện của con với Trịnh Niên, đều đã như vậy rồi, không gả thì làm sao........”
Ngô Quế Mai cố gắng khuyên nhủ cô ta.
“Ha ha ha! Vậy thì thôi đi! Đừng nói những lời vô dụng nữa, chính bố mẹ đều coi thường Trịnh Niên, nhưng vẫn ba chân bốn cẳng đợi con gả qua đó có thể mang lại lợi ích cho bố mẹ, thì đừng mở miệng ngậm miệng nói thương con nhất nữa.
Lời này, con nghe thấy buồn nôn, phản cảm, tùy bố mẹ vậy.........”
Cô ta nói xong lời này, tự mình gượng gạo đứng lên, chậm rãi nhích về phía ngoài nhà.
Là cô ta ngu ngốc, không phải sớm đã nên biết là kết quả này rồi sao?
Nhưng hết lần này tới lần khác vẫn nghĩ khuyên nhủ bố mẹ, nhỡ đâu bọn họ thay đổi chủ ý thì sao?
Gả chồng?
Con tiện nhân Kiều Tri Ý kia, gả cho cái thứ không rõ lai lịch Chu Vân Tranh, đều đắc ý thành cái dạng kia.
Lẽ nào cô ta, còn không bằng con tiện nhân Kiều Tri Ý kia?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
