"Bố, cánh tay con cũng đau lắm, không nhấc lên nổi, không biết có phải gãy xương rồi không."
Nguyễn Đại Hải liếc nhìn Lưu Quế Lan, thầm nghĩ không phải con ruột chị thì đương nhiên chị không xót, ngay lập tức ông định đưa Nguyễn Khinh Khinh đi bệnh viện kiểm tra.
Đến nhà để xe, Nguyễn Đại Hải đỡ con gái lên yên sau, trèo lên xe máy chuẩn bị nổ máy thì lại bị Lưu Quế Lan và Nguyễn Đại Giang chạy theo chặn đường.
"Đại Hải, đến giờ cơm rồi, đợi ăn cơm xong rồi đi bệnh viện cũng chưa muộn mà."
"Đúng đấy, chú đã hứa là mời khách ăn mừng Tú Tú đỗ đại học rồi, lát nữa Gia Minh đến nơi mà chú lại phủi mông bỏ đi thì còn ra thể thống gì?"
Nguyễn Đại Hải vốn là người hiền lành, bị hai vợ chồng nói như vậy, ông cũng lập tức cảm thấy mình bỏ đi như thế thì không hay lắm.
"Anh, chị, hay là..."
"Anh, chị, hay là hai người cứ đi trước..."
"Bố, tay con đau không chịu nổi nữa rồi."
Nguyễn Đại Hải chưa nói dứt lời thì đã bị tiếng kêu đau pha lẫn tiếng khóc của Nguyễn Khinh Khinh cắt ngang. Vốn xót con gái, ông lập tức không màng để ý đến vợ chồng Nguyễn Đại Giang, vặn tay ga, khởi động xe máy rồi phóng vụt đi với tiếng động cơ gầm rú.
Nguyễn Đại Giang và Lưu Quế Lan tránh không kịp, hít phải đầy miệng khói xe, tức giận giậm chân tại chỗ.
"Con ranh con chết tiệt này, sao mà yếu ớt thế, chạm nhẹ một cái vào cánh tay đã gãy rồi?"
Lưu Quế Lan chửi đổng vài câu, quay đầu lại thấy chồng mình không hé răng nửa lời, bà ta liền đưa tay nhéo mạnh vào eo đối phương một cái.
"Ông đúng là đồ đầu đất, cũng không biết đường chặn đầu xe lại, bây giờ người ta đi mất rồi, làm sao bây giờ?"
Nguyễn Đại Giang bực bội gạt tay Lưu Quế Lan ra: "Cả ngày bà chỉ biết dùng cái miệng nói thôi, bà không có tay chân à? Sao bà không chặn?"
Lưu Quế Lan bị nói cho cứng họng, trong lòng thầm nghĩ chiếc xe máy đó chạy nhanh như vậy, lỡ đâm trúng bà ta thì chẳng phải lỗ to sao.
"Vậy bây giờ tính sao đây?"
Nguyễn Đại Giang hắng giọng, nhổ toẹt một bãi đờm trắng ra đất rồi nói: "Tôi đến bệnh viện xem sao."
"Khoan đã, đợi Tú Tú và Gia Minh đến rồi cùng đi."
Lưu Quế Lan thầm tính toán, trời vẫn chưa tối, đợi cháu gái kiểm tra xong mà không có vấn đề gì lớn thì cả nhà còn có thể tìm một quán ăn để giải quyết bữa tối, thuận tiện đề cập luôn chuyện vay tiền.
Đợi đến khi cả nhà Nguyễn Đại Giang tìm được Nguyễn Đại Hải, Nguyễn Khinh Khinh vừa làm xong kiểm tra, y tá đang sát trùng vết thương cho cô.
Nguyễn Đại Giang định đẩy cửa bước vào thì bị Lưu Quế Lan kéo lại.
"Bây giờ ông vào đó, lỡ nó bắt ông trả tiền thuốc men thì làm sao? Đi, chúng ta ra cửa chờ, làm xong bọn họ sẽ tự đi ra."
Nguyễn Đại Giang cảm thấy vợ nói có lý cho nên liền dẫn cả nhà ra ngoài cửa khoa cấp cứu ngồi đợi.
Trước cổng bệnh viện cũng có không ít sạp hàng bán đồ ăn vặt như bánh bao ngô, nhưng hai vợ chồng nào nỡ bỏ tiền ra mua.
Nguyễn Tú Tú lại đang suy nghĩ đến chuyện chính: "Mẹ, lần này bố mẹ định hỏi chú hai vay bao nhiêu?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)