“Tôi không phải là đàn ông?” Chu Cảnh Nhiên bị chọc tức đến bật cười.
Hắn bảo vệ tổ quốc, mang trên mình chiến công, huấn luyện anh dũng, chịu thương chịu khó.
Hắn sao lại không phải là đàn ông?
Cô vậy mà dám nói hắn không phải là đàn ông?
Đường Như Bảo lười để ý đến hắn, cô hung hăng lườm hắn một cái rồi ôm An Lai đang rơm rớm nước mắt không dám khóc về phòng.
Trước khi đóng cửa, cô lạnh lùng cảnh cáo và nhắc nhở hắn:
“Tôi biết anh chỉ nhận Khả Tâm là con gái, An Lai là do tôi nhận nuôi, tôi không cần anh thừa nhận. Nhưng anh không được phép động đến một sợi tóc của con bé, nếu không tôi sẽ liều mạng với anh.”
“Còn nữa, đã qua một ngày rồi, còn hai ngày nữa, mau chóng gom cho tôi năm trăm đồng, tôi nuôi con gái phải tiêu tiền, nếu không tôi sẽ đi tìm Tú Tú của anh đòi lại hai trăm đồng cô ta đã lấy của tôi.”
Nói xong, cô đóng sầm cửa lại rồi gài chốt.
Chu Cảnh Nhiên nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, vừa tức vừa buồn cười.
Hắn là loại cầm thú như vậy sao?
Động vào một sợi tóc của một bé gái làm gì?
An Lai là do cô nhận nuôi, hắn là chồng cô, An Lai chẳng phải cũng là con gái hắn sao?
Lẽ nào hắn lại đi đánh con gái mình hay sao?
“An Lai bị dọa sợ rồi đúng không?” Cô đặt con bé lên giường, xót xa nhìn đứa trẻ.
Kiếp trước An Lai là cốt nhục của Chu Cảnh Nhiên, vậy mà hắn lại chẳng hề thương yêu con bé.
Kiếp này, cô càng không trông mong Chu Cảnh Nhiên yêu thương An Lai.
Nghĩ đến việc ban nãy cô cố ý lôi Khả Tâm vào, hắn căng thẳng đến mức đó.
Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Một tia đau đớn âm ỉ ập đến.
Trong mắt An Lai ngấn lệ, giống như một con búp bê sứ có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Cô bé lí nhí hỏi cô: “Mẹ ơi, chú ấy là ba, phải không ạ?”
Cô bé có ba không?
Nếu cô bé có ba, sao chưa từng mơ thấy ba nhỉ?
“Không phải.” Cô ôm An Lai vào lòng rồi nằm xuống giường.
Cô đã nộp đơn xin ly hôn rồi, cô và Chu Cảnh Nhiên sẽ nhanh chóng ly hôn.
Chu Cảnh Nhiên sẽ không phải là ba của An Lai, An Lai theo họ Đường của cô, càng không thể là con gái của Chu Cảnh Nhiên.
“An Lai, mẹ ôm con ngủ.”
Thân hình nhỏ bé của An Lai cuộn tròn trong vòng tay cô.
Cô nghiêng người, hơi khom lưng lại.
Giống như một con tôm lớn, bảo vệ con tôm nhỏ trong lòng.
An Lai rất thích vòng tay của mẹ, rất ấm áp, rất có cảm giác an toàn.
Cô bé cuối cùng cũng tìm thấy, người mẹ trong giấc mơ rồi.
Bàn tay nhỏ bé gầy gò của An Lai nắm chặt lấy ngón tay cô: “Mẹ ơi, mẹ sẽ luôn yêu con chứ?”
Cô gật đầu hứa với con: “An Lai là con gái cưng của mẹ, mẹ đương nhiên sẽ luôn yêu con rồi.”
Kể từ khi nhìn thấy bé gái này, phản ứng ốm nghén khi mang thai con gái ở kiếp trước, cùng với cơn đau xé da xé thịt khi sinh con, dường như mới xảy ra vào ngày hôm qua.
Lúc cô tắm cho con bé, còn nhìn thấy phía sau lưng con bé có một nốt ruồi son, vị trí và kích thước giống hệt con gái cô kiếp trước.
Đến cô còn có thể trọng sinh trở về, thì việc con gái cô sau khi mất đi, xuyên vào cơ thể bé gái này cũng không có gì lạ.
Cô đặt một nụ hôn lên trán An Lai: “Bảo bối, mẹ yêu con.”
Nói xong, hai hàng nước mắt trong vắt lăn dài từ khóe mắt.
Chua xót, mất đi rồi tìm lại được, nỗi lòng ngổn ngang... đủ thứ cảm xúc cuộn trào trong lòng cô.
Lần đầu tiên An Lai nằm trong vòng tay mẹ, cô bé rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Cô mượn ánh đèn ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của con gái.
Trong tay Đồ Tú Tú xách một túi lưới đựng táo, năm quả.
Bước vào phòng khách, cô ta cười tươi rói nói với Đường Như Bảo đang làm bữa tối trong bếp:
“A Nhiên nói cô nhận nuôi một đứa con gái, tôi liền dẫn Tâm Tâm qua xem thử.”
Đường Như Bảo quay người lại, lạnh nhạt liếc nhìn Đồ Tú Tú một cái, không đáp lại cô ta mà quay đi tiếp tục xào rau.
Đồ Tú Tú tỏ ra rất hào phóng, cũng không trách thái độ phớt lờ của Đường Như Bảo đối với cô ta.
Lúc này, An Lai nghe thấy tiếng động, từ trong phòng bước ra.
Khi nhìn thấy Chu Cảnh Nhiên, Đồ Tú Tú và Khả Tâm.
Cô bé lễ phép chào một tiếng: “Cháu chào chú dì ạ.”
Ánh mắt rơi trên người Khả Tâm, vốn định chào hỏi Khả Tâm.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Khả Tâm.
An Lai có một cảm giác bài xích rất kỳ lạ.
Thế là liền không chào hỏi nữa.
Khoảnh khắc Đồ Tú Tú nhìn thấy An Lai, có chút kinh ngạc.
Cô ta nhìn Chu Cảnh Nhiên, lại nhìn Đường Như Bảo trong bếp: “Nó chính là con gái các người nhận nuôi?”
Bé gái này sao lại trông giống Đường Như Bảo đến vậy?
Nói là con ruột, cũng có người tin đấy.
Đường Như Bảo đầu cũng không ngoảnh lại, lạnh lùng chỉnh lại: “Bỏ chữ “các” đi.”
Đồ Tú Tú nên hỏi “nó chính là con gái cô nhận nuôi” chứ không phải là “các người”.
Đồ Tú Tú: “...”
Khả Tâm nắm tay Đồ Tú Tú, đứng đó dùng ánh mắt dò xét đánh giá An Lai.
Làn da An Lai vàng vọt, tóc cũng không đen nhánh bằng cô bé, Khả Tâm thầm nghĩ: “Con bé ăn xin này xấu thật”.
Khả Tâm hơi hếch cằm lên, kiêu ngạo nhìn An Lai.
Dì Như Bảo không xinh đẹp bằng mẹ, con bé ăn xin lại không xinh đẹp bằng mình, chú Chu nhất định cũng sẽ không thích con bé ăn xin này.
An Lai nhìn Khả Tâm, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Bé gái trước mắt này không hề mở miệng nói chuyện, nhưng sao cô bé lại nghe thấy đối phương mắng mình là con bé ăn xin?
Cô bé nhíu chặt mày, cô bé bây giờ có mẹ rồi, có nhà rồi, cô bé mới không phải là con bé ăn xin đâu nhé.
Chu Cảnh Nhiên càng lúc càng chán ghét thái độ này của Đường Như Bảo.
Hắn sải bước vào bếp, hạ thấp giọng: “Tú Tú có lòng tốt đến thăm An Lai, cô ở đây tỏ thái độ gì vậy?”
“Đường Như Bảo, Đoàn trưởng Đường dạy dỗ cô như thế này sao? Thật không có phép tắc!”
Vậy mà dám nhắc đến ba cô?
Đường Như Bảo nghiêng người, giơ chiếc xẻng xào rau lên định vung về phía Chu Cảnh Nhiên, ánh mắt sắc bén trừng hắn: “Ba tôi cứu anh chính là sai lầm lớn nhất đời ông! Anh còn dám nhắc đến ba tôi một lần nữa, tôi dùng xẻng đập chết anh!”
Chu Cảnh Nhiên nghe xong, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Cô làm sao biết được, Đoàn trưởng Đường lúc đó là vì cứu hắn mà hy sinh?
Hắn không yêu Đường Như Bảo, nếu không phải Đoàn trưởng Đường đẩy hắn ra trong lần làm nhiệm vụ đó, hắn đã mất mạng trong vụ nổ rồi.
Đoàn trưởng Đường kịp thời đẩy hắn ra, giúp hắn thoát khỏi nguy hiểm, ngay lúc tiếng nổ vang trời, Đoàn trưởng Đường đã hét lớn: “Trở về cưới Như Bảo! Thay tôi chăm sóc tốt cho Như Bảo...”
Kết thúc nhiệm vụ trở về, hắn liền viết báo cáo kết hôn, cưới một người phụ nữ mà hắn căn bản không hề yêu.
Hiện trường làm nhiệm vụ lúc đó chỉ còn lại hai người bọn họ.
Không ai biết mạng của hắn là do Đoàn trưởng Đường cứu.
Nhưng hắn cũng không giấu giếm quân đội chuyện này, hắn đã trình bày rất chi tiết trong bản tường trình nhiệm vụ.
Hắn tưởng rằng không nhắc đến chuyện này với Đường Như Bảo, cô sẽ không biết mạng mình là do Đoàn trưởng Đường cứu.
Bây giờ bị cô bất ngờ nhắc đến, trong lòng Chu Cảnh Nhiên không khỏi hoảng hốt.
Nhưng nghĩ đến thái độ của cô đối với Đồ Tú Tú, trong lòng hắn rất khó chịu: “Tú Tú xách táo qua thăm An Lai, khách đến nhà, cô không nên đối xử với cô ấy như vậy.”
Đường Như Bảo lười để ý đến hắn, cô đang ốp la trứng.
Ốp xong, cô xúc vào bát.
Cùng với đĩa mộc nhĩ xào thịt nạc đã xào xong, bưng ra phòng khách.
Rất thơm.
Trẻ con hay thèm ăn, trứng và thịt lại không phải là thứ có thể ăn mỗi ngày.
Mặc dù ban nãy đã ăn bánh bao và mì hầm cải thảo chú Chu mang từ nhà ăn về, nhưng Khả Tâm vẫn không nhịn được, mắt cứ nhìn chằm chằm vào quả trứng trong bát mà thèm thuồng nuốt nước bọt.
Đường Như Bảo đặt đồ ăn lên bàn, lại vào bếp xới hai bát cơm mang ra, dịu dàng bảo An Lai: “Con gái, qua ăn cơm nào.”
An Lai bước tới ngồi xuống ghế.
Cô bé ngẩng đầu nhìn Chu Cảnh Nhiên và Đồ Tú Tú, cô biết đứa trẻ muốn mời bọn họ ăn cơm, liền cười dịu dàng nói với con bé: “An Lai không cần để ý đến bọn họ, chúng ta ăn thôi.”
Chu Cảnh Nhiên không vui nhíu mày: “Có ai dạy trẻ con như cô không?”
Nói xong, Chu Cảnh Nhiên nhìn Khả Tâm bằng ánh mắt dịu dàng hiền từ: “Tâm Tâm muốn ăn trứng đúng không? Chú Chu đi lấy bát cho cháu nhé.”
Thế nhưng hắn vừa dứt lời, Đường Như Bảo đã nhanh tay gắp hai quả trứng ốp la trong đĩa, một quả bỏ vào bát An Lai, một quả bỏ vào bát mình.
Sau đó trút một nửa đĩa mộc nhĩ xào thịt nạc vào bát cơm của An Lai, nửa còn lại trút vào bát mình.
Chu Cảnh Nhiên định vào bếp lấy bát, động tác liền cứng đờ. Hắn mặt xanh mét nhìn Đường Như Bảo, tức giận hỏi: “Cô đến mức đó sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



