Nhân viên bưu tá chuyên phụ trách giao nhận ở khu vực này, người trong khu tập thể đều khá quen thuộc với anh ấy.
Nghe anh ấy nói vậy, mọi người dường như mới vỡ lẽ.
Có người lên tiếng:
“Đúng rồi, tôi có ấn tượng với bé gái này, trước kia lúc đến bưu điện gửi thư, tôi từng gặp con bé.”
“Mọi người nói vậy, tôi cũng nhớ ra rồi, lúc đó con bé còn ngồi ngay cửa bưu điện, nhặt bánh bao bẩn dưới đất ăn cơ.”
Đáy mắt xẹt qua một tia chột dạ.
Hắn thường xuyên phải đến bưu điện gửi tiền cho mẹ ở quê.
Sao có thể chưa từng gặp An Lai?
Chỉ là nhất thời gã không nhớ ra, An Lai chính là bé gái đó.
Đều tại Đường Như Bảo, không nói rõ với gã lai lịch của An Lai.
“Đều nói cháu gái giống cô, cháu gái của Như Bảo liệu có phải chưa chết không, con bé chính là cháu gái của Như Bảo?”
Nhân viên bưu tá mang vẻ mặt nghiêm túc: “Bất kể con bé có phải là cháu gái hay không, các người cũng không thể vì họ có tướng mạo giống nhau mà nghi ngờ họ. Trên đời này, người không có quan hệ huyết thống nhưng lại trông giống nhau như đúc thiếu gì.”
“Các người cũng là nữ đồng chí, biết rõ danh tiếng đối với một nữ đồng chí quan trọng đến mức nào, các người còn cố ý đi bôi nhọ, quả thực heo chó không bằng.”
Mấy quân tẩu vừa nãy xua đuổi Đường Như Bảo ra khỏi khu tập thể bị nhân viên bưu tá mắng đến mức cúi gằm mặt.
“Người ngay thẳng, cho dù bước vào nơi tăm tối, cái bóng của họ vẫn ngay ngắn, kẻ tâm địa bẩn thỉu, nhìn thấy màu trắng cũng sẽ nói thành màu đen.” Trần Tiểu Mẫn bước tới, ôm vai Đường Như Bảo, “Như Bảo, chúng ta về thôi, bọn họ không có quyền đuổi chị ra khỏi khu tập thể.”
“Ừm.” Đường Như Bảo khẽ đáp một tiếng, cô cảm kích nhìn nhân viên bưu tá, “Đồng chí bưu tá, cảm ơn anh.”
Nhân viên bưu tá xua tay, “Không cần cảm ơn, đây là việc tôi nên làm, cô có giấy chứng nhận nhận nuôi do đồn công an cấp, bọn họ dám làm gì cô, cô cứ cầm giấy chứng nhận đến đồn công an kiện bọn họ, bọn họ sẽ phải ngồi tù đấy.”
Mấy quân tẩu nghe nhân viên bưu tá nói vậy, đều sợ hãi lạnh toát cả sống lưng.
May mà nhân viên bưu tá xuất hiện kịp thời, nói rõ tình hình của An Lai.
Nếu không bọn họ thực sự làm tổn thương Đường Như Bảo và An Lai, bị bắt đi ngồi tù thì rắc rối to.
Trước khi quay người đi phát báo, nhân viên bưu tá liếc nhìn Chu Cảnh Nhiên một cái.
Ánh mắt đó, rõ ràng là sự khinh thường và coi rẻ.
Chu Cảnh Nhiên vừa vặn chạm phải ánh mắt của nhân viên bưu tá, tức giận siết chặt nắm tay.
Đều tại Đường Như Bảo, hại gã mất mặt lớn như vậy.
Mẹ Chu trơ mắt nhìn Đường Như Bảo theo Trần Tiểu Mẫn vào nhà.
Bà ta đột nhiên lao lên một bước, định kéo Đường Như Bảo lại: “Ba trăm đồng kia cô đưa cho tôi.”
Thẩm Sâm nãy giờ vẫn đứng trước cửa nhà mình, liền đưa tay đẩy bà ta ra, ánh mắt sắc lẹm nhìn bà ta, “Đừng có làm càn trước cửa nhà tôi!”
Anh sẽ không quản chuyện bao đồng của bọn họ, nhưng không cho phép bọn họ đánh cãi nhau trước cửa nhà anh.
Trong lòng Chu Cảnh Nhiên đang ôm một bụng tức giận.
Gã bước tới kéo mẹ Chu ra, lạnh lùng liếc nhìn Đường Như Bảo, “Mẹ, tiền đó là của cô ta!”
“Cho dù là của cô ta, tôi là mẹ chồng của cô ta, cô ta lấy ra hiếu kính tôi thì có vấn đề gì sao?”
“Lúc đòi tiền thì bà là mẹ chồng tôi, lúc tôi bị bắt nạt, lúc tôi bị oan uổng, lúc tôi bị đuổi khỏi khu tập thể, sao bà không nói bà là mẹ chồng tôi?” Đường Như Bảo nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn Chu mẫu.
“Đó là do cô đáng đời, đang yên đang lành cô nhận nuôi một đứa con gái lỗ vốn làm gì? Cô có lương thực nuôi một đứa lỗ vốn lai lịch bất minh, còn không bằng đem tới hiếu kính tôi.”
Mẹ Chu bị Chu Cảnh Nhiên kéo đi, nhưng vẫn không cam lòng mắng chửi Đường Như Bảo: “Cái đồ gà mái không biết đẻ trứng nhà cô, kết hôn với con trai tôi bao nhiêu năm cũng chẳng rặn ra được một cái rắm...”
“Tôi không rặn ra được cái rắm, đó là vì con trai bà bất lực, con trai bà chính là một con tôm mềm oặt, quả chuối chín nẫu còn cứng hơn anh ta!”
Đường Như Bảo không muốn nhịn nữa, hôm nay, Chu Cảnh Nhiên nói cô bại hoại gia phong, vậy cô sẽ giẫm gã dưới lòng bàn chân.
Nếu không, sau khi trở về, tâm trạng cô sẽ không thoải mái.
Hơn nữa, người ép cô nói ra những lời này, chính là mẹ của gã!
Cô đẩy Trần Tiểu Mẫn ra, xoay người lại, đôi mắt trong veo lạnh lẽo, thản nhiên lại đầy mỉa mai nhìn mẹ Chu:
“Anh ta còn bất lực, bà muốn tôi đẻ ra quả trứng thế nào hả? Tôi đi đẻ với ai cơ chứ? Đẻ với hai tấm ván giường của tôi chắc?”
Cái gì?
Lời nói của Đường Như Bảo, từng chữ như sấm sét.
Nổ tung khiến những người có mặt ở đó đều giật nảy mình, đầu óc bọn họ có khoảnh khắc đờ đẫn.
Dường như đang tiêu hóa những lời Đường Như Bảo vừa nói.
Sau khi tiêu hóa xong, ánh mắt bọn họ tràn ngập vẻ khó tin và không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Chu Cảnh Nhiên.
Hiện trường xuất hiện một khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở.
Bầu không khí ngột ngạt khiến người ta không thở nổi.
Sắc mặt của Chu Cảnh Nhiên giống như bảng pha màu, xanh đỏ đen trắng đều được trộn qua một lượt.
Gã gắt gao nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán và mu bàn tay nổi bần bật.
Đôi mắt mang theo ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt, nhìn chằm chằm vào Đường Như Bảo.
Người phụ nữ chết tiệt.
Cô lại dám ở trước mặt bao nhiêu người, nói gã không được.
Gã tức giận đến mức toàn thân run rẩy, trong khoảnh khắc này, gã chỉ muốn bóp chết Đường Như Bảo.
Nhìn thấy sắc mặt Chu Cảnh Nhiên biến đổi rực rỡ đủ màu, Đường Như Bảo hài lòng nhếch môi.
Mẹ Chu bị chấn động đến mức đau cả đầu, sau khi hoàn hồn, bà ta hét lên một tiếng “Á”, vùng khỏi tay Chu Cảnh Nhiên, lao tới định xé xác Đường Như Bảo.
Trình Cương gọi hai người lính tới, cản mẹ Chu lại.
Ông nghiêm khắc cảnh cáo mẹ Chu: “Bà còn hơi tí là đánh người nữa, thì cút ra khỏi khu tập thể cho tôi.”
“Cô ta... cô ta...” Mẹ Chu tức giận đến mức tứ chi run rẩy, thở hồng hộc chỉ vào Đường Như Bảo: “Cô ta đang bôi nhọ con trai tôi, cô ta không phải là người...”
“Con trai bà vừa nãy nói hành vi của tôi bại hoại gia phong, cũng đang bôi nhọ tôi, anh ta càng không phải là người.” Đường Như Bảo nhấc cánh tay lên, lạnh lùng nhìn Chu mẫu:
“Trước kia còn nể chút thể diện, bị bà đánh tôi đã nhịn, nếu bà còn dám động đến tôi và con gái tôi, tôi sẽ không nhịn nữa đâu.”
“Con trai bà bất lực, bà nên đưa anh ta đi khám bác sĩ, chứ không phải ở trước mặt tôi gào thét điên cuồng.”
Nói xong, Đường Như Bảo xoay người, bỏ lại một đám người đang hóng hớt, bước vào nhà Trần Tiểu Mẫn.
“Đồ tiện nhân!” Mẹ Chu chịu đả kích nặng nề, sắp tức điên đến ngất xỉu.
Trong lòng Chu Cảnh Nhiên vừa khó chịu vừa phẫn nộ.
Gã không ngờ, Đường Như Bảo luôn yêu gã, lại biến thành thế này.
Còn tung tin đồn gã bất lực,
Gã bước tới, kéo mẹ Chu đi.
Không để bà ta tiếp tục ở đây mất mặt xấu hổ nữa.
Đường Như Bảo vào nhà xong, dẫn An Lai đi tới nhà bếp rửa mặt.
Rửa sạch nước mắt trên mặt.
Lúc đi ra, liền nhìn thấy người đàn ông vừa giúp cô cản mẹ Chu lại, đang đứng thẳng tắp trong phòng khách.
Cô sững sờ một chút.
Sau đó, cô gật đầu cười với người đàn ông, “Vừa nãy cảm ơn anh.”
Người đàn ông nhạt nhẽo đáp một tiếng: “Ừm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



