Trong lúc đó, Nguyễn Tú Tú chủ động bắt chuyện với Nguyễn Khinh Khinh, nhưng Nguyễn Khinh Khinh chẳng buồn để ý.
Nguyễn Tú Tú cũng là người sĩ diện, bị hắt hủi hai lần nên cũng không tìm Nguyễn Khinh Khinh nữa, chỉ lén dùng khóe mắt đánh giá chiếc váy xếp ly trên người Nguyễn Khinh Khinh và đôi xăng đan màu đỏ dưới chân cô.
Cùng là xăng đan nhựa, nhưng đôi của Nguyễn Khinh Khinh lại sáng lấp lánh như pha lê, còn đôi của cô ta thì xám xịt, kiểu dáng cũng không thanh tú đẹp đẽ bằng của Nguyễn Khinh Khinh.
Thực ra đôi xăng đan dưới chân Nguyễn Tú Tú là do Nguyễn Khinh Khinh tặng, nhưng vì size hơi nhỏ nên bị bàn chân cô ta làm cho biến dạng, quai dép và mặt dép cũng đứt mấy lần, phải dùng que sắt nung đỏ hàn lại, để lại những vết sẹo đen xấu xí.
Sự tự ti và đố kỵ giống như dây leo quấn chặt lấy trái tim Nguyễn Tú Tú, siết đến mức khiến cô ta hơi khó thở.
Một lát sau, Nguyễn Đại Hải về, Lưu Quế Lan lập tức thêm mắm dặm muối mách tội Nguyễn Khinh Khinh.
"Chị dâu, Khinh Khinh nhà em thi trượt đại học, trong lòng không vui, chị và anh cả thông cảm cho cháu một chút. Thế này đi, hôm nay anh chị hiếm khi sang chơi, chúng ta ra ngoài ăn nhé, coi như em thay mặt Khinh Khinh tạ lỗi với anh chị, được không?"
Sắc mặt Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan lúc này mới khá hơn đôi chút.
"Tú Tú, con chạy đi gọi Gia Minh tới đây luôn, hiếm khi chú hai con mời đi nhà hàng, lần này phải ăn một bữa cho đã miệng."
Nguyễn Đại Hải cười ha hả: "Đúng rồi, gọi cả Gia Minh nữa, ăn một bữa ra trò, cũng coi như chúc mừng Tú Tú đỗ đại học."
Lưu Quế Lan nói giọng mát mẻ: "Đại Hải, chú là chú ruột của Tú Tú, con bé đỗ đại học, chú phải có chút quà cáp gì chứ, đừng nghĩ một bữa cơm là có thể qua chuyện."
"Phải phải, em..."
"Bố, tay con hơi đau."
Sợ Nguyễn Đại Hải trúng kế khích tướng của Lưu Quế Lan mà hứa hẹn lợi ích gì, Nguyễn Khinh Khinh vội vàng lên tiếng. Vừa nghe con gái kêu đau, Nguyễn Đại Hải lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến vợ chồng Lưu Quế Lan nữa.
"Khinh Khinh, con sao thế?"
"Là bác cả và bác gái đánh đấy ạ."
Nguyễn Khinh Khinh chìa hai tay ra trước mặt Nguyễn Đại Hải, tủi thân mách tội vợ chồng Nguyễn Đại Giang.
Từ nhỏ cô đã được Nguyễn Đại Hải nuông chiều, đến cái chổi cũng chưa phải cầm, nuôi được một thân da thịt non mềm, làm sao chịu nổi sức trâu của hai người đang độ tráng niên như Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan.
Hai cánh tay trắng nõn đầy vết bầm tím, bàn tay lại càng chi chít vết móng tay, có chỗ bị cào rách da đang rớm máu.
Trông thê thảm vô cùng.
Tim Nguyễn Đại Hải thắt lại, người hiền lành như ông lần đầu tiên nổi giận với vợ chồng Nguyễn Đại Giang.
"Anh, chị dâu, Khinh Khinh dù có không hiểu chuyện đến đâu thì anh chị cũng không được ra tay tàn nhẫn như vậy chứ, uổng cho anh chị mang tiếng là bề trên, có ai làm như anh chị không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)