Một cái tát, đánh cho mẹ Chu xoay ba vòng tại chỗ.
Sau đó ngã sấp xuống đất cái rầm, trước mắt nổ đom đóm.
Chu Quỳnh bị cảnh tượng này dọa cho ngây người.
Cô ta đứng trong phòng khách, ngây ngốc nhìn Đường Như Bảo.
Người chị dâu này lợi hại thật, dám đánh mẹ.
An Lai đứng sau lưng Đường Như Bảo, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, sùng bái nhìn Đường Như Bảo.
Mẹ lợi hại quá!
Mẹ quả thực là một vị thần!
Đường Như Bảo đứng đó, xoa xoa lòng bàn tay bị chấn động đến phát đau.
Từ trên cao nhìn xuống mẹ Chu: “Đồ lỗ vốn đồ lỗ vốn, bản thân bà cũng là đồ lỗ vốn, lấy đâu ra mặt mũi nhảy nhót trước mặt tôi?”
Cô ghét nhất là, cùng là phụ nữ, lại gọi con gái hoặc cháu gái mình là đồ lỗ vốn.
“Dám to tiếng với con gái tôi trước mặt tôi, bà coi tôi chết rồi sao?”
Mẹ Chu ngẩng đầu, liền chạm phải ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Đường Như Bảo.
Bà ta bị dọa sợ rồi.
Sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.
Giây tiếp theo, bà ta định giở trò ăn vạ giống như ở dưới quê.
Gọi hết hàng xóm sang đây.
Thế nhưng, miệng vừa há ra, Đường Như Bảo giống như làm ảo thuật, nhét một miếng giẻ lau vào miệng bà ta.
Mẹ Chu “ư ư” giãy giụa hai cái, bò dậy, giật miếng giẻ lau trong miệng ra.
Bà ta chỉ vào Đường Như Bảo chửi rủa độc ác: “Cái đồ tiện nhân không biết tôn trọng người già này, cô dám đánh mẹ chồng, cô sẽ bị trời phạt, cô và con gái cô ra đường đều sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
“Mẹ chồng?” Đường Như Bảo lạnh lùng nhìn khuôn mặt cay nghiệt này của mẹ Chu, mỉa mai nói:
“Tôi yêu con trai bà thì bà mới là mẹ chồng tôi, tôi không yêu con trai bà, bà chẳng là cái thá gì cả.”
Kiếp trước, cô khúm núm, nơm nớp lo sợ hầu hạ người gọi là mẹ chồng này.
Nhưng người mẹ chồng này, ghét bỏ cô, gây khó dễ cho cô.
Mỗi ngày trước bàn ăn đều phải phàn nàn đồ ăn cô nấu khó nuốt, nhưng bữa nào cũng ăn đến mức miệng bóng nhẫy mỡ.
Mỗi ngày sai bảo cô làm cái này làm cái kia, còn suốt ngày mắng con gái cô là đồ tiện nhân, đồ lỗ vốn.
Đặc biệt là ba năm nằm liệt giường đó, vừa giúp bà ta đi tiểu xong, chưa đầy năm phút sau lại đi đại tiện, đi đại tiện xong chưa đầy ba phút lại đòi đi tiểu.
Kiếp trước, cô yêu Chu Cảnh Nhiên, cam tâm tình nguyện bị nhốt trong một khoảng trời nhỏ bé đó, ngày đêm lao lực, lúc nào cũng hao tổn tâm trí.
Kiếp này, cô không yêu Chu Cảnh Nhiên nữa.
Tất cả họ hàng của Chu Cảnh Nhiên, cô đều sẽ không để mắt tới nữa.
Đường Như Bảo túm lấy cổ áo mẹ Chu, xách nửa người bà ta lên.
Giọng điệu lạnh như băng cảnh cáo bà ta: “Còn để tôi nghe thấy bà mắng con gái tôi nữa, tôi sẽ cắt lưỡi bà, biến bà thành người câm.”
Nói xong, cô ném mẹ Chu ra, còn ghét bỏ vỗ vỗ tay.
Cô xoay người, nhẹ nhàng đẩy An Lai vào nhà vệ sinh: “Bảo bối, chúng ta vào đánh răng rửa mặt.”
Kiếp trước, nếu cô cũng có thể bảo vệ con gái như vậy, con gái cũng sẽ không bị mẹ Chu chửi mắng, đánh đập dã man mỗi ngày.
Nghĩ đến cảnh ngộ của con gái kiếp trước, Đường Như Bảo hận không thể tự tát mình vài cái.
Vì cái gọi là “tình yêu” đó, khiến bản thân chịu khổ chịu mệt thì chớ, còn liên lụy đến con gái.
Kiếp trước, cô mắc bệnh ung thư vú, cũng là do cô đáng đời.
Nhìn thấy Đường Như Bảo vào nhà vệ sinh, mẹ Chu ngẩn người rất lâu mới hoàn hồn lại.
Ánh mắt Đường Như Bảo nhìn bà ta quá đáng sợ.
Khiến bà ta có cảm giác giống như tổ tông sống lại, dùng đôi mắt u ám nhìn bà ta vậy.
Khiến bà ta sởn gai ốc, kinh hồn bạt vía.
Sau khi hoàn hồn lại, bà ta vừa tức vừa giận, nằm sấp trên mặt đất đấm thùm thụp xuống sàn, gào khóc thảm thiết.
“Á á á... Tạo nghiệp mà, gia môn bất hạnh mà, cưới phải một con mụ độc ác thế này...”
Đường Như Bảo đánh răng, rửa mặt xong.
Mẹ Chu vẫn còn ở đó gào khóc như quỷ, nghe mà phát phiền.
Cô treo khăn mặt lên, bưng chậu rửa mặt, đi thẳng ra khỏi nhà vệ sinh, hắt toàn bộ nước rửa mặt lên mặt mẹ Chu.
“Còn ở đây gào thét nữa, lát nữa tôi trát một bãi phân lên mặt bà!”
Bị dội một chậu nước lên đầu, mẹ Chu ngây người.
Bà ta ngẩng đầu, khó tin nhìn Đường Như Bảo, tức muốn hộc máu: “Cô... cô...”
Đường Như Bảo cất chậu rửa mặt về chỗ cũ, bế An Lai lên, cười lạnh liếc xéo mẹ Chu:
“Bà muốn làm ầm ĩ thì đợi lúc tôi không có nhà hẵng làm ầm ĩ, làm ầm ĩ càng lớn càng tốt, tốt nhất là làm ầm ĩ đến tận cấp trên.”
Để cấp trên nhanh chóng giải quyết thủ tục ly hôn cho bọn họ.
“Nhưng lúc tôi có nhà, bà tốt nhất là ngậm miệng lại, tôi ghét nhất là chó điên sủa bên tai tôi.”
Nói xong, Đường Như Bảo đi thẳng vào bếp, nấu mì, ốp la trứng cho mình và An Lai.
Mì và trứng đều rất thơm.
Chu Quỳnh bước tới, đứng ở cửa bếp, mắt thèm thuồng nhìn quả trứng trong nồi, không ngừng nuốt nước bọt.
Đường Như Bảo không để ý đến cô ta, coi cô ta như không khí.
Nấu mì xong, múc ra hai bát, mỗi bát đều có một quả trứng ốp la.
Cô bưng mì từ trong bếp đi ra, An Lai đi theo sau cô.
Bọn họ đi thẳng về phòng, đóng cửa lại bắt đầu ăn.
Cầu nguyện có thể nhanh chóng nhận được thư hồi âm của “Cố Sự Hội”, như vậy cô có thể nhanh chóng dọn ra ngoài ở.
Vừa ăn mì xong, rửa sạch bát đũa.
Chu Cảnh Nhiên về rồi.
Hắn xách một miếng thịt ba chỉ tươi bước vào nhà.
Nhìn thấy mẹ Chu ngồi bệt dưới đất một cách thảm hại, trên mặt đất còn ướt một mảng lớn.
Mẹ Chu đã mấy ngày không tắm, quần áo vốn đã bốc mùi hôi thối sau khi bị ướt, cả căn phòng nồng nặc mùi lạ.
Chu Cảnh Nhiên nhầm tưởng mùi lạ này là mùi nước tiểu.
Tưởng Chu Quỳnh đi tiểu trong phòng khách, mẹ Chu đang dọn dẹp nước tiểu.
Hắn nhướng mày, mệt mỏi liếc nhìn Chu Quỳnh đang đứng ngoài cửa phòng Đường Như Bảo: “Em gái, sao em có thể đi tiểu trong phòng khách vậy?”
Nói xong, hắn bất mãn nhìn Đường Như Bảo: “Em gái đi tiểu trong phòng khách, sao cô có thể để mẹ tôi lau chứ?”
Đường Như Bảo nghe vậy, trừng to mắt, vẻ mặt không thể nói lý nổi: “Em gái anh đi tiểu, mẹ anh không lau còn muốn tôi lau sao?”
Đường Như Bảo rất khâm phục bản thân vì sao có thể nhịn được mà không đập vỡ đầu Chu Cảnh Nhiên.
Trong đầu hắn toàn chứa bã đậu sao?
“Tôi nhổ vào!” mẹ Chu hung hăng nhổ một bãi nước bọt, chỉ vào Đường Như Bảo tố cáo với Chu Cảnh Nhiên: “Nó đánh mẹ, còn hắt nước vào mẹ, A Nhiên, con mau dạy dỗ nó cho mẹ!”
Chu Cảnh Nhiên nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, hắn nhìn chằm chằm vào Đường Như Bảo: “Cô dám đánh mẹ tôi?”
Đường Như Bảo buồn cười nhìn Chu Cảnh Nhiên: “Một con chó điên lao vào anh, anh đứng yên cho chó điên cắn, hay là tung một cước đá văng con chó điên đó ra?”
“Mẹ tôi cho dù có điêu ngoa thế nào, cô cũng không được đánh bà ấy, bà ấy là bề trên của cô!”
“Anh cũng biết mẹ anh điêu ngoa à?” Đường Như Bảo cười khẩy: “Bà ta tính là bề trên cái nỗi gì.”
Nói xong, Đường Như Bảo vẫy vẫy tay với An Lai, trên mặt lập tức nở nụ cười ngọt ngào: “An Lai, chúng ta đi chơi.”
Chu Cảnh Nhiên cản cô lại, đưa thịt cho cô, giọng điệu rất không tốt: “Chơi bời cái gì, cô không thấy tôi mua thịt về rồi sao? Nấu cơm cho chúng tôi.”
Đường Như Bảo xoa xoa bụng, chớp chớp mắt: “Ây da, tôi và An Lai vừa ăn một bát mì to ụ, no lắm rồi.”
“Cô—” Chu Cảnh Nhiên bị bộ dạng gợi đòn này của cô chọc tức đến cực điểm.
Nhìn thấy Đường Như Bảo, ánh mắt cô ta đầy vẻ khinh miệt.
Đường Như Bảo cũng đáp trả cô ta bằng một ánh mắt khinh miệt, dẫn An Lai lướt qua cô ta.
Đồ Tú Tú nhẹ nhàng buông một câu: “Đường Như Bảo, sao cô lại sống thất bại như thế chứ? Chồng không yêu, mẹ chồng ghét bỏ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

